Chương 20
Chương 20/21
Audio chương
Sau khi được điều ra ngoài nhậm chức, Lý Sách ngược lại có cơ hội phát huy hết tài năng.
Chỉ trong bốn năm ngắn ngủi, chàng từ chức Thông phán Ngũ phẩm thăng lên Tri phủ Tứ phẩm. Mới ba mươi bảy tuổi đã được xem là người trẻ tuổi đầy triển vọng.
Thế nhưng nam nhân một khi đã đắc thế, vị tiền vị hôn thê góa chồng kia của chàng cũng lập tức ngửi thấy mùi mà tìm tới tận nơi.
Ban đầu là giả vờ tình cờ gặp gỡ, sau đó lại bắt đầu nhắc chuyện cũ, kể lể những tháng ngày cay đắng năm xưa để khơi lại tình xưa nghĩa cũ.
Ngoài miệng Lý Sách thì nói: “Trong lòng ta tự có chừng mực.”
Thế nhưng vừa quay đi, người đàn bà kia nhờ chàng tìm giúp một vị đại nho dạy học cho con, chàng lập tức viết thư cho ân sư.
Nàng ta than hàng xóm bắt nạt cô nhi quả phụ, chàng liền phái quan sai tới tận nơi răn đe.
Nàng ta khóc lóc kể khổ chuyện sinh kế khó khăn, chàng quay đầu đã giao hết việc may vá thêu thùa trong phủ cho nàng ta làm.
Rồi người đàn bà ấy lại mượn cớ đo y phục, đưa điểm tâm, hết lần này đến lần khác chạy tới phủ.
Trong lòng ta tức đến nghẹn một bụng lửa.
Nhưng lần này ta không khóc, cũng chẳng làm ầm ĩ nữa.
Qua bao nhiêu năm như vậy, ta đã sớm hiểu rõ, trên đời này, thứ vô dụng nhất chính là nước mắt.
Ngày hôm đó ả lại một lần nữa đến cửa ghé thăm, ta ngay trước mặt ả, vung dao hạ xuống, liền một mạch chặt đầu giết thịt, liền tù tì tám con gà.
Cái đầu gà lăn tới dưới chân ả. Ta thong thả lau lưỡi dao, mỉm cười nói: “Nghe nói tay nghề may vá của ngươi rất tốt. Từ nay về sau, việc làm thịt gà trong phủ cũng giao hết cho ngươi vậy.”
Ả từ đó về sau không bao giờ dám xuất hiện thêm một lần nào nữa.
Từ đó, ta mang luôn cái tiếng “mụ vợ hung dữ”, “đàn bà chanh chua” lan khắp nơi.
Nhưng cái hung danh ấy lại thật sự rất hữu dụng.
Xung quanh Lý Sách quả nhiên yên tĩnh hơn hẳn.
Trần Ngọc nói không sai, cái gọi là hiền thục, nhiều khi chỉ là thứ dùng để trói buộc nữ tử mà thôi.
Ngươi hiền huệ mười lần, chỉ cần một lần làm chưa đủ tốt, toàn bộ thanh danh gây dựng trước đó sẽ lập tức tan thành mây khói.
Vậy nên lúc cần đanh đá thì cứ đanh đá, lúc cần cứng rắn thì cứ cứng rắn.
Ta vô cùng tán đồng điều ấy.
Thế nhưng cái tật xấu của nam nhân, nếu chỉ dựa vào mỗi cái việc giết gà thì không cách nào chữa trị dứt điểm nổi.
Lý Sách sau khi thăng quan, tính khí cũng theo đó mà bốc lên cao.
Ngày hôm đó thân thể ta có chút khó ở, chàng thế mà lại ép buộc cùng ta hành phòng.
Ta đánh không lại chàng, đành phải để cho chàng thỏa mãn mục đích.
Cái căn bệnh vốn dĩ đã sắp sửa khỏi hẳn kia, lại bị dày vò thêm suốt nửa tháng trời ròng rã mới chịu tốt lên.
Ta càng nghĩ càng thấy thêm tức giận, liền sửa soạn hành lý, dắt theo hài tử liền đùng đùng trở về kinh thành.
