Chương 4
Chương 4/9
Audio chương
Anh tôi không phải anh ruột của tôi.
Anh là người tôi mang từ cô nhi viện về.
Anh xinh đẹp, trầm lặng, đối mặt với những người đến cô nhi viện nhận nuôi cũng không vây lại như những đứa trẻ khác.
Anh đứng dưới cây long não, lặng lẽ quan sát, giống như một người ngoài cuộc.
Mẹ cúi người xuống hỏi tôi: "A Trạch có thích anh ấy không."
Ánh mắt bà nhìn về phía anh tôi.
Tôi chạy lon ton lại gần, đưa viên socola trong lòng bàn tay qua.
"Cho anh này."
Anh không đưa tay ra nhận, chỉ lặng lẽ nhìn viên kẹo trong lòng bàn tay tôi, nhàn nhạt nói một câu: "Không đủ chia."
Sau này tôi mới biết, tài nguyên ở cô nhi viện có hạn, tất cả vật tư nhận được, cho dù chỉ là một viên kẹo, đều phải nộp lên cho thầy cô phân phát.
Số lượng quá ít thì cất đi, làm phần thưởng cho những đứa trẻ ngoan.
Cho đến khi mẹ làm xong thủ tục nhận nuôi, anh tôi cùng chúng tôi lên xe, mới mím môi hỏi: "Mọi người thực sự chắc chắn muốn lấy cháu sao?"
Giọng nói nho nhỏ, mang theo sự kỳ vọng đầy cẩn trọng.
Ở cô nhi viện, đứa trẻ lớn như anh đã bắt đầu có ký ức.
Dù cho ngoại hình có nổi bật đến đâu, cũng không ai chịu đưa đi.
Nhận nuôi đứa trẻ đã có ký ức thì khó nuôi cho thân thiết được.
Tôi lấy tất cả kẹo trong chiếc túi nhỏ ra đưa cho anh.
"Cho anh hết, không cần phải chia cho ai cả, đều là của anh."
Vành mắt anh đỏ ửng.
Bóc kẹo bỏ vào miệng, đến cả giấy gói kẹo cũng được chiếc lưỡi hồng hồng của anh liếm qua một lượt.
Anh nói: "Ngọt lắm."
Anh nói dối rồi.
Kẹo socola có vị hơi đắng đắng, phải nhấm nháp từ từ trong miệng mới thấy được vị ngọt thơm nồng.
Tôi biết, anh theo bản năng muốn lấy lòng gia đình này, lấy lòng tất cả mọi người trong nhà.
Người anh dốc lòng lấy lòng nhất, là tôi.
Anh có tên của riêng mình, Cố Tư Ngôn.
Có phòng riêng, quần áo mới, đồ ăn vặt, đồ chơi…
Anh có thói quen mang tất cả những đồ tốt nhất đến trước mặt tôi, để tôi chọn trước.
Chúng tôi học cùng một trường tiểu học, anh sẽ giúp tôi đeo cặp sách, làm trực nhật, thậm chí lúc ăn trưa còn giúp tôi ăn hết những món ớt ớt xanh và rau củ mà tôi không thích.
Anh sẽ nhường thịt trong bát cho tôi ăn, vì tôi thích, nên những gì tôi ăn thừa anh mới ăn.
Lần đầu tiên tôi cảm nhận được cái tốt của việc có anh trai.
Tôi ỷ lại vào anh, đến cả đi ngủ cũng đòi ngủ cùng anh.
Nhưng dần dần, tôi bắt đầu cảm thấy có chút khó chịu.
Ánh mắt vốn chỉ thuộc về tôi nay đã bị anh cướp mất.
Bố mẹ yêu anh hơn một chút.
Bố không còn bế tôi nữa, chỉ bế anh.
Tôi muốn sán lại gần, mẹ liền kéo tôi lại.
Không cho tôi đến quấy rầy.
Tôi nổi giận trút lên anh: "Tôi ghét anh."
Anh lặng lẽ nhặt chiếc gối bị tôi ném văng ra, nhìn tôi rồi nói: "Thực ra, anh không muốn chơi với bố."
Thứ tôi ghen tị, anh lại bảo không muốn, tôi ghét anh.
Cuối cùng, đến cả mẹ cũng không bênh tôi.
Bà nói: "Con lo mà học hành cho đàng hoàng, đừng có ăn hiếp A Ngôn."
Tôi trở thành người bị gạt ra ngoài trong chính ngôi nhà của mình.
Tình thương của bố, sự chăm sóc của mẹ đều đã thuộc về anh.
Anh đã mấy lần mang đồ đến lấy lòng tôi, đều bị tôi hất văng xuống đất.
Tôi ghét anh.
Sau đó, anh tôi bị bệnh, bố mẹ bảo anh không thích hợp đến trường nữa.
Anh bị giữ lại ở nhà, ban ngày mẹ đưa anh đi dạo phố mua sắm, chăm sóc ăn uống cho anh.
Ban đêm bố dạy anh học, cánh cửa phòng đóng chặt thường đến tận khuya.
Thỉnh thoảng tôi chạm mặt anh ở nhà, khuôn mặt trắng như sứ của anh thiếu đi vài phần sức sống, trông vô cùng đáng thương.
Mười lăm tuổi, mẹ nói muốn đưa tôi ra nước ngoài.
Tôi cãi nhau một trận kịch liệt với gia đình.
