Chương 7
Chương 7/12
Audio chương
11
Rốt cuộc là tôi đã nhìn thấy cái gì?
Sau này, tất cả mọi người đều gặng hỏi tôi.
Tiếc là, tôi đã quên.
Quên sạch rồi.
Khi tỉnh lại, tôi đang nằm trên giường bệnh của bệnh viện.
Đội trưởng nói với tôi rằng, ông ấy nhận được tin nhắn tôi gửi nên vội vàng chạy đến Nhà Đỏ, nhưng không nhìn thấy một bóng người nào, gọi điện cho tôi cũng không ai bắt máy.
Ông ấy tìm suốt mấy tiếng đồng hồ, đến tận sáng hôm sau mới tìm thấy tôi.
"Cậu nằm trên đống lá rụng trong rừng phong, toàn thân trần như nhộng, không mặc một mảnh vải nào!"
Đội trưởng nắm chặt tay tôi, hốc mắt đỏ hoe: "Lần sau đừng làm chuyện liều lĩnh như vậy nữa!"
"Tiểu Mộc, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Cậu đã nhìn thấy gì? Ai đã khiến cậu ra nông nỗi đó?"
Tôi đau đầu dữ dội, cố gắng hồi tưởng.
Nhưng thật sự không thể nhớ ra.
Tôi chỉ nhớ mình đã đi về phía Nhà Đỏ, nhớ mình đã thò đầu vào trong, nhớ tim đập rất nhanh, nhớ mình đã nhìn thấy một hình ảnh đáng sợ...
Nhưng, rốt cuộc đó là hình ảnh gì?
Tôi quên rồi.
Ký ức đứt đoạn đột ngột, những chuyện khác tôi đều không biết nữa.
Khi tỉnh lại lần nữa, thì đã ở đây rồi.
Tôi ôm đầu, túm chặt lấy tóc, gào thét vì giận dữ do mất trí nhớ.
"Không sao đâu…" đội trưởng vỗ nhẹ vai tôi, ân cần nói, "Đừng lo, từ từ nghĩ, thế nào rồi cũng sẽ nhớ lại thôi."
Bi kịch là, tôi không bao giờ nhớ lại được nữa.
Đoạn ký ức đó, giống như bị một chiếc kéo cắt ra khỏi não bộ, để lại một khoảng trống vĩnh viễn.
Điều quái dị hơn là, một nỗi sợ hãi kỳ lạ đã cắm rễ trong lòng tôi.
Tôi đột nhiên trở nên nhút nhát, sợ hãi vô cớ rất nhiều thứ.
Tôi bắt đầu sợ gián, sợ tranh thêu chữ thập, sợ bàn cờ ca-rô.
Tôi sợ những nơi đông người.
Khi ở giữa đám đông, nhìn từng gương mặt, tôi lại vã mồ hôi lạnh, khó thở.
Tôi trở thành một kẻ hèn nhát.
Nửa năm sau, vì không thể thực hiện nhiệm vụ, tôi chủ động đệ đơn từ chức.
Tôi cởi bỏ bộ quân phục cảnh sát, chuyển sang tìm một công việc an toàn ổn định, làm nhân viên đánh máy ở một công ty nhỏ.
Nhưng tôi vẫn không thể thoát khỏi nỗi sợ.
Tôi sợ âm nhạc, sợ ly rượu, sợ tất cả những biệt thự hai tầng.
Tôi sợ nụ cười, sợ hàm răng, sợ người khác nhìn thẳng vào mắt mình.
Tôi thậm chí còn xuất hiện triệu chứng rối loạn tâm thần.
Rất nhiều người, rất nhiều chuyện xung quanh tôi đều khiến tôi cảm thấy không bình thường.
Ví dụ, tôi gọi điện cho đội trưởng, tôi gọi ông ấy là "Đội trưởng Trần", ông ấy lại bảo mình họ Lý.
Ví dụ, tôi gửi cho mẹ một thùng cam bà ấy thích nhất, bà lại bảo chưa bao giờ ăn cam.
