Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 1

Chương 1/12

Audio chương

1

Lần đầu tiên gặp Kỳ Tranh là năm tôi bảy tuổi.

Tôi đeo chiếc cặp sách nhỏ, ngồi ở lối lên cầu thang, nhìn mẹ và người khác cãi nhau ầm ĩ.

Thực ra lúc đầu, thái độ của mẹ rất khách khí.

Nhưng vào thời đại đó, một người phụ nữ ly hôn mang theo con nhỏ là bị người ta coi thường, điều này đồng nghĩa với việc cô ấy có thể bị khinh rẻ, bị nhục mạ.

Rất rõ ràng, người thợ chuyển nhà đã ôm ôm tâm thái như vậy.

Gã đương nhiên cho rằng chúng tôi dễ bắt nạt, khi kết toán tiền công liền đột ngột tăng giá ngay tại chỗ, đòi thêm ba mươi tệ trên mức giá đã thương lượng ban đầu.

Sắc mặt mẹ lập tức thay đổi, dữ dằn mắng chửi tay đôi với gã thợ chuyển nhà.

Người trên lầu lũ lượt thò đầu ra khỏi cửa sổ để xem náo nhiệt, mẹ chẳng thèm bận tâm, tiếp tục lý luận với đối phương.

Đối mặt với một gã đàn ông khỏe mạnh hơn mình và sống bằng sức lực, bà lập luận sắc bén để giành phần phải, không hề rụt rè chút nào.

Mười mấy phút sau, gã thợ chuyển nhà bại trận.

Gã cầm lấy tiền, hằn học chửi rủa: “Trách không được đàn ông nhà cô phải ly hôn, cái loại đàn bà đanh đá như cô, ai mà chịu cho thấu!”

Đối với điều này, câu trả lời của mẹ tôi là nhặt con dao thái rau ở bên chân lên.

Gã thợ chuyển nhà xám xịt bỏ chạy, mẹ tôi một trận thành danh, trở thành người đàn bà không dễ chọc vào nhất trong khu tập thể.

Sau khi cãi nhau xong, mẹ ngồi thụp xuống, tức giận thu dọn đồ đạc trong chiếc túi bao tải dứa, tuy vừa rồi cãi thắng nhưng gặp phải chuyện như vậy, làm sao có thể không tức giận cho được.

Tôi rút chiếc khăn tay nhỏ từ trong cặp sách ra, đi tới bình tĩnh lau mồ hôi cho bà.

Mẹ phối hợp ngẩng đầu lên, đợi tôi lau xong, bà dùng trán cụm vào mặt tôi, khen ngợi bao nhiêu cũng không đủ: “Nguyệt Nhi của chúng ta thật ngoan, còn biết lau mồ hôi giúp mẹ nữa!”

“Mẹ ơi.” Tôi sờ sờ mặt bà, nghiêm túc nói, “Mẹ trưởng thành xinh đẹp thế này, không được tức giận đâu, tức giận sẽ nhanh già đấy.”

Mẹ sững người một lát, ngay sau đó ôm chầm lấy tôi, hôn chùn chụt mấy cái thật mạnh.

“Nguyệt Nhi nói đúng.” Bà được tôi dỗ cho vui vẻ ra mặt, nháy mắt quên sạch những chuyện không vui trước đó, “Chấp nhặt với loại người đó làm gì? Làm mẹ tức già đi thì thật chẳng đáng chút nào!”

Nói đoạn, mẹ đứng phắt dậy.

Một tay bà bế xốc tôi lên, tay kia xách chiếc túi bao tải dứa, ngẩng cao đầu ưỡn ngực đi về phía ngôi nhà mới ở tầng hai.

“Đi, về nhà, mẹ làm thịt kho tàu cho Nguyệt Nhi ăn!”

Ôm chặt cổ mẹ, tôi như có cảm ứng, ngẩng đầu nhìn thoáng qua khe hở ở giữa cầu thang.

Một cái đầu nhỏ bù xù nhanh chóng rụt trở về.

2

Nhà mới của chúng tôi hầu như chẳng có đồ đạc gì.

