Chương 16
Chương 16/21
Audio chương
25
Trong căn phòng nhỏ tối tăm và khép kín, cửa sổ đóng chặt, khắp nơi tràn ngập không khí áp bức trầm mặc.
Ở góc sâu nhất bên trong, một người phụ nữ hai tay ôm gối, tóc xõa tung, đầu gục xuống gối ngày càng thấp, đôi vai hơi run lên, dường như đang rơi vào một ký ức đáng sợ nào đó.
Cố Thu nắm chặt gấu áo mình, cố gắng kìm nén những cảm xúc đang ập đến như thủy triều. Đầu ngón tay bắt đầu trắng bệch, trán lấm tấm những giọt mồ hôi mịn.
Cô nhớ lại năm chín tuổi, hai chiếc quan tài đen kịch đặt giữa sảnh nhà mình, cơn mưa bão lạnh thấu xương đi kèm với sấm chớp, thỉnh thoảng lại soi sáng linh đường, âm u và kinh dị.
Cô bị nhốt trong một căn phòng nhỏ tối om, không có một tia sáng nào lọt vào, tối đến mức khiến người ta hoảng sợ.
Cô khóc, cô quậy phá, cô sợ hãi khi phải ở một mình trong bóng tối vô định. Cô gào thét điên cuồng, đập cửa kịch liệt, cô xin họ thả cô ra, cô khóc đến mức không thở nổi.
Cô ném tất cả những thứ gì có thể chạm tay tới xuống đất, nhưng ngoài cửa không có lấy một tiếng đáp lại, chẳng ai quan tâm đến cô, cô cô độc không nơi nương tựa trong thế giới tăm tối ấy.
Họ nói cô không ngoan.
Họ nói cô phải hiểu chuyện hơn, không nên làm loạn trong đám tang của bố mẹ.
Nỗi sợ hãi, sự bất lực và hoang mang bủa vây lấy cô bé năm ấy.
Cố Thu ôm lấy ngực, cố gắng khiến hơi thở dồn dập trở nên bình ổn, chân tay không ngừng run rẩy, đầu óc cô giờ đây là một mảnh hỗn loạn.
Cô cố nén không nghĩ tới, nhưng từng cảnh tượng quá khứ cứ liên tục hiện ra trước mắt.
Căn phòng nhỏ lạnh lẽo, tăm tối và kỳ quái. Những mảnh ký ức vụn vỡ khiến cô đau đầu như búa bổ. Cô cảm thấy như có ai đó đang bóp nghẹt cổ mình, cảm giác nghẹt thở ập đến.
Cố Thu từng vô số lần cảm thấy mình là một người tự tin và mạnh mẽ, mạnh mẽ đến mức có thể đối mặt với mọi khó khăn. Nhưng cô không ngờ rằng, thứ ngăn bước cô lại chính là bản thân không đủ mạnh mẽ trong quá khứ.
Cảm giác cận kề cái chết dần dâng lên. Ý thức của cô bắt đầu mờ nhạt.
Ngay khi cô định từ bỏ sự phản kháng để bị kéo vào vũng lầy ký ức đen tối, thì trong lúc mơ màng, cô dường như nghe thấy có người gọi tên mình. Một giọng nói ấm áp mềm mại, mang theo hơi thở của ánh mặt trời.
Cô lắc đầu, cố giữ lấy tia tỉnh táo cuối cùng trong ý thức.
Có ai không? Có ai không? Liệu có ai đến không? Cô tự hỏi mình hết lần này đến lần khác. Cô nghe thấy tiếng bước chân, tiếng bước chân ngày một gần hơn.
Là ảo giác sao?
Cô cố gắng ngẩng đầu lên, bị một tia sáng bất ngờ chiếu rọi khiến mắt đau nhói.
Thiếu nữ quen thuộc và tinh tế ấy đang đứng trong ánh sáng.
“Cố…”
Hứa An Nhiễm chưa kịp nói hết câu đã bị người trước mặt lao tới ôm chặt lấy. Lực xung kích lớn khiến cô loạng choạng lùi lại hai bước, khó khăn lắm mới đứng vững được.