Tôi nhớ nhầm ngày sinh nhật của bạn thân nhất, quên mất màu sắc của hoa hồng, còn bị người ta chỉnh lại cách viết của rất nhiều chữ Hán một cách khó hiểu.
Cả thế giới này đều sai lệch rồi.
Tôi bị đưa đến bệnh viện, qua chẩn đoán, mắc chứng hoang tưởng, rối loạn lo âu, trầm cảm, và nghi ngờ mắc bệnh Alzheimer.
Trong huyện bắt đầu lan truyền những lời đàm tiếu mới.
Một cảnh sát đi điều tra tại Nhà Đỏ, khi trở về thì thành kẻ ngốc, còn trẻ mà đã mắc bệnh lú lẫn tuổi già.
Mọi ánh mắt chỉ trỏ, những lời đồn thổi khiến tôi không thể chịu đựng nổi.
Một tháng sau, tôi chuyển khỏi huyện đó, đi đến thành phố C xa xôi để định cư.
Ở thành phố C, tôi nghỉ ngơi một thời gian, tích cực tiếp nhận điều trị, tìm một công việc mới, bắt đầu cuộc sống mới.
Hai năm sau, bệnh của tôi hoàn toàn khỏi hẳn.
Giống như bao người bình thường khác trong thành phố, yêu đương, kết hôn sinh con, ăn cơm ngủ nghỉ, thăng chức tăng lương, dành dụm mua nhà, tóc bạc dần, lo lắng cho con cái…
Cuộc sống cứ thế trôi đi bình lặng như mặt nước.
12
Chớp mắt một cái, sáu mươi năm đã trôi qua.
Năm 2080, tôi đã là một ông lão 87 tuổi.
Cơ thể khô héo, răng rụng rời, thể lực ngày càng cạn kiệt, tất cả đều đang nhắc nhở tôi rằng cuộc đời tôi đã bước vào giai đoạn đếm ngược.
Nhưng tôi không cam tâm chết đi như thế này.
Trong cuộc đời vẫn còn một góc khuất chưa được lấp đầy, thiếu một thứ quan trọng.
Một đoạn ký ức bị đánh mất.
Tài sản quý giá nhất của đời người không phải tiền bạc, không phải quyền lực, không phải danh vọng, mà là những ký ức thuộc về riêng mình.
Ký ức, là thứ duy nhất có thể mang theo vào quan tài.
Chỉ có những người già sắp chết mới hiểu được đạo lý này.
Sáu mươi năm trước, năm 2020, đêm tuyết rơi ngày 15 tháng 11 âm lịch ấy, tôi một mình bước về phía Nhà Đỏ trong rừng rậm, một cách kỳ lạ đã đánh mất một đoạn ký ức.
Rốt cuộc tôi đã quên mất điều gì?
Không tìm lại được nó, tôi chết không nhắm mắt.
Tôi từ chối sự tháp tùng của con cháu, một mình lên máy bay, trở lại tiểu huyện thành nơi tôi từng làm cảnh sát năm xưa.
Mục đích của tôi là vén màn bí mật của Nhà Đỏ.
Nhưng điều không ngờ tới là, chuyến đi này không những vén màn bí mật, mà còn vào lúc tôi gần đất xa trời, đã lật đổ hoàn toàn vận mệnh của tôi.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Tiểu Thư Và Ám Vệ
Tác giả: Bé Soda Vải
Cập nhật: 21:28 13/06/2026
Hôn Lễ Triệu Đô
Tác giả: Bất Tá Quang
Cập nhật: 21:20 13/06/2026
Trúc Mã Tránh Ra, Tôi Chọn Bạn Cùng Phòng
Tác giả: Khuynh Hạ
Cập nhật: 16:58 13/06/2026
Ôm Lấy Ánh Trăng
Tác giả: Anh Hồ Nại Chu
Cập nhật: 16:28 12/06/2026
Lời Chúc Phúc
Tác giả: Hạch Dung Lô
Cập nhật: 16:17 12/06/2026