Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 9

Chương 9/21

Audio chương

13

Phòng tầng một.

“Yên tâm đi em gái, Hứa An Nhiễm đã bị anh dạy dỗ rồi,” Mộc Hoài có chút đắc ý kể công với người trên giường: “Sau này cô ta không dám bắt nạt em nữa đâu, tin anh đi!”

Mộc Khê hơi ngẩng đầu lên từ trong chăn, nức nở hỏi: “Cô ta... có nói... gì không?”

“Ừm... không nhớ rõ lắm,” Mộc Hoài thực sự không nghe mấy lời dài dòng của Hứa An Nhiễm, lúc đó não anh ta chỉ toàn cảnh em gái bị bắt nạt, bỗng nhiên lại nhớ ra gì đó: “Ồ, cuối cùng cô ta còn mắng anh là ‘đồ ngốc’, ‘đồ ngốc’ em biết không? Làm anh sững người một lúc luôn, đột nhiên có cảm giác kiểu sủng ái và ám muội thế nào ấy, em hiểu không? Anh của em lăn lộn giang hồ bao nhiêu năm, thực sự lần đầu tiên biết có người mắng bằng từ này đấy.”

“Này, em nói xem, sao cô ta không dùng từ ‘ngu lìn’? Rõ ràng là đầy khí thế, khen chê rõ ràng, cảm xúc lại tới bến. Cô ta lại dùng từ ‘đồ ngốc’? Chẳng phải rất lạ sao? Ơ, hình như anh biết rồi. Em gái, em nói xem, không lẽ cô ta...” Mộc Hoài nói nửa chừng rồi ngừng lại, nhìn em gái đầy dò xét.

Khóe môi Mộc Khê giật giật: “Anh trai, anh nghĩ nhiều quá rồi.”

14

Lúc Mộ Dật Thành trở về đã gần mười hai giờ đêm, ánh trăng thanh lãnh xuyên qua cửa sổ rọi xuống chân giường, tạo nên một không gian dịu dàng và tĩnh lặng.

Anh vừa nằm xuống, phía bên kia giường đã có động tĩnh, người bên cạnh xích lại gần, giọng điệu mang theo chút oán trách: “Hôm nay anh về muộn thế.”

“Ừ, tôi đi sang thôn khác,” Mộ Dật Thành hơi nghiêng đầu: “Hôm nay có chuyện gì sao?”

Anh có thể nhận ra rõ ràng tâm trạng của người bên cạnh hơi thấp thỏm, giọng điệu cũng không nhẹ nhàng như mọi khi.

Được Mộ Dật Thành hỏi vậy, mọi uất ức của Hứa An Nhiễm không còn giấu nổi nữa.

Tại sao rắc rối cứ hết lần này đến lần khác tìm đến cô?

Tại sao tình tiết cứ thay đổi liên tục?

Tại sao chuyện gì cũng liên quan đến cô?

Cô đâu phải nữ chính, tại sao cứ tìm cô, cứ tìm cô, cứ tìm cô mãi thế...

“Giải quyết xong rồi, nhưng hiện tại vẫn thấy khó chịu lắm.” Hứa An Nhiễm trở mình, vùi mặt vào gối, giọng nói nghèn nghẹn: “Cảm giác mọi chuyện cứ như thoát khỏi tầm kiểm soát vậy.”

Mộ Dật Thành không hiểu lắm cô đang nói gì, suy nghĩ một lát rồi đưa ra lời khuyên: “Cô có thể thử nắm bắt mâu thuẫn cốt lõi, đừng quá tốn sức vào những chi tiết râu ria không quan trọng, đảm bảo phần chính phát triển theo hướng tốt, có lẽ sẽ có thu hoạch khác.”

“Nhưng bây giờ tôi không biết những cành lá này liệu có ảnh hưởng đến thân cây hay không.”

“Có những mối quan hệ ẩn giấu trong bóng tối, cô phải tự mình đào bới.”

“Trừu tượng quá.”

Hứa An Nhiễm thở dài, xoay người đối mặt với Mộ Dật Thành, mấy thứ này đều là lý thuyết suông, thực tế đúng là không biết bắt đầu từ đâu. Vẫn thấy khó quá đi mà.

“Còn nữa, chi nhánh bên châu Âu có chút việc, tôi phải đi xử lý, máy bay lúc chín giờ sáng mai, tôi đi từ năm giờ. Công tác khảo sát ở đây hai ngày nữa cũng hoàn thành, lúc đó cô hãy về cùng bọn họ.”

