Chương 9
Chương 9/13
Audio chương
8
Đến hạ tuần tháng 8, cuốn 《Câu chuyện về mấy nam sủng của tôi》 bước vào quy trình xuất bản.
Do một số tình tiết cần sửa đổi, nhà xuất bản hy vọng tôi bay một chuyến đến Thượng Hải để bàn bạc chi tiết.
Vài ngày trước khi đi, Tạ Ngôn đột nhiên rất bận.
"Anh cũng đi công tác à?" Tay tôi cầm chiếc váy ngủ hai dây, sững sờ tại chỗ, vali dưới chân chất đầy đồ dùng sinh hoạt linh tinh.
Ánh mắt Tạ Ngôn dừng lại trên chiếc váy ngủ gợi cảm đó một lát, rồi dời đi: "Không xa em lắm đâu, tôi ở Hàng Châu."
Anh đứng dậy đi tới, lấy chiếc váy ngủ từ tay tôi ném sang một bên: "Xong việc tôi sẽ đi tìm em."
Trong lòng tôi không giấu nổi sự phấn khích, bò lên giường định lấy chiếc váy ngủ thì bị Tạ Ngôn kéo xuống.
Anh nhíu mày: "Em mang cái đó theo làm gì?"
"Mặc chứ." Tôi chớp mắt, "Vải ít, thoải mái."
Tạ Ngôn dường như cố gắng tiếp nhận lý do của tôi nhưng thất bại: "Không cho phép."
Tối trước khi đi, anh vẫn bảo thủ như mọi khi.
Tôi ngồi lên đùi Tạ Ngôn, ôm cổ anh ra vẻ thần bí: "Đợi anh đến tìm em, em mặc cho anh xem có được không?"
Vành tai Tạ Ngôn bỗng đỏ bừng, ánh mắt sâu thẳm, ngón tay mơn trớn trên eo tôi.
Tôi nhột quá muốn cười, né tránh tới lui, đột nhiên cảm nhận được sự khác lạ ở nơi nào đó khiến tôi cứng đờ người, tiếng cười nghẹn lại trong cổ họng, mặt đỏ bừng như gấc.
Tình huống bối rối thế này gần đây xảy ra thường xuyên. Chỉ là chưa có lần nào chỉ vì một câu nói mà bị kích động như vậy.
"Tạ Ngôn, hình như anh cũng rất thích… "
Tạ Ngôn không chút vội vàng bịt miệng tôi lại: "Không được nói lung tung."
Tôi ngọ nguậy, dưới ánh mắt cảnh cáo của anh, đành phải thôi.
3 giờ chiều hôm sau, tôi đến sân bay Hồng Kiều, vừa xuống máy bay đã vội vàng gọi cho Tạ Ngôn.
"Alo, anh đến chưa?"
Trong điện thoại là giọng nói trầm ổn, dễ nghe của Tạ Ngôn: "Ừm. Chú ý nhìn đường."
"Vâng."
Tôi lên xe của nhà xuất bản, phía họ có một nam một nữ, tuổi tác ngang tầm Tạ Ngôn.
Người phụ nữ ngồi ghế phụ, quay đầu nhiệt tình tự giới thiệu với tôi: "Chào cô, tôi tên Tiểu Ngọc, đây là phần giới thiệu về nhà xuất bản, mong cô tìm hiểu thêm về chúng tôi."
Tôi cầm lấy, lật lật xem qua, vì trước đó đã tìm hiểu rồi nên không xem kỹ.
Cho đến khi có một tấm danh thiếp nhỏ rơi ra, tôi nhặt lên định trả lại cho cô ấy nhưng nội dung trên đó lại thu hút sự chú ý của tôi.
"Mọi người cũng xuất bản sách giáo khoa sao?"
Vẻ mặt Tiểu Ngọc hơi gượng gạo: "À, cô cũng quan tâm đến mảng này sao?"
Tôi nhìn cái tên Tạ Ngôn trên tấm thẻ, im lặng không nói gì.
Tiểu Ngọc lập tức hiểu ra: "Quên mất, cô và thầy Tạ là..."
Mặt tôi đỏ lên, trả lại tấm thẻ cùng cuốn giới thiệu cho cô ấy.
Trong xe không ai nói gì.
Người đàn ông từ lúc lên xe vẫn không nói một lời, thỉnh thoảng liếc nhìn tôi qua gương chiếu hậu.