Trần Ngọc sau khi nghe xong toàn bộ lđầu đuôi sự tình, liền xối xả mắng thẳng vào mặt ta: "Ngu chết tỷ đi cho xong!"
“Lý Sách đúng là làm chuyện chẳng ra gì thật, nhưng tỷ cứ hễ có chuyện là lại tức giận bỏ chạy về nương gia, như vậy chính là yếu đuối!”
“Một là khiến người khác cảm thấy tỷ vô dụng, không có bản lĩnh. Hai là khiến họ nghĩ rằng nếu rời khỏi nương gia, tỷ sẽ không thể tự sống nổi!”
Nó lập tức bày mưu cho ta: “Lập tức quay về đó đi. Ngày nào cũng bắt huynh ấy ‘nộp bài’, hành cho đến khi huynh ấy phải mở miệng cầu xin tha thì thôi. Đợi lúc huynh ấy mềm nhũn cả người rồi, tỷ mới từ từ nói lý với huynh ấy.”
“Đừng có học theo Trần Du, hễ có chuyện là chạy khắp nơi khóc lóc kể tội nam nhân. Ta nói cho tỷ biết, vô dụng lắm.”
“Nam nhân làm chuyện ngu ngốc, tỷ cứ trực tiếp xử lý là được. Nếu thật sự đến lúc không xử nổi nữa, nương gia tự nhiên sẽ đứng ra làm chủ cho tỷ.”
Ta cảm thấy vô cùng có đạo lý, liền chiếu theo đó mà làm.
Lý Sách cuối cùng quả nhiên phải lên tiếng cầu xin tha thứ.
Từ đó về sau, tuyệt đối không bao giờ dám miễn cưỡng ta thêm một lần nào nữa.
Đây chính là một cái chân lý khác mà ta đã tự mình lĩnh ngộ ra được: Giữa phu thê với nhau, hễ có vấn đề gì thì phải lập tức giải quyết dứt điểm ngay tại trận.
Chạy trốn, chính là cái tư thái vô dụng nhất trên đời.
Thế nhưng sống giữa chốn quan trường, quanh Lý Sách có quá nhiều cám dỗ.
Những tiểu nha đầu trẻ trung xinh đẹp như cọng hành mùa xuân hết đợt này đến đợt khác được đồng liêu, cấp dưới, thậm chí cả cấp trên đưa tới tận cửa.
Từ chối được một lần hai lần, nhưng tâm tư của chàng rốt cuộc cũng đã bắt đầu dao động.
Ta từng làm ầm lên, từng mắng chửi, từng khóc lóc… nhưng tất cả đều vô ích.
Khoảng thời gian ấy, đêm nào ta cũng trằn trọc không ngủ nổi.
Ta chỉ cảm thấy bao năm nay mình lo liệu việc nhà, sinh con dưỡng cái, tất cả đều như đem cho chó gặm mất rồi.
Bức thư của Trần Ngọc chính là được gửi đến vào chính cái khoảnh khắc này.
Lần này nó không có mắng chửi ta, mà chỉ dùng những nét chữ ngắn gọn thẳng thắn viết ra mấy dòng:
“Tỷ liên tiếp sinh năm lần, thân thể đã sớm bị bào mòn đến kiệt quệ rồi, vậy mà vẫn chưa biết tự yêu quý bản thân mình sao?”
“Kết cục của việc quá mức chiều chuộng nam nhân chính là hắn tam thê tứ thiếp, con cái đầy đàn, còn tỷ thì già nua héo úa, một mình cô độc trong phòng trống.”
“Mau dẫn bọn nhỏ trở về kinh thành hưởng phúc của tỷ đi. Những chuyện còn lại, cứ để ta xử lý.”
Ta không rõ rốt cuộc nó đã viết những lời gì trong thư gửi cho Lý Sách, chỉ biết được kể từ sau cái khoảnh khắc đó trở đi, Lý Sách đã hoàn toàn đoạn tuyệt đi cái ý định nạp thiếp, đối đãi với ta lại càng thêm phần kính trọng hơn xưa mấy phần.
Sau khi trở về kinh thành, ta có lần riêng tư hỏi nó: "Đệ rốt cuộc là đã viết những lời gì thế?"
