Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 8

Chương 8/12

Audio chương

10

Ngày hôm sau, Ôn Ý đem chiếc áo khoác đã giặt sạch sẽ trả lại cho tôi.

Cả buổi sáng cô ấy đều lén nhìn tôi, do dự có nên mở lời hay không, cho đến buổi chiều được nghỉ học, cô ấy mới cuối cùng cổ vũ lòng dũng cảm, mời tôi đến nhà cô ấy ăn cơm.

“Chuyện ngày hôm qua, tớ về nhà kể cho bà nội nghe rồi, bà nội nói bảo tớ dẫn cậu về, bà sẽ làm món ngon cho ăn.”

Ôn Ý cục túc túm chặt góc áo, ánh mắt nhìn tôi vừa mong đợi vừa thấp thỏm, “Hôm nay được nghỉ, Chung Nguyệt, cậu có sẵn lòng đến nhà tớ chơi không?”

Ngữ khí của cô ấy cẩn thận từng li từng tí, chỉ sợ tôi từ chối.

Tôi suy nghĩ một chút, đeo cặp đứng lên, đi được vài bước sau khi phát hiện Ôn Ý không đi theo lên, tôi quay người lại nói: “Đi thôi chứ, không phải là muốn mời tớ ăn cơm sao?”

Trong ngữ khí của tôi mang theo ý cười ẩn hiện, Ôn Ý ngơ ngác nhìn tôi, sau khi phản ứng lại, biểu cảm hụt hẫng trên mặt cô ấy quét sạch sành sanh, lộ ra một nụ cười vừa kinh hỷ vừa ngượng ngùng.

Ở cổng trường sau khi gọi điện thoại cho mẹ xong, tôi vô ý hỏi thăm nhà cô ấy cách trường xa không.

Ôn Ý thật thà gật đầu: “Có chút xa.”

Trường Nhất Trung có nhà ăn, nhưng không cung cấp ký túc xá trú túc, tôi khẽ nhíu mày: “Vậy mỗi ngày cậu đi học về nhà bằng cách nào?”

“Đi bộ.” Ôn Ý nhìn tôi, ngốc nghếch nói, “Có đôi khi cũng chạy bộ.”

Tôi nhìn nhìn đồng hồ đeo tay, thời gian còn sớm.

“Đi thôi.” Tôi siết chặt dây đeo cặp sách, ra hiệu Ôn Ý dẫn đường, “Hôm nay tớ cùng cậu đi bộ, coi như là rèn luyện thân thể vậy.”

Cô ấy vui vẻ gật gật đầu, chúng tôi liền xuất phát như thế.

Suốt chặng đường, Ôn Ý đều đang trò chuyện cùng tôi.

Trong cuộc giao tiếp, tôi được biết cô ấy cũng giống như mẹ tôi, đều là những cô gái từ trong núi sâu bước ra.

Những khí chất trên người Ôn Ý rất giống với mẹ tôi, thuần phác, lương thiện, kiên cường, điều này khiến tôi bắt đầu nảy sinh hảo cảm đối với cô ấy.

Tôi cũng phát hiện ra thực ra cô ấy không phải là người đặc biệt nội hướng, chỉ là không có ai sẵn lòng chơi cùng cô ấy, bởi vì nguyên nhân gia đình và thân thế, cô ấy cũng rụt rè khi giao du với người khác.

Ôn Ý nói tôi là người thứ tư trên thế giới đối tốt với cô ấy.

Người thứ nhất là bà nội, người thứ hai là thầy chủ nhiệm thời tiểu học của cô ấy, người thứ ba là nhà hảo tâm tài trợ cô ấy học cấp ba.

“Chung Nguyệt, cậu đối với tớ thật tốt.”

Thần tình Ôn Ý khi nói lời này, phảng phất như thể tôi đã làm qua chuyện tốt động trời gì vậy, nhưng thực ra, tôi chỉ là đã từng đưa cho cô ấy một miếng băng vệ sinh mà thôi.

Nhưng khi tôi xuyên qua dòng xe cộ tấp nập đi đến rìa thành phố, nhìn thấy ngôi nhà cũ rách nát, cùng với người già đang đứng đợi ở trước ngôi nhà, tôi bỗng nhiên liền hiểu được tại sao cô ấy lại có suy nghĩ như vậy.

Ông trời ban cho cô ấy thiện ý và sự thương xót thật sự quá ít, cho nên mỗi một chút cô ấy đều vô cùng trân quý.

Bà nội Ôn Ý xoa xoa đầu tôi, đi ra ruộng rau hái ớt rồi.

Ở bên kia, Ôn Ý bê lại chiếc ghế đẩu nhỏ, cùng tôi ngồi dưới mái nhà bốn bề lọt sáng.

“Bà nội tớ là người câm.”

Cô ấy dùng ba lời hai câu, phác họa ra quá khứ.

Một ngày bình thường của ba mươi sáu năm trước, một cô gái trẻ mười chín tuổi bước lên chuyến tàu hỏa về nông thôn.

Khi đoàn tàu dừng đỗ, cô ấy đi vào nhà vệ sinh một chút, sau gáy đột nhiên một trận kịch liệt đau đớn, khi tỉnh lại lần nữa, cô ấy đã bị người ta bắt cóc bán vào tận sâu trong núi lớn, có một người chồng lớn hơn cô ấy hai mươi tuổi.