Ánh mắt của anh ta khiến tôi cực kỳ khó chịu, lòng bàn tay đổ mồ hôi.
Tôi lo lắng nắm chặt tay: "Cho hỏi, tôi ở đâu?"
"Thưa cô, bên này kết thúc có thể sẽ rất muộn, chúng tôi đã đặt khách sạn cho cô rồi. Đây là Tiểu Trương cùng đơn vị với tôi, ở phòng bên cạnh, có việc gì cô cứ gọi anh ấy."
Nụ cười của tôi cứng lại: "Không cần đâu, tôi tự lo được."
Người đàn ông gật đầu rất lịch sự: "Không sao đâu ạ."
Tôi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, suy nghĩ một chút rồi gửi WeChat cho Tạ Ngôn: "Bao giờ anh xong việc thế, em nhớ anh rồi."
"Trực tiếp vậy sao?" Tạ Ngôn trả lời rất nhanh, "Vẫn chưa đến khách sạn à."
Tôi hiếm khi mặt dày: "Không có anh em không ngủ được."
Đầu bên kia im lặng hồi lâu.
Tôi cứ ngỡ anh đang bận việc khác, Tạ Ngôn đột nhiên gọi điện tới.
Tôi nhanh chóng bắt máy, nghe anh nói từng chữ một như một lời hứa: "Tôi sẽ sớm đến tìm em, ngay ngày mai thôi."
Giọng nói bình thản thường ngày của anh có sức mạnh an ủi lòng người, làm dịu đi sự hoảng loạn thầm kín trong tôi.
"Thưa cô, đến nơi rồi." Tiểu Ngọc nhỏ giọng nhắc nhở.
Tạ Ngôn nghe thấy tiếng bên này: "Phải xuống xe rồi à?"
"Vâng."
"Hình như tâm trạng em không tốt lắm."
"Em không sao, hơi say xe một chút."
Tạ Ngôn khựng lại: "Thôi được, tối nay tôi sẽ đi tìm em luôn, gửi địa chỉ cho tôi."
"Nhưng anh mới đến Chiết Giang mà."
"Bọn họ vừa thông báo cuộc họp bị hoãn, cần phải đợi thêm một ngày."
Tôi vừa mân mê chiếc cúc áo vừa có chút vui mừng thầm kín.
Tạ Ngôn dường như đang nói chuyện với ai đó, sau đó nói với tôi: "Có điều nửa đêm tôi mới đến được, tối nhớ khóa trái cửa vào."
"Vâng." Tôi ừ một tiếng, kết thúc cuộc gọi, kéo vali xuống xe.
Chuyến đi này, yêu cầu duy nhất tôi đưa ra là "đánh nhanh thắng nhanh".
Cuộc bàn bạc về tác phẩm kéo dài đến 10 giờ tối, khi ra khỏi ban biên tập, bạn thân gửi WeChat tới: "Sách của thầy Tạ bị gỡ xuống rồi, mày biết chưa?"
Đầu óc đang mụ mẫm của tôi bỗng tỉnh táo hẳn: "Chuyện gì vậy?"
"Cách đây không lâu vì hai người lên Hot Search, nhiều người đi mua sách của thầy Tạ, bắt đầu từ hôm qua, liên tục có người phản ánh trong sách có lỗi kiến thức thường thức, gây hiểu lầm cho sinh viên. Đại học A để tránh chuyện ầm ĩ nên đã liên hệ nhà xuất bản khẩn cấp gỡ toàn bộ tác phẩm xuống."
"Không thể nào! Anh ấy không bao giờ làm chuyện đó."
"Hôm qua đã bị gỡ rồi. Anh ấy không nói với mày à?"
Tôi đứng dưới ánh đèn đường, cắn môi: "Không có..."
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Thính Hạ
Tác giả: Vị Thiên Thiên
Cập nhật: 05:42 17/05/2026
Tôi Ship Con Trai Cho Tổng Tài Vô Sinh
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 05:31 17/05/2026
Omega Không Phải Pháo Hôi
Tác giả: N Thiến Tử N
Cập nhật: 05:44 16/05/2026
Lòng Trung Thành Của Anh Ấy
Tác giả: Tiểu Thất Tái Tử
Cập nhật: 05:54 16/05/2026
Nhật Ký Pháo Hôi Của Hứa An Nhiễm
Tác giả: Hoa Vị Miên
Cập nhật: 05:26 16/05/2026