Nó lười biếng tựa vào thành ghế: “Cũng chẳng viết gì đặc biệt cả. Chỉ là để cho huynh ấy hiểu rõ một điều, cá với tay gấu vốn không thể cùng lúc có được.”
“Nếu muốn hưởng thụ phong lưu, thì phải chấp nhận hậu viện chẳng được yên ổn. Còn nếu muốn giữ tiền đồ và quyền thế, vậy thì phải tự biết quản thúc bản thân.”
Nó dừng một chút rồi chậm rãi bổ sung: “Tiện thể cũng nhắc huynh ấy một câu, tính khí của tỷ vốn chẳng tốt đẹp gì. Nhỡ đâu một ngày thật sự bị ép đến mức không nhịn nổi nữa, làm ra chuyện không thể cứu vãn thì sao?”
Ta ngẩn người trân trối: "... Chỉ có bấy nhiêu đó thôi sao?"
Nó gật đầu: "Đúng vậy đấy. Ta cũng đâu có oan uổng gì tỷ đâu, tỷ cũng đâu phải là chưa từng cầm đao chém chết người bao giờ."
Ta nhỏ giọng biện giải: "Cái đó rõ ràng là thổ phỉ mà..."
Nó cười hì hì: "Cho nên mới nói đấy chứ, cái đao đó của tỷ mà hạ xuống, Lý Sách há lại có thể không thành thật ngoan ngoãn cho được sao?"
Ta rơi vào cảnh trầm mặc.
Nghĩ kỹ lại một chút, quả thực chính là như vậy.
Trước kia, ngày nào chàng cũng tìm cách đòi ta cho nạp thiếp. Sau khi bị ta mắng cho một trận, chàng liền dọn sang ngủ ở thư phòng.
Thế nhưng kể từ lần ta ngay trước mặt chàng một đao chém chết tên thổ phỉ kia, chàng không bao giờ dám nhắc lại chuyện ấy thêm lần nào nữa.
Quả nhiên, muốn khiến nam nhân biết kính sợ, đôi khi thật sự không cần phải phí công giảng đạo lý.
Liếc mắt nhìn nhìn mấy vị đang có mặt trong phòng của Trần Ngọc, ta nhịn không được mà lộ ra vẻ coi thường: "Đệ thế mà cũng có mặt mũi đi giáo huấn người khác cơ đấy, chính bản thân trong phòng của đệ..."
Nó đầy vẻ đương nhiên ngắt lời ta: “Lý Sách đối với tỷ thật sự có tình cảm, chỉ là mắc phải cái tật xấu mà nam nhân trên đời này ai cũng dễ phạm thôi.”
“Còn ta với đệ muội thì hoàn toàn khác. Hai chúng ta vốn là quan hệ hợp tác.”
“Ta giúp nàng kiếm cáo mệnh phu nhân, nàng giúp ta quản lý nội trạch. Phân công rõ ràng minh bạch, tuyệt đối không nói chuyện tình cảm, chỉ nói chuyện lợi ích mà thôi.”
Ta nghẹn họng trân trối.
Chuyện nam nữ trên đời này, trong mắt nó chẳng qua cũng chỉ là những khoản thu chi ghi rõ ràng trên sổ sách kế toán mà thôi, mọi thứ đều phân minh rạch ròi.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Bái Thủy Thần
Tác giả: Có ai đi Chicago không
Cập nhật: 12:01 20/05/2026
Trái Tim Bốc Hỏa: Tình Định Chàng Lính Cứu Hỏa
Tác giả: Nghê Già
Cập nhật: 11:49 20/05/2026
Tỉnh Mộng Giữa Cơn Mê
Tác giả: Ma Vương Sang Sang
Cập nhật: 12:06 19/05/2026
Cá Voi Nhỏ Và Tổng Tài Phúc Hắc
Tác giả: Tiểu Thất
Cập nhật: 12:22 19/05/2026
Sau Đêm Xuân Với Sư Huynh, Ta Mang Bầu Bỏ Chạy
Tác giả: Chính Trực Mỹ Thiếu Nữ
Cập nhật: 12:34 19/05/2026