Chương 7
Chương 7/9
Audio chương
15
Sau khi tôi nói xong, trong phòng bao không ngoài dự đoán, là một mảnh im phăng phắc như tờ.
Tất cả các đồng nghiệp đều chấn động nhìn tôi, vẻ mặt kính phục trong mắt hiện rõ mồn một.
Tôi không màng tới bọn họ đang nghĩ cái gì, mà là với khuôn mặt đỏ bừng nhìn Chu Lẫm.
Chỉ thấy Chu Lẫm khẽ vén mí mắt lên nhìn tôi, thần sắc nhạt nhẽo gật đầu.
"Có thể."
Lần này, các đồng nghiệp đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh.
Tôi là người biết rõ nội tình nên ngược lại không có mấy bất ngờ.
Dù sao thì Chu Lẫm đã thèm khát tôi rất lâu rồi, cái loại cơ hội được tôi hôn thế này, anh ta chỉ hận không thể có thêm vài cái nữa.
Nhanh chóng hôn xong cho xong chuyện, bằng không chiếc xe trong lòng Chu Lẫm đã phóng tốc độ bàn thờ sang tới Mỹ luôn rồi.
Thế là dưới sự chú ý của mọi người, tôi chủ động nghiêng người về phía Chu Lẫm mà hôn xuống.
Cũng không biết cái loại tư bản như Chu Lẫm có phải mỗi ngày đều ngâm mình trong bể nước hoa hay không, tôi vừa lại gần, liền ngửi thấy mùi hương thanh khiết dễ chịu trên người anh ta.
Trong một cái chớp mắt liền hun cho cái đầu óc còn xem như lý trí của tôi có chút mờ mịt.
Giống như là một phản ứng hóa học phức tạp được quay chậm, câu đi hơi thở và sức kháng cự.
Chẳng trách các nữ đồng nghiệp trong công ty nói cái mùi hương trên người Chu Lẫm làm bọn họ mê mẩn đến mức điên đảo, hóa ra bọn họ thật sự không có nói dối.
Hơi hơi ẩm ướt, còn vương chút mùi rượu.
【Thật mềm, thích quá đi mất.】
Tiếng thở dài trầm thấp của Chu Lẫm vang lên bên tai tôi.
Lúc này, đèn trong biệt thự bỗng chốc chớp nháy hai cái một cách kỳ lạ.
Sự chú ý của các đồng nghiệp bị hút về phía bên kia.
Tôi thừa cơ vờ như điềm nhiên mà thẳng người dậy.
"Cảm ơn Chu tổng đã phối hợp."
"Không khách sáo."
Chu Lẫm nhìn tôi, cảm xúc trong mắt tự nhiên không thể tự nhiên hơn.
Đến khi các đồng nghiệp lại chú ý đến hai đứa tôi, hai đứa tôi đã đều tự nhiên ngồi ngay ngắn rồi.
Chỉ là vành tai nóng lên đến lợi hại.
Tim, cũng đập đến lợi hại.
Tôi bấm bấm ngón tay, để cho bản thân bình tĩnh lại, nhưng vẫn là nhịn không được muốn đi lén nghe suy nghĩ nội tâm lúc này của Chu Lẫm.
Cái tên nhóc này chắc chắn đã bắt đầu sếch-sì rồi.
Kết quả tôi nghe nửa ngày, lại cái gì cũng không nghe thấy.
Tôi hồ nghi nghiêng đầu, phát hiện Chu Lẫm vẫn đang lẳng lặng nhìn tôi, ánh mắt thâm trầm.
Không đúng nha, khi anh ta xuất hiện ánh mắt này, cái sự sếch-sì trong lòng anh ta đã là trình độ đủ để che mờ mosaic rồi.
Sao tôi lại một chút cũng nghe không thấy thế này?
16
Sau khi đột nhiên không nghe thấy tiếng lòng của Chu Lẫm nữa, tôi có chút hoảng rồi.
Cái này giống như là một loại thiên vị nào đó bỗng nhiên biến mất vậy, khiến tôi không thích ứng được, không thói quen, thậm chí có chút sợ hãi.
Tôi sốt ruột dịch về phía bên cạnh Chu Lẫm thêm một chút, kết quả vẫn là nghe không thấy.
Chuyện gì xảy ra thế này?
Đã gần như vậy rồi sao vẫn là nghe không thấy?
Bỗng nhiên, trong lòng tôi nảy ra một ý nghĩ ly kỳ oái oăm.
Chẳng lẽ những âm thanh tôi nghe thấy trước đó, chỉ là ảo tưởng của chính tôi thôi sao?