Hứa An Nhiễm rầu rĩ ừ một tiếng, tâm trí vẫn đang chìm đắm trong câu hỏi vừa rồi.

“Cố Thu cũng sẽ đi cùng, với tư cách trợ lý cô ấy cân nhắc mọi việc rất chu đáo.”

Cuối cùng anh vẫn bồi thêm một câu: “Công việc và cuộc sống, tôi phân định rất rõ ràng, cô không cần lo lắng.”

“Vâng,” Ít nhất chuyện này có trong cốt truyện, Hứa An Nhiễm cũng không quá ngạc nhiên, cô nhích lại gần thêm chút nữa, ngón tay túm lấy vạt áo người bên cạnh: “Bụng tôi hơi đau.”

“Ăn phải cái gì không tốt à?” Tay Mộ Dật Thành tự nhiên đặt lên vùng bụng dưới mềm mại phẳng lì của Hứa An Nhiễm.

“Kỳ sinh lý.”

Hơi ấm từ lòng bàn tay xuyên qua lớp váy ngủ mỏng manh truyền vào bụng, lực đạo cũng cầm chừng vừa vặn, cơn đau vừa rồi dần dịu bớt, cơn buồn ngủ cũng bắt đầu ập đến.

Ánh trăng lốm đốm rọi trên rừng vải ngoài cửa sổ, vài con đom đóm rủ nhau bay qua cửa, tiếng ếch nhái và tiếng ve đan xen vào nhau, đơn điệu mà khô khốc, vang lên không ngớt, cả ngôi làng trong bóng tối chìm vào giấc ngủ say.

Mộ Dật Thành nhìn người bên cạnh đã ngủ thiếp đi, kéo tấm chăn mỏng bị tuột lại cho cô.

Một đêm ngon giấc.

15

“Choảng!”

Hứa An Nhiễm vừa quay đầu lại đã thấy chiếc ly thủy tinh của mình vỡ tan tành dưới đất, còn kẻ bên cạnh bàn lập tức né sang một bên, giữ khoảng cách với đống mảnh vỡ, lớn tiếng thanh minh đầy lý lẽ: “Cái này tôi không có làm gì hết nhé!”

Ừm.

Lần thứ tư rồi.

Hứa An Nhiễm thu hồi tầm mắt.

Người đứng sau còn bồi thêm một câu: "Chẳng phải là tại cô để nó ở đây sao! Nếu không thì nó có vỡ được không!"

Mặc dù đây là chiếc ly cuối cùng cô mang theo, mặc dù đây cũng là chiếc cô thích nhất, nhưng cô không tức giận, một chút cũng không tức giận.

Hứa An Nhiễm hít sâu một hơi, nhìn đĩa bánh ngọt nhỏ bày biện gọn gàng trước mặt. Vốn dĩ đây là do bà cụ làm cho cô, nhưng mấy miếng trên cùng không biết đã bị ai gặm qua.

Cô nhón lấy một mẩu bánh quế hoa sứt sẹo đưa lên trước mắt, rặn ra một nụ cười: "Ừm, không tức giận."

Thấy tờ khăn giấy bị siết chặt thành cục trong tay Hứa An Nhiễm và biểu cảm nhẫn nhịn của cô, Mộc Hoài bỗng thấy thỏa mãn cực kỳ.

Anh ta đan hai tay sau gáy, thong dong đi ra ngoài, lúc đến góc cua còn không quên liếc nhìn chiếc túi tua rua màu hồng anh đào bên cạnh Hứa An Nhiễm, khóe môi nhếch lên ngân nga một điệu nhạc nhỏ.

Trong phòng khách sớm đã vang lên âm thanh đúng như Mộc Hoài dự kiến.

Vừa nghĩ đến cảnh Hứa An Nhiễm bị dọa cho mặt cắt không còn giọt máu, Mộc Hoài bỗng thấy tâm trạng rất tốt, cảm giác còn vui hơn cả khi anh ta thắng giải đua xe địa hình.

Mặc dù anh ta không thể dùng vũ lực để dạy dỗ Hứa An Nhiễm, nhưng mà...

Mộc Hoài không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Anh ta đúng là thông minh quá đi mất!

Đã bảo rồi mà, không chỉ áp đảo bọn họ về vũ lực, mà chỉ số thông minh cũng dư sức nghiền nát bọn họ trong vòng một nốt nhạc!

Trời ạ! Anh ta sao lại thông minh thế cơ chứ!

Mộc Hoài hoàn toàn chìm đắm trong sự tự luyến.