Từ đó trên đời bớt đi một nữ thanh niên tri thức, lại nhiều thêm một người đàn bà điên bị cắt mất lưỡi, vì chồng bạo lực gia đình mà gãy mất ba ngón tay.

“Cậu yên tâm Chung Nguyệt, bà nội tớ không đánh người đâu!”

Nói đến đây, Ôn Ý vội vội vàng vàng giải thích, “Sau khi người đàn ông đó chết, bà nội nhặt được tớ ở bên bờ sông, người liền lập tức tỉnh táo hơn rất nhiều, bây giờ chỉ là thỉnh thoảng mới nói lời mê sảng thôi… Cậu đừng sợ bà.”

Tôi không hề sợ hãi, tôi chỉ là có chút buồn lòng.

Một người già tàn tật cả về sinh lý lẫn tâm lý, nuôi nấng một cô gái trưởng thành, đưa cô ấy đi học đọc chữ viết chữ, lại dẫn cô ấy trốn ra khỏi núi sâu, sự gian khổ trong đó, tự không cần phải nhắc đến.

Ôn Ý nói lúc nhỏ bà nội biết viết tiếng Nga, còn từng dạy cô ấy gảy chiếc đàn dương cầm được vẽ ra trên tấm bảng đất sét.

Tôi không dám nghĩ, cuộc đời vốn dĩ của bà sẽ là như thế nào.

Chiều hôm đó chúng tôi đã trò chuyện rất nhiều rất nhiều, sau đó bà nội Ôn Ý làm món trứng băm thịt và ớt hổ bì, đối với hai bà cháu mà nói, đây là một bữa ăn thịnh soạn hiếm có, tuy nhiên nơi được gắp đầy ắp, lại chỉ có bát của tôi.

Tôi đem cơm thức ăn trong bát ăn đến sạch sành sanh, bà nội vui mừng không chịu được, giơ hai bàn tay lên múa may trong không trung, trong cổ họng phát ra âm thanh mơ hồ “A, a”.

Ôn Ý cười lên, giải thích: “Bà nội nói cậu chịu ăn cơm, là một đứa trẻ ngoan.”

Cổ họng tôi nghẹn lại khó chịu, nhưng không biết phải nói cái gì.

Người bà trốn ra khỏi núi sâu, ngón tay bị đứt đoạn, Ôn Ý bị bỏ rơi bên bờ sông, ngôi nhà ẩm ướt âm u, thu nhập ít ỏi có được từ việc nhặt phế liệu, tiền học phí đắt đỏ, thức ăn thiếu thốn, quần áo nhặt về, giấy vệ sinh mua sỉ, miếng băng vệ sinh quý giá trị giá năm hào một miếng… Mặt B của thế giới chưa từng được biết đến, phơi bày một cách trần trụi trước mắt tôi.

Sau này khi Ôn Ý tiễn tôi rời đi, bà nội đã gọi chúng tôi lại.

Bà ngồi xổm thân thể chậm chạp xuống, mò mẫm dưới gầm giường một hồi lâu, lấy ra một chiếc lon sữa bột đã rỉ sét loang lổ, từ bên trong móc ra hai tờ năm hào, một tờ đưa cho Ôn Ý, một tờ đưa cho tôi.

“A… A…”

Bà chỉ chỉ miệng của mình, cười híp mắt nhìn chúng tôi.

Ngoan nhé, bà cho tiền mua đồ ăn ngon.

Lồng ngực tôi thắt lại, bàn tay nắm tờ năm hào siết chặt thêm một chút, vị đắng chát thoang thoảng từ đầu ngón tay lan tràn vào tận đáy lòng.

Hôm đó sau khi về nhà, tôi đã suy nghĩ rất lâu.

Khi chung sống với người khác, tôi chưa bao giờ giả định bản thân là một người tốt, nhưng khốn cảnh của người phụ nữ dưới đáy xã hội lần đầu tiên được cụ thể hóa trước mặt tôi, tôi không cách nào nhắm mắt làm ngơ.

Ôn Ý là một chú cá nhỏ mắc cạn trong sa mạc.

Tôi không có năng lực để đưa cô ấy trở lại với biển cả, điều duy nhất có thể làm, chẳng qua là thay cô ấy vẩy chút nước giải khát.

Tôi hiểu sâu sắc rằng sa mạc quá mức bao la, vài giọt nước căn bản không thể giảm bớt sự khô khát.

Nhưng chú cá nhỏ kia để tâm.

Tôi cũng để tâm.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Lời Chúc Phúc

Lời Chúc Phúc

Tác giả: Hạch Dung Lô

Cập nhật: 16:17 12/06/2026
Fanfic Mã Văn Tài x Trúc Anh Đài

Fanfic Mã Văn Tài x Trúc Anh Đài

Tác giả: Smith

Cập nhật: 16:44 03/04/2026
Những Năm Tháng Được Anh Che Chở

Những Năm Tháng Được Anh Che Chở

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 12:43 08/04/2026
Say Rượu Lỡ Hôn Tổng Tài Lạnh Lùng

Say Rượu Lỡ Hôn Tổng Tài Lạnh Lùng

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 12:11 10/04/2026
Sương Mù Khóa Lầu Đài

Sương Mù Khóa Lầu Đài

Tác giả: Xuân Thập Tam Dạ

Cập nhật: 19:32 11/06/2026