Khả năng này khiến tôi bỗng chốc trở nên mờ mịt hoang mang.
"Thẩm Phúng, sắc mặt của cậu rất không tốt, sao thế?"
Giọng nói trầm thấp mang theo chút khàn của Chu Lẫm kéo tôi trở về hiện thực.
Tôi mơ màng nghiêng đầu nhìn anh ta.
Vậy tại sao tôi lại ảo tưởng Chu Lẫm thầm thương trộm nhớ tôi chứ?
Tôi không lẽ đã khát khao đến cái trình độ này rồi sao?
"Không… không sao đâu Chu tổng.
"Cái đó, tôi bỗng nhiên nhớ ra trong nhà có chút việc, cho nên liền xin phép về nhà trước, mọi người chơi vui vẻ nha."
Các đồng nghiệp đua nhau hỏi han tôi, tôi cũng không biết phải nói với bọn họ thế nào về cái tâm trạng oái oăm lúc này của mình.
Chỉ đành ứng phó lấy lệ hai câu liền cầm lấy túi xách đi về phía bên ngoài khu biệt thự.
Vừa ra khỏi biệt thự chưa được hai bước, liền bị Chu Lẫm kéo lại.
Chân mày anh ta khẽ nhíu, cúi mắt nhìn tôi, giọng điệu trầm ấm.
"Tôi đưa em về, được không?"
Thái độ này của anh ta giống hệt như trước đây, khiến tôi miễn cưỡng bình tĩnh lại được vài phần.
"Được ạ."
Tôi bây giờ tâm phiền ý loạn, thực sự không rảnh đâu mà nịnh bợ anh ta, chỉ đành nặn ra một nụ cười để biểu thị sự cảm ơn.
Tôi thậm chí còn không rảnh để nghĩ xem chiếc xe sang kia của Chu Lẫm làm sao lại đột nhiên xuất hiện ở biệt thự nữa.
Suốt chặng đường không nói lời nào mà về đến nhà, sau khi nói lời cảm ơn, tôi liền mơ mơ màng màng đóng cửa lại.
Từ sau khi không nghe thấy tiếng lòng của Chu Lẫm, tôi cảm thấy bản thân giống như bị thiếu mất cái gì đó.
Bực bội lại trống rỗng.
Sự dị thường mất khống chế này khiến tôi đêm đó một mực mất ngủ.
Mãi cho đến ngày hôm sau, cửa nhà bỗng nhiên bị người ta vỗ thình thình vang lên.
Tôi mang khuôn mặt ủ rũ mở cửa ra, liền nhìn thấy cô em họ đang cười hì hì đứng ở ngoài cửa.
"Phúng ca, em đến thành phố của các anh để thi, gọi điện thoại cho anh nửa ngày trời sao anh không nghe máy thế?"
"Điện thoại để im lặng rồi, mau vào đi mau vào đi."
Tôi thoáng chốc vui vẻ lên không ít.
Em họ tính cách cởi mở, từ nhỏ quan hệ với tôi đã rất tốt.
Từ sau khi cha mẹ tôi qua đời, nhà cô ấy luôn chăm sóc chu đáo cho tôi.
Cho nên khi cô ấy đề xuất muốn ở nhờ một đêm, thi xong liền đi, tôi không chút do dự liền đồng ý ngay.
Hơn nữa còn gọi cho cô ấy một đống đồ ăn mà cô ấy thích ăn.
Đang vừa nói vừa cười bàn luận về những chuyện ở quê dạo gần đây, lại có người gõ cửa.
Tôi còn tưởng shipper giao đồ ăn tới nên vội vàng chạy ra mở cửa, khóe môi vẫn còn vương nụ cười chưa kịp tan.
"Là đồ ăn giao đến…"
Kết quả nhìn thấy người ở ngoài cửa, biểu cảm của tôi khựng lại.
Là Chu Lẫm.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Não Yêu Đương Không Tu Nổi Vô Tình Đạo
Tác giả: Ngọc Tử
Cập nhật: 22:22 01/06/2026
Yến Tiên Sinh Mắc Chứng Khao Khát Tiếp Xúc Da Thịt
Tác giả: Nhân Mặc Tùy
Cập nhật: 22:05 01/06/2026
Thực Sắc Tính Dã
Tác giả: Cá Lớn Ăn Cá Nhỏ
Cập nhật: 21:55 01/06/2026
Hận Minh Nguyệt
Tác giả: Thập Tứ Kỳ
Cập nhật: 22:08 31/05/2026
Tận Cùng Của Tuyệt Vọng
Tác giả: Nhược Hoa
Cập nhật: 22:01 31/05/2026