Mẹ chuyển giường và tủ quần áo đến, chuyển bàn ghế đến, thậm chí đóng gói rất nhiều đồ lặt vặt không dùng tới, tuy nhiên trong chiếc túi bao tải dứa lại chính không có muối để nấu ăn.

Thịt đã bỏ vào nồi, trên bếp đang đỏ lửa không thể rời người.

Rửa sạch tay, mẹ lấy một quả táo lớn màu đỏ đặt vào lòng tôi, vỗ vỗ vai tôi: “Nguyệt Nhi, giúp mẹ sang nhà hàng xóm mượn ít muối.”

Tôi gật gật đầu, ngay sau đó gõ cửa nhà hàng xóm.

Người mở cửa là một người phụ nữ nhợt nhạt gầy yếu, cậu bé vừa mới nhìn lén chúng tôi lúc nãy đang đứng sau lưng bà ấy chú ý đến tôi.

Tôi giơ quả táo lên, mỉm cười với bà ấy một cái.

“Dì ơi, chúng cháu là người vừa mới chuyển đến bên cạnh, dì có thể cho cháu mượn ít muối được không ạ? Cháu dùng quả táo này đổi với dì.”

Mẹ Kỳ Tranh ngẩn người một lát, trông có vẻ hơi lúng túng chân tay: “Hả? Được, được chứ.”

Bà quay người đi vào nhà bếp, khi trở ra, trong tay cầm một bát muối đầy ắp, nhưng kiên quyết không chịu nhận quả táo của tôi: “Đều là hàng xóm cả, chút muối thôi mà, không cần khách sáo thế đâu.”

“Dì ơi, cháu cầm quả táo thì không còn tay để bê bát muối nữa ạ.”

Tôi vẫn giơ quả táo như cũ, không đón lấy bát muối: “Mẹ cháu không thích làm phiền người khác, dì cứ nhận lấy đi ạ.”

Mẹ Kỳ Tranh không còn cách nào, đành phải nhận lấy quả táo.

Bà đưa quả táo cho Kỳ Tranh, dịu dàng xoa đầu cậu bé: “A Tranh, mau nói cảm ơn đi con.”

Kỳ Tranh nhìn bà một cái, hướng về phía tôi nói một câu “Cảm ơn”.

Tôi bưng bát muối, nói lời tạm biệt: “Dì ơi, lát nữa cháu sẽ đem trả bát ngay ạ.”

Chiếc bát đựng muối cuối cùng là do mẹ tôi đem trả.

Bởi vì chuyện này, bà và mẹ Kỳ Tranh dần trở nên quen thuộc với nhau, sau khi biết tôi và Kỳ Tranh sắp vào học cùng một lớp một của cùng một trường tiểu học, hai người lại càng đi lại gần gũi hơn.

Mẹ Kỳ Tranh rất vui mừng, Kỳ Tranh lại không mấy vui vẻ.

Thái độ của cậu ta đối với tôi rất kỳ lạ, luôn lén lút quan sát tôi ở trong tối, trong ánh mắt không có ghét bỏ, nhưng cũng chẳng thể nói là thích.

Nhưng không sao cả, tôi cũng không thích cậu ta.

Tôi thích mẹ nhất.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Lời Chúc Phúc

Lời Chúc Phúc

Tác giả: Hạch Dung Lô

Cập nhật: 16:17 12/06/2026
Fanfic Mã Văn Tài x Trúc Anh Đài

Fanfic Mã Văn Tài x Trúc Anh Đài

Tác giả: Smith

Cập nhật: 16:44 03/04/2026
Những Năm Tháng Được Anh Che Chở

Những Năm Tháng Được Anh Che Chở

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 12:43 08/04/2026
Say Rượu Lỡ Hôn Tổng Tài Lạnh Lùng

Say Rượu Lỡ Hôn Tổng Tài Lạnh Lùng

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 12:11 10/04/2026
Sương Mù Khóa Lầu Đài

Sương Mù Khóa Lầu Đài

Tác giả: Xuân Thập Tam Dạ

Cập nhật: 19:32 11/06/2026