Chương 1
Chương 1/6
Trong xe sang.
Tôi ngồi khép chân, ôm balo ngay ngắn trên đùi.
Ánh mắt lại không nhịn được mà liếc lên trần xe “bầu trời sao” trong truyền thuyết.
Xa xỉ đến mức không chân thực.
“Bình thường tôi không thích người khác lại gần.”
Giọng nói lạnh nhạt vang lên.
Tôi quay đầu.
Chu Dã cụp mắt, hàng mi dài rũ xuống, gương mặt tinh xảo nhưng không có biểu cảm.
Giống như… chẳng có gì có thể khiến cậu ta để tâm.
Tôi lập tức gật đầu, nghiêm túc:
“Rõ rồi, thiếu gia.”
Chân mày cậu khẽ nhíu.
Rồi lại giãn ra.
“Đừng gọi tôi là thiếu gia.”
“Vâng, anh.”
Lần này, cậu quay sang nhìn tôi.
Vẻ lạnh lùng trên gương mặt… có chút rạn nứt.
Giọng nói thấp xuống, mang theo chút bất lực rất nhẹ:
“Gọi tên tôi là được.”
Tôi mím môi, ngồi thẳng lưng hơn.
Ngoan ngoãn gật đầu.
“Được, Chu Dã.”
Khoảnh khắc nhận được tin nhắn của mẹ,
Biết dì Chu muốn chuyển tôi đến trường quốc tế Nam Giang.
Trong lòng tôi là:
Ba phần bất ngờ.
Ba phần thấp thỏm.
Bốn phần mờ mịt.
Và… Chín mươi phần vui đến phát điên.
Rời khỏi huyện nhỏ.
Đến ngôi trường tốt nhất Nam Giang.
Quan trọng hơn… tôi có thể ngày nào cũng gặp mẹ.
Tôi là trẻ bị bỏ lại quê.
Từ nhỏ sống với bà ngoại.
Ba tôi?
Một kẻ rác rưởi.
Còn mẹ tôi khi đó,
Là một cô gái yêu đến mù quáng.
Bị những lời ngon ngọt lừa gạt.
Tưởng gặp được định mệnh.
Kết quả,
Chỉ là một tên dối trá.
Chưa kết hôn đã mang thai tôi.
Khi biết chuyện, ông ta biến mất sạch sẽ.
Không để lại dấu vết.
Vì lý do sức khỏe, mẹ buộc phải sinh tôi.
Nhưng bà không thích tôi.
Sau khi sinh,
Bà để tôi lại cho bà ngoại.
Một mình đi làm xa.
Sau này tôi lớn lên.
Quan hệ giữa chúng tôi… mới dần dịu lại.
Bà ngoại chỉ có một mình mẹ tôi.
Mẹ tôi cũng chỉ có một mình tôi.
Bà chỉ có thể liều mạng làm việc.
Nhưng… càng cố, càng khổ.
Vẫn không kiếm được bao nhiêu tiền.
Sau vài năm lăn lộn.
Mẹ tôi quyết định đi học.
Thi đủ loại chứng chỉ.
Cuối cùng, trở thành một người gần như toàn năng.
Một bảo mẫu cao cấp.
May mắn là ông trời không phụ người có lòng.
Mẹ tôi trở thành quản gia đứng đầu nhà họ Chu.
Hôm đó, bà còn nhắn tin cho tôi, cực kỳ tự hào:
“Con gái, nếu mẹ ở thời cổ đại… ”
“Ít nhất cũng là hồng nhân bên cạnh hoàng thượng!”
Dì Chu là người tốt.
Không chỉ giúp tôi chuyển trường.
Còn cho tôi đi học cùng xe với Chu Dã.
Biết thành tích tôi không tệ, còn nói thẳng:
“Lộc Lộc cố gắng học.”
“Sau này vào công ty chú Chu làm.”
Tôi nghe xong chỉ có một suy nghĩ,
Cái này…
Khác gì nuôi tử sĩ không?
Cho nên lúc buột miệng gọi “thiếu gia”,
Tôi không phải làm màu.
Mà là, xuất phát từ sự kính trọng chân thành.
Trước khi đến đây.
Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho tình huống tệ nhất.
Ví dụ,
Chu thiếu gia tính tình nóng nảy, khó chiều.
Kết quả.
Khi dì Chu giới thiệu tôi.
Cậu chỉ nhàn nhạt:
“Ừ.”
Bảo cậu chăm sóc tôi.
Cậu đáp:
“Được.”
Mấy lời xã giao này,
Tôi đương nhiên không tin.
Muốn chăm sóc, cũng phải là tôi chăm sóc cậu ấy chứ.
May mà.
Chu Dã là kiểu người,
Lạnh lùng.
Nhưng không phiền.
Không khó tính.
Cũng không làm người khác khó chịu.
Mười bảy tuổi.
Bước vào trường quý tộc.
Không dựa vào bản thân.
