Chương 1
Chương 1/11
Audio chương
1
Lúc cả người ướt sũng về đến nhà, trời đã gần hoàng hôn, đầu óc ta hôn hôn trầm trầm nghĩ: Ngày xui xẻo này cuối cùng cũng sắp kết thúc rồi.
Đến mức khi đứa đệ đệ đáng ghét Triệu Gia Minh tìm đến gây phiền phức như mọi khi, ta cũng chẳng nghe rõ hắn nói gì.
Ngày hôm nay thật sự quá mệt mỏi rồi.
Đầu tiên, ta bị vị lang quân mình đem lòng ái mộ tuyệt tình cự tuyệt hôn sự, sau đó vì đau lòng đến mức thất thần mà đạp hụt chân trước mặt bao người, ngã lộn nhào xuống nước.
Tiếng cười nhạo của đám tân khách đến nay vẫn còn oang oang bên tai ta.
Triệu Gia Minh chặn đường ta, gương mặt sắc sảo, xinh đẹp áp sát lại, giống như một con ong mật sặc sỡ cứ lải nhải không ngừng...
"Này! Triệu Gia Mục, ngươi điếc rồi sao?"
Ta lắc đầu, miễn cưỡng tỉnh táo lại một chút, lách qua người hắn, có khí không lực hỏi: "Có chuyện gì?"
Phía sau có một bàn tay lười biếng xách ta giật ngược trở về.
Triệu Gia Minh cười đầy ẩn ý: "Đến chính sảnh rồi sẽ biết, bảo đảm là một chuyện động trời, đến lúc đó đừng có mà sợ đến phát khóc đấy nhé."
Nói đoạn, hắn ghét bỏ gạt nước trên tóc ta, lầm bầm:
"Ngươi lại đi chơi bời lêu lổng ở đâu thế này? Chẳng có chút dáng vẻ nữ nhi nào cả, cẩn thận kẻo cha nương phạt ngươi."
Hắn bỗng khựng lại, rồi tự lắc đầu: "... Mà không đúng, cha nương hẳn là sẽ không quản ngươi nữa đâu."
Đến lúc này ta vẫn chưa để tâm, chỉ nghĩ Triệu Gia Minh miệng chó không mọc được ngà voi.
Cho đến khi bước vào sảnh đường, nhìn thấy nương đang ôm một nữ tử gầy gò khóc thút thít, đến cả cha vốn luôn nghiêm nghị cũng đỏ hoe vành mắt đứng bên cạnh.
Ta mới bàng hoàng nhận ra, thật sự đã xảy ra một chuyện động trời.
Nhị cô nương đích thực của Triệu gia đã được tìm về rồi.
2
Chuyện động trời này rơi xuống đầu ta, không tính là quá đau đớn, chỉ là vô cùng khó xử.
Phụ mẫu ruột của ta vẫn chưa tìm thấy.
Thế nhưng trong chớp mắt, ta buộc phải lùi bước khỏi vị trí Triệu Nhị cô nương, nhường đường cho Nhị cô nương thật sự.
Thế là ta biến thành một ngọn bèo bồng không nơi nương tựa, trôi dạt trong phủ, ánh mắt mọi người nhìn ta đều né tránh.
Chuyện này thật ra rất kỳ lạ.
Bởi vì ngày trước khi họ còn xem ta là Nhị cô nương, họ thường ngó lơ ta.
Bây giờ lại đột nhiên xuất hiện thêm biết bao ánh nhìn không rõ ý vị, cứ như thể ta là một nhân vật cần phải cẩn trọng đối đãi vậy.
Chỉ có Triệu Gia Minh là không đổi ý định ban đầu, đối xử với ta vẫn tồi tệ như thế.
Một viên đá gõ vang cửa sổ.
"Ta cứ ngỡ ngươi sẽ khóc chứ."
Triệu Gia Minh tựa vào cửa, cười hì hì tung viên đá trong lòng bàn tay lên cao rồi bắt lấy, chăm chăm nhìn ta.
"Đáng thương thật đấy, vốn dĩ đã chẳng có tài cán gì lại không được lòng người, nay trước thì mất đi vị hôn phu nhà quyền quý, sau lại mất đi thân phận quý nữ, thể diện bị lột sạch từng tầng một, vậy mà ngươi vẫn có thể nuốt trôi cơm cơ à."
Hắn càng nói thế, ta càng ăn một cách nghiêm túc.
Ăn xong bánh táo đỏ, lại uống canh bát bảo, gỡ sạch xương cá phượng vĩ, trộn với cơm cọng xanh, ăn đến sạch sành sanh.