Bờ vai người phụ nữ run lên kịch liệt, tiếng nức nở kìm nén bắt đầu lớn dần rồi lan tỏa khắp căn phòng nhỏ. Cô khóc rất thương tâm, dường như muốn trút hết mọi tủi hờn và đau khổ ra ngoài.
Hứa An Nhiễm bị ôm ngày càng chặt, dường như cô chính là cọng rơm cứu mạng cuối cùng vậy.
Dù trong lòng ngổn ngang cảm xúc, Hứa An Nhiễm vẫn cố gắng nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng cô ấy, giọng nói cố gắng dịu dàng hết mức, lặp đi lặp lại câu an ủi: “Tôi ở đây, tôi ở đây rồi, không sao đâu mà.”
Cố Thu mãi mãi cũng sẽ không biết được, nhân vật chính của màn kịch ngày hôm nay, người đáng lẽ sẽ chứng kiến dáng vẻ thảm hại của cô, người mang theo ánh sáng đến cứu rỗi cô, cuối cùng lại âm sai dương thác trở thành Hứa An Nhiễm.
26
Sau bữa tiệc, Hứa An Nhiễm dường như mất đi hứng thú với rất nhiều việc, cô chỉ quanh quẩn ở nhà, thỉnh thoảng xử lý vài tập tài liệu mà ông Hứa giao cho.
“Cạch.”
Cửa phòng đóng lại.
Hứa An Nhiễm day day cái tai sắp mọc kén vì bị nghe càm ràm, rồi ngã nhào xuống giường.
Chẳng ai biết được, cả ngày hôm nay cô đã ngồi ở phòng khách nghe đám vệ sĩ của mình kể chuyện cười.
Cuối cùng, chính họ lại tự chọc cười mình đến mức không nhịn nổi, cười đến nghiêng ngả run rẩy, lại còn chưa thỏa mãn mà hẹn nhau ngày mai đến tiếp.
Hứa An Nhiễm thở dài một tiếng.
Niềm vui là của họ, còn cô thì chẳng có gì.
Ngay lúc cô đang nằm bò trên giường, mơ màng sắp chìm vào giấc ngủ, điện thoại bỗng nhiên rung lên.
Hứa An Nhiễm cố gắng mướn mí mắt lên liếc nhìn một cái.
Số lạ.
Cô xoay người, nhấn từ chối rồi tiếp tục ngủ.
Rung.
Từ chối.
Rung.
Từ chối.
Cứ lặp đi lặp lại như vậy rất nhiều lần, cơn buồn ngủ của Hứa An Nhiễm dần bị mài mòn sạch sẽ.
"Alo?" Hứa An Nhiễm ngồi dậy trên giường, ngáp một cái.
Đầu dây bên kia không có tiếng người nói.
Gió đêm thổi bay một góc rèm mỏng bên cửa sổ, ánh trăng dịu dàng nhu hòa len lỏi vào trong phòng, sàn gỗ bóng loáng như nước đọng phản chiếu ánh trăng thanh khiết.
Chiếc đồng hồ treo tường cổ điển kiểu Âu chỉ ngay ngắn vào đúng mười một giờ đúng.
"Lừa đảo hả?" Hứa An Nhiễm nhìn màn hình điện thoại, bất mãn lầm bầm một câu.
Đầu dây bên kia vẫn duy trì sự im lặng.
Im lặng nghĩa là mặc nhận.
Hứa An Nhiễm đã hiểu.
Quả nhiên, giàu cũng có nỗi khổ của giàu, dễ bị kẻ xấu nhắm đến.
Hứa An Nhiễm u sầu bắt đầu kiên nhẫn khuyên nhủ: "Tôi nói cho anh biết nhé, anh làm thế này là không tốt đâu, đầu tiên là việc nửa đêm không ngủ đi gọi điện thoại cho người khác là cực kỳ, cực kỳ thiếu đạo đức."
"Còn nữa nhé, thông tin điều tra của anh cũng không đủ chính xác đâu," Hứa An Nhiễm do dự một chút, quyết định nhắm mắt nói dối một câu, "Ừm... thực ra bản tiểu thư cũng không có tiền đến thế đâu."
"Hừ, vậy sao?" Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói trầm thấp của một người đàn ông.