Từ trong chiếc túi mà Hứa An Nhiễm vừa quăng ra, một con sâu màu xanh lục bò ra ngoài. Thân hình nó béo múp míp, đang uốn éo bò về phía cô.

Đáng ghét, lần thứ tám rồi.

"Alo. Hoa viên trung tâm, tất cả mọi người."

Hứa An Nhiễm nghiến răng nghiến lợi đặt điện thoại xuống, nhìn chằm chằm kẻ đang vui sướng nhảy múa ngoài cửa sổ kia.

Vốn tưởng rằng Mộ Dật Thành và Cố Thu đi nước ngoài rồi thì cô không cần lo lắng về cốt truyện chính nữa, ngày tháng có thể quay lại vẻ thong dong lười biếng như trước.

Tất nhiên, tất cả những điều đó đều dựa trên tiền đề là không có Mộc Hoài phá đám.

Hai ngày nay không biết Mộc Hoài phát điên cái gì, ngày nào cũng lén lút bày ra mấy trò tiểu nhân cực kỳ trẻ con, bao gồm nhưng không giới hạn ở việc: đột ngột gào thét ngoài cửa lúc năm giờ sáng, cố tình làm đứt quai túi xách của cô, hay luôn "vô tình" dẫm lên giày cô.

Lúc đầu Hứa An Nhiễm thực sự sắp tức chết rồi.

Chuyện của cô và Mộc Khê rõ ràng lần trước đã giải quyết xong, vậy mà Mộc Hoài cứ liên tục tìm rắc rối cho cô, mà cô càng giận thì anh ta lại càng làm tới.

Vì vậy Hứa An Nhiễm chỉ có thể ép bản thân phải tỏ ra bình thản hết mức có thể, giả vờ như không bị những thứ này ảnh hưởng, tạo ra một ảo giác rằng cô chẳng thèm bận tâm.

Ờ... mặc dù giả vờ không được thành công cho lắm.

Hai ngày nay, lúc nào cô cũng phải lo lắng xem Mộc Hoài có lại phá hoại gì không, đến cả ăn cơm cũng phải dè chừng xem ghế có bị đột ngột rút mất không. Hứa An Nhiễm thấy mình sắp bị ép đến mức loạn thần rồi.

Cứ như vậy, Mộc Hoài - kẻ đang trên con đường "tự tìm cái chết" không lối thoát - đã thành công khiến Hứa An Nhiễm ghi thù.

Tuy nhiên, cứ nghĩ đến việc chiều nay có thể về rồi, Hứa An Nhiễm thở phào một hơi, cuối cùng thì những ngày tháng "hổ xuống đồng bằng bị chó khinh" cũng sắp kết thúc.

Mộc Hoài, hừ hừ.

Hứa An Nhiễm mở ghi chú trên điện thoại, đang định ghi nốt hai món nợ vừa rồi vào thì con sâu xanh mập mạp kia uốn éo lọt vào tầm mắt cô, chỉ còn cách mũi chân chưa đầy một mét.

Hứa An Nhiễm sững sờ...

Bàn tay phải đang gõ chữ bỗng khựng lại. Hình như vừa nãy... có lẽ... cô đã... chạm... chạm vào thứ này...

Không thể nào!

Hứa An Nhiễm lập tức phủ định suy đoán của mình.

Thứ cô vừa chạm phải trong túi chắc chắn là thỏi son môi, mặc dù cảm giác có hơi mềm mềm một chút.

Ừm...

Không... không thể nào đâu.

Hai giây sau.

Hứa An Nhiễm run rẩy đưa bàn tay phải ra thật xa, ngoảnh mặt sang hướng khác với biểu cảm đầy đau đớn.

Phải làm sao đây, bây giờ cô thấy ghét bỏ chính mình quá đi mất.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Omega Không Phải Pháo Hôi

Omega Không Phải Pháo Hôi

Tác giả: N Thiến Tử N

Cập nhật: 05:44 16/05/2026
Lòng Trung Thành Của Anh Ấy

Lòng Trung Thành Của Anh Ấy

Tác giả: Tiểu Thất Tái Tử

Cập nhật: 05:54 16/05/2026
Ta Là Thánh Mẫu Trong Tận Thế

Ta Là Thánh Mẫu Trong Tận Thế

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:14 14/05/2026
Khi Tôi Xuyên Vào Truyện Bệnh Kiều

Khi Tôi Xuyên Vào Truyện Bệnh Kiều

Tác giả: Bạch Từ

Cập nhật: 05:31 15/05/2026
Phùng Xuân Quy

Phùng Xuân Quy

Tác giả: Như Kỳ

Cập nhật: 05:47 15/05/2026