Triệu Gia Minh nhướn mày: "Xem như ta nghĩ nhiều rồi, da mặt ngươi dày như vậy, cho dù phụ mẫu ruột có tìm đến thì ngươi cũng sẽ ăn vạ ở nhà chúng ta mà thôi."
Sắc mặt ta bình thản, không tiếp lời.
Triệu Gia Minh vốn sống trong nhung lụa từ nhỏ, điều hắn ghét nhất chính là bị ta ngó lơ.
Thấy ta cứ mãi không thèm đoái hoài, sắc mặt hắn sa sầm trong thoáng chốc, đột nhiên sải bước đi tới ngồi xuống, giật lấy chén trà trong tay ta.
"Ngươi không tò mò sao? Cha nương bắt đầu nhận ra ngươi có thể không phải nữ nhi của Triệu gia từ khi nào?"
Ta ngẩn người.
Triệu Gia Minh nhếch môi, gằn từng chữ một, đâm thẳng vào tim gan ta.
"Ta nói cho ngươi biết, họ đã sớm cảm thấy có điều bất ổn rồi. Từ tướng mạo của ngươi, cho đến những lễ nghi quý nữ mà dạy thế nào ngươi cũng không học được. Ngươi hoang dã giống hệt lũ nha đầu thôn quê, cả người đầy gai nhọn, thật sự rất đáng ghét."
Hắn nói hắn cảm thấy nhục nhã khi nhắc đến việc có một người tỷ tỷ như ta, làm gì cũng không xuất chúng, lại còn tự cao tự đại dám đi thích một Vương hầu công tử tỏa sáng rực rỡ như Yến Tư Huấn.
"Nếu không vì Triệu Yến hai nhà có tình thế giao, Yến Tư Huấn căn bản chẳng thèm nhìn đến ngươi. Sự theo đuổi của ngươi đối với hắn chính là làm mất mặt cả gia tộc chúng ta."
"Lúc ngươi ép đại ca phải hạ mình đi cầu xin mối hôn sự này cho ngươi, ngươi có từng nghĩ xem bản thân mình có xứng hay không!"
Sự chán ghét bấy lâu nay của Triệu Gia Minh dành cho ta cuối cùng cũng không thể che giấu được nữa.
Hắn lắc đầu.
"Một nữ nhân ích kỷ, ngu xuẩn như ngươi, sao có thể là nữ nhi của Triệu gia chúng ta được."
"Nếu không phải đại ca vì điều tra một vụ án ở ngôi chùa năm đó ngươi ra đời, thì sao có thể tra ra được nữ nhi thực sự của Triệu gia, tỷ tỷ của ta, đã bị kẻ xấu cố tình tráo đổi mang đi cơ chứ..."
Trong mắt hắn tràn đầy sự xót xa dành cho vị tỷ tỷ ruột thịt, đầu ngón tay dùng lực dí mạnh vào vai ta, chất vấn:
"Lúc ngươi nghiễm nhiên gây rắc rối cho gia đình, tận hưởng vinh hoa phú quý làm thiên kim tiểu thư, ngươi có biết tỷ ấy đã phải chịu đựng những khổ cực gì không?"
"Tỷ ấy cơm ăn không no, bị bán đi bán lại, phải khúm núm làm nô tỳ cho người ta!"
Sự đau lòng của hắn không có nơi phát tiết.
Giống như... nhất định phải ép ta rơi lệ mới chịu thôi.
Ta bị hắn đẩy ngã xuống đất, bát đĩa vỡ tan tành khắp sàn.
Nhưng ta không khóc.
Ta chính là không rơi một giọt lệ nào.
Ta nén lại cơn đau nhói từng hồi nơi lồng ngực, trừng mắt nhìn hắn, gằn giọng kiên cường nói từng chữ: "Đây không phải lỗi của ta."
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Đào Hoa Ở Sát Vách
Tác giả: Văn Song Hỷ
Cập nhật: 20:00 02/06/2026
Liên Hôn Cũng Không Tệ
Tác giả: Lulalulalei
Cập nhật: 20:11 02/06/2026
Não Yêu Đương Không Tu Nổi Vô Tình Đạo
Tác giả: Ngọc Tử
Cập nhật: 22:22 01/06/2026
Yến Tiên Sinh Mắc Chứng Khao Khát Tiếp Xúc Da Thịt
Tác giả: Nhân Mặc Tùy
Cập nhật: 22:05 01/06/2026
Thực Sắc Tính Dã
Tác giả: Cá Lớn Ăn Cá Nhỏ
Cập nhật: 21:55 01/06/2026