"Đúng vậy đúng vậy, màn trời chiếu đất, ăn không đủ no, nghèo lắm luôn." Hứa An Nhiễm thuận miệng tiếp lời.
"Thế thì đúng là khá nghèo thật."
Một cách kỳ lạ, Hứa An Nhiễm cảm thấy giọng nói này rất quen tai.
Đột nhiên, cô nhận ra điều gì đó.
Đáng ghét!
Kẻ lừa đảo bây giờ cũng quá đáng quá rồi đó!
Lại còn ngụy trang thành giọng người quen để đi lừa người.
Điện thoại bị cúp cái "bạch".
Người đàn ông ở đầu dây bên kia sững sờ, yết hầu chuyển động, tự giễu mà cúi đầu cười khẽ một tiếng.
Thứ anh đang mân mê trong tay là chiếc nhẫn anh đã chi một khoản tiền lớn để mua trong buổi đấu giá một tuần trước, chế tác tinh xảo, vòng nhẫn là thiết kế chạm khắc rỗng, càng làm tôn lên viên kim cương khảm ở giữa thêm phần trong suốt lấp lánh.
Hứa An Nhiễm vừa nằm xuống không lâu, bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó.
"Vậy sao?" "Thế thì đúng là khá nghèo thật." Giọng nói của người đàn ông vừa rồi cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô.
Thấp thoáng, hình như cô biết giọng nói đó giống ai rồi, nhưng lại không dám chắc chắn.
Hứa An Nhiễm khống chế dòng suy nghĩ đang có chút hỗn loạn lúc này, từ trên giường lăn một vòng bò dậy, chạy vội xuống lầu.
Lúc này trong bếp đang đèn đuốc sáng trưng.
Quản gia Mạc và mấy tên vệ sĩ đang buồn rầu.
"Ê, chú Mạc, mấy ngày nay đại tiểu thư có vẻ hơi bất thường nhỉ," một tên vệ sĩ khoanh tay trước ngực, hất vai đụng đụng vào người đàn ông trung niên có thân hình hơi mập mạp bên cạnh, "Từ sau khi cô ấy đi dự tiệc về, không còn vui vẻ như trước nữa, hình như trong lòng có tâm sự."
"Không rõ nữa," quản gia Mạc lắc đầu, "Tối qua dì Ngô làm món tôm nõn kho tàu cô ấy thích nhất, cô ấy cũng chẳng động mấy miếng."
"Chuyện cười chúng ta kể hôm nay buồn cười như thế mà đại tiểu thư cũng chẳng mấy hứng thú," một vệ sĩ đeo kính râm bĩu môi, "Đây chẳng giống cô ấy chút nào."
"Các anh nói xem," một vệ sĩ khác chen cái đầu vào giữa hai người đang đứng, nhìn lượt hai người rồi thận trọng mở lời, "Đại tiểu thư không phải là thất tình rồi đấy chứ?"
"Anh mới thất tình ấy." Giọng nói thiếu nữ đột nhiên truyền đến từ phía sau.
Cái đầu của tên vệ sĩ vẫn còn đang bị kẹp giữa hai người kia bị ấn xuống một cái thật mạnh.
"Cẩn thận bản tiểu thư trừ lương anh đấy nhé."
May mắn thay, Hứa An Nhiễm chỉ nhẹ nhàng dọa người ta một chút, liền quay sang đưa điện thoại của mình cho người bên cạnh, mắt cười cong cong: "Chú Mạc, phiền chú giúp con kiểm tra số điện thoại này với."
Vệ sĩ xoa xoa đầu mình, cảm thán thế nào gọi là "thay mặt nhanh hơn lật sách".
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Omega Không Phải Pháo Hôi
Tác giả: N Thiến Tử N
Cập nhật: 05:44 16/05/2026
Lòng Trung Thành Của Anh Ấy
Tác giả: Tiểu Thất Tái Tử
Cập nhật: 05:54 16/05/2026
Ta Là Thánh Mẫu Trong Tận Thế
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:14 14/05/2026
Khi Tôi Xuyên Vào Truyện Bệnh Kiều
Tác giả: Bạch Từ
Cập nhật: 05:31 15/05/2026
Phùng Xuân Quy
Tác giả: Như Kỳ
Cập nhật: 05:47 15/05/2026