Chỉ dựa vào, một người mẹ đắc đạo, cả nhà thăng thiên.
Tương lai của tôi… đầy hy vọng.
Chủ nhiệm xếp tôi ngồi cùng bàn với Chu Dã.
Cả lớp… chấn động.
Ánh mắt dò xét.
Tiếng xì xào.
Nói không căng thẳng là giả.
Nhưng tôi hiểu rất rõ, càng là lúc như thế này… càng phải bình tĩnh.
Càng phải ra vẻ như không có chuyện gì xảy ra.
Người nhát gan,
Sau này làm sao theo thiếu gia làm đại sự?
Giờ ra chơi.
Cả lớp đều giả vờ bình tĩnh.
Nhưng ánh mắt thì rõ ràng đang “soi” tôi với Chu Dã.
Không thèm che giấu luôn.
Bạn nam ngồi bàn trước quay xuống.
Một cậu trai sáng sủa, cười rất tươi.
“Tớ là Hứa Bạch Tiêu, rất vui được làm quen.”
“Chào cậu.”
Cậu ta đang nói chuyện với tôi.
Nhưng ánh mắt cứ không kìm được mà liếc sang Chu Dã.
“Cậu với Chu Dã… quen nhau à?”
Trong đầu tôi lập tức hiện lên câu nói trên xe của cậu ấy,
“Tôi không thích người khác lại quá gần.”
Tôi dứt khoát lắc đầu.
“Không quen.”
Vừa dứt lời.
Một bàn tay khớp xương rõ ràng, gõ nhẹ lên mặt bàn tôi.
Cốc.
Cả lớp lập tức im bặt.
Yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng kim rơi.
Chu Dã hỏi:
“Cậu không mang điện thoại à?”
“Không.”
Trường cũ của tôi là trường nội trú.
Hai tuần mới được về một lần.
Không cho mang điện thoại.
Chu Dã không có phản ứng gì đặc biệt.
Chỉ nói:
“Mẹ tôi đặt chỗ rồi.”
“Tối nay cùng đi ăn.”
“À… được.”
Tôi quay lại.
Đập vào mắt là biểu cảm đơ toàn tập của Hứa Bạch Tiêu.
Tôi rất tự nhiên:
“À đúng rồi, vừa nãy chúng ta nói đến đâu rồi nhỉ?”
Cậu ta lắp bắp:
“…Nói đến việc cậu với Chu Dã có quen nhau không.”
Tôi gật đầu, cực kỳ bình tĩnh:
“Không quen.”
Hứa Bạch Tiêu: “…”
Cậu ta gật đầu.
Gương mặt viết rõ ba chữ:
Tin cậu thì tôi ngu.
Tôi có thể làm gì?
Chu Dã tự tay “bóc phốt” tôi.
Tôi dám trách à?
Không.
Đó không phải tố chất của một “tử sĩ” đạt chuẩn.
Chỉ có thể trách… Hứa Bạch Tiêu hỏi quá sớm.
Còn tôi trả lời… quá nhanh.
Giờ phút này, chỉ có thể dùng đến tuyệt kỹ gia truyền:
[Kỹ năng lấp liếm.]
“Thì ra hai người quen nhau à.”
“Bảo sao chủ nhiệm xếp ngồi cùng bàn.”
Chuông “bát quái” trong đầu Hứa Bạch Tiêu lập tức reo vang.
“Có chuyện gì à?” Tôi khẽ liếc sang Chu Dã.
Cậu ấy dựa lưng vào ghế.
Đang nghịch điện thoại.
Hoàn toàn không quan tâm bên này.
Tôi lặng lẽ ra hiệu.
Hai chúng tôi đồng loạt quay lưng về phía Chu Dã.
Bắt đầu… nói chuyện bí mật.
Nghe nói, vị trí ngồi cùng bàn với Chu Dã… trước giờ chưa từng có con gái.
Ban đầu cũng có một người.
Ngồi được đúng một tiết.
Hết giờ, Chu Dã đi một chuyến lên văn phòng.
Sau đó, chủ nhiệm lập tức đổi chỗ cô gái kia.
Một tổng tài bá đạo… rất biết “giữ mình”.
[Bản học sinh cấp ba.]
Chỉ cần thiếu gia ra lệnh,
Tôi nhất định sẽ… dốc toàn lực bảo vệ “trinh tiết” của thiếu gia!
Giữ vững tuyến phòng thủ đầu tiên… cho thiếu phu nhân tương lai!
Tuyệt đối!
Không để lọt một giọt nước!
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Boss Là Nữ Phụ
Tác giả: Mặc Linh
Cập nhật: 14:08 06/04/2026
Trung Khuyển Nam Thần
Tác giả: Tử Thanh Du
Cập nhật: 12:48 09/04/2026
Quét Sạch
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:29 14/04/2026
Có Hẹn Với Chàng Quỷ
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 05:29 13/04/2026
Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:21 06/04/2026