Tôi đã rất lâu không nói chuyện với anh.
Đêm hôm đó, anh gõ cửa phòng tôi, đưa cho tôi một viên kẹo.
"Em có thể không đi được không."
Tôi không nhận, đập mạnh cửa ngay trước mặt anh.
Ngày tôi trở về lần nữa, mẹ đã chết.
Bà nhảy từ trên tầng xuống, trước khi chết vẫn nhìn về hướng của anh tôi.
Anh tôi mặt không cảm xúc đứng nguyên tại chỗ, trên khuôn mặt tinh tế chẳng có chút biểu cảm nào.
Mặc cho máu tươi nhuộm thẫm đế giày của mình.
Tôi xô anh, đánh anh, hỏi anh tại sao người chết không phải là anh.
Anh nhìn tôi, trong mắt đong đầy đau thương.
Đến cả xe cấp cứu anh cũng không gọi.
"Anh cũng muốn, người chết là anh."
Tiếng thì thào của anh, lúc đó tôi đã không nghe thấy.
Sau đó, là năm năm chia cách của chúng tôi.
Hận ý từng chút một tiêu tán, thứ tình yêu nảy mầm sinh sôi khiến tôi trằn trọc thâu đêm.
Tôi càng hận anh, lại càng không kiểm soát nổi bản thân yêu anh.
Cho đến khi, tôi phát hiện ra toàn bộ sự thật.
Tôi suýt chút nữa đã siết cổ chết Lệ Diễm.
Sự hợp tác giữa hai bên tan thành mây khói, còn trở thành kẻ thù của nhau.
Mấy lão già trong Hội đồng quản trị lại chĩa mồm mắng tôi vuốt mặt không kịp.
Trên điện thoại nhận được tin nhắn đe dọa từ Lệ Diễm.
Tôi tiện tay gửi lại cho hắn một gói quà bất ngờ lớn.
Bên trong là hình ảnh hắn đang ôm hôn thắm thiết cô người mẫu trẻ vừa mới được lăng xê.
Cuối cùng là những hình ảnh không phù hợp với trẻ em.
Cái hình tượng ngọc nữ trong sáng mà hắn chi số tiền lớn để đóng gói, sớm đã trở thành "dục nữ" của hắn.
Đầu tư nhiều như thế, mấy bộ phim truyền hình mới chưa chiếu e rằng sẽ chết dí trong tay hắn.
Hắn nhắn lại cho tôi một câu: "Đồ điên."
Tâm trạng bỗng nhiên vui vẻ lạ thường.
Vừa nghêu ngao hát vừa về nhà, trên đường đi còn mua một bó hoa bách hợp.
Thực ra tôi luôn cảm thấy anh tôi giống hoa bách hợp hơn.
Thanh tao, lạnh lùng, đẹp đẽ và thuần khiết.
Anh tôi đang ngồi trên bậu cửa sổ, nửa thân người nhô ra ngoài cửa sổ, hai đùi thõng xuống, khẽ đu đưa, để lộ cổ chân trắng ngần.
Ánh mắt anh lặng lẽ hướng về phía xa, hoàn toàn không hay biết tôi đã đến.
Tôi nhẹ nhàng bước lên trước, sợ làm anh giật mình.
Tôi dán vào lòng anh cọ cọ, anh không đẩy tôi ra.
Tôi được đằng chân lân đằng đầu ôm chặt lấy anh, cọ vào cổ anh.
Bàn tay cũng không yên phận mò xuống dưới, liền bị anh ấn chặt lại.
"Đừng nghịch."
Tôi ôm lấy eo anh cọ cọ: "Nhớ anh, bọn họ đều ăn hiếp em."
Anh không nhúc nhích nữa, mặc cho tôi ôm anh cựa quậy.
Lúc chúng tôi bỏ trốn ra nước ngoài, anh đã không còn cất lời nữa rồi.
Ăn rất ít cơm, thẫn thờ rất lâu.
Tôi kể chuyện gió hôm nay, mưa hôm nay, hoa tươi, con đường…
Anh chẳng có chút phản ứng nào.
Tôi liền ghé tay qua, giơ ra vết thương trên ngón tay để nũng nịu: "Đau quá à, anh ơi, bọn họ đều ăn hiếp em."
Ánh mắt anh mới dõi qua.
Tôi thích trong mắt anh có hình bóng tôi.
Đôi mắt xinh đẹp đến thế, nếu như chỉ chứa một mình tôi thì tốt biết mấy.
"Tao bảo sao mày lại đại nghĩa diệt thân như thế, hóa ra mày cũng thích nó."
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Liên Hôn Với Bác Sĩ Âm U Biến Thái? Tôi Ăn Ăn Ăn Ăn
Tác giả: Du Tam
Cập nhật: 16:58 23/07/2026
Cố Chấp Yêu Em
Tác giả: Bất Tư Nhi Lai
Cập nhật: 16:48 23/07/2026
Bắt Đầu Từ Một Đêm Mưa
Tác giả: Đào Tử Không Ngọt
Cập nhật: 17:18 22/07/2026
Người Đàn Bà Hiền Lành Ôn Chiêu Ý
Tác giả: Nhất Chỉ Khí Thủy Hùng
Cập nhật: 17:08 22/07/2026
Lần Tỏ Tình Thứ Ba
Tác giả: Lần Tỏ Tình Thứ Ba
Cập nhật: 16:58 22/07/2026