Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 4

Chương 4/9

Audio chương

8

Miệng của con người có thể nói lời giả dối.

Nhưng tâm của con người lại không lừa được người.

Tôi nghe tiếng đóng cửa của Chu Lẫm, rơi vào trầm tư.

Nếu anh ta đã không có suy nghĩ cưỡng chế ái, tôi cũng không tiện biểu hiện quá mức kháng cự anh ta.

Tiếp tục giả ngu thôi, cứ coi anh ta như một cấp trên cộng thêm hàng xóm bình thường vậy.

Nghĩ như vậy, tâm trạng của tôi nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Cho nên khi ra cửa đi làm vào thứ Hai đụng phải Chu Lẫm, tôi lập tức như thường ngày ở công ty mà cung kính lại nịnh hót chào hỏi.

"Chu tổng, buổi sáng tốt lành~"

Chu Lẫm ngẩn người, ngay sau đó lông mày và ánh mắt khẽ giãn ra.

"Buổi sáng tốt lành, Thẩm Phúng."

【Cậu ấy không sợ mình nữa rồi, vui quá.】

Tôi không nhịn được thầm cảm thán hai tiếng.

Thật ra Chu Lẫm người này ngoại trừ điểm không tốt là nhìn trúng cái mông của người cùng giới là tôi đây, thì các phương diện khác quả thực là cấu hình đỉnh cấp trong số đàn ông.

Dù sao thì câu chuyện khởi nghiệp thành công của anh ta năm đó, đã trực tiếp khích lệ tôi bước vào công ty này.

Sự kính trọng này vào lúc Chu Lẫm đề xuất cho tôi đi nhờ xe của anh ta đến công ty, đã đạt đến đỉnh điểm.

Tôi lén lút sờ vào lớp ghế da bò tót trong chiếc Rolls-Royce, nước miếng suýt chút nữa là chảy ròng ròng ra rồi.

Đến cả việc say xe cũng không màng tới nữa.

Các bác ơi, tiền đồ rồi, tiền đồ rồi!

Có một ngày, loại quỷ nghèo như tôi thế mà lại có thể ngồi lên loại xe sang thế này.

Khiến cho tôi đều muốn làm một tên mặt trắng nhỏ bám lấy đại gia Chu Lẫm luôn rồi.

Tiền không phải là vạn năng, nhưng không có tiền thì lại là vạn vạn không thể.

Đau mông thì đau mông vậy, ai bước lên đỉnh cao cuộc đời mà không phải chịu chút khổ sở chứ?

Xét cho cùng thì chuyện nhặt xà bông với Chu Lẫm này, nói ra tôi cũng không chịu thiệt.

"Thẩm Phúng, đang nghĩ gì thế?"

"Đang nghĩ đến anh."

Tôi đang mơ mộng về một cuộc sống tốt đẹp thuận miệng vô thức đáp lại một câu.

Nhưng thanh âm vừa dứt, chiếc xe sang bỗng nhiên lái ra một đường chữ S thật lớn.

Khiến cho những chiếc xe bên cạnh vội vàng tránh né, tiếng chửi bới tiếng còi xe thay nhau vang lên liên hồi.

Nhưng sau khi nhìn thấy là chiếc Rolls-Royce, thì lại đồng loạt im bặt.

Tôi cũng bị dọa cho giật mình, dòng suy nghĩ vừa rồi còn đang bay tận đẩu tận đâu bỗng chốc bị kéo trở về.

Đậu má, vừa rồi tôi có phải đã nói lời rác rưởi gì rồi không?

Đang nghĩ gì thế?

Đang nghĩ đến anh.

Toang rồi, cái này Chu Lẫm tuyệt đối sẽ hiểu lầm.

Tôi cắn một cái vào cái mồm không nghe lời này của mình, lập tức lắp ba lắp bắp biện bạch.

"Chu tổng, ngài nghe tôi giải thích đã."

Chu Lẫm lúc này đã khôi phục lại bình thường, anh ta nghiêng đầu nhìn tôi một cái, ánh mắt rực cháy.

Nóng đến mức tôi không dám nhìn thẳng.

"Ừm, cậu nói đi."

【Cậu ấy nói cậu ấy nghĩ đến mình, vậy có phải có nghĩa là mình thật ra vẫn có chút cảm giác tồn tại hay không?】

Quả nhiên hiểu lầm rồi!

"Chu tổng, tôi thật sự không có ý đó, vừa rồi tôi…"

【Vui quá, lập tức tăng lương cho cậu ấy! Tăng tiền thưởng!】

Lời giải thích của tôi cứ thế mà khựng lại một cách đầy quỷ dị.

"Thẩm Phúng?"

Khóe miệng Chu Lẫm mang theo nụ cười, vẫn đang đợi tôi giải thích.

Tôi hít vào một hơi thật sâu, mỉm cười dịu dàng.

"Chu tổng, không sai, tôi quả thực đang nghĩ đến ngài."

9

Tôi không dám nhìn biểu cảm âm u dị thường của Chu Lẫm lúc này.

Nếu bây giờ không phải vẫn còn đang chờ đèn đỏ ở đường lớn, tôi cảm thấy Chu Lẫm phỏng chừng có thể lột quần tôi ra ngay tại chỗ.

Tục ngữ nói chẳng sai chút nào: giàu sang không thể mê hoặc, cường quyền không thể ép cúi đầu.

Thế nhưng anh ta cho tôi tăng lương nha~

Thời điểm tôi đáng phải cúi đầu thì cũng phải cúi đầu thôi, hiểu lầm thì cứ hiểu lầm đi.

Không được quá mức hiểu lầm là được.

Cho nên tôi hơi hơi ấp ủ một chút, đổi thành một loại giải thích uyển chuyển hơn.

"Chu tổng, tôi sờ vào chiếc xe sang này, liền luôn nghĩ đến ngài, nghĩ đây khẳng định là kết quả từ việc ngài ngày đêm vất vả vì công ty.”

"Cho nên tôi sẽ lấy ngài làm tấm gương, thời thời khắc khắc ghi nhớ, càng thêm nỗ lực làm việc."

Tôi luyên thuyên hai câu, thế mà lại gượng gạo vớt vát lại được, thuận tiện còn vỗ mông ngựa.

Bầu không khí mập mờ trong xe giảm mạnh.

Sự nóng bỏng trong mắt Chu Lẫm cứ như vậy mà dần dần tiêu tán.

Anh ta nhạt nhẽo gật gật đầu, liền quay đầu lại tiếp tục lái xe.

Tâm trạng thất vọng hiện rõ mồn một.

【Hóa ra không phải thật sự nghĩ đến mình, hơ, mình đang tự đa tình cái gì thế không biết.】

【Cũng may mình không có nôn nóng làm cái gì, bằng không lại dọa cậu ấy sợ rồi.】

Tiếng lòng mang theo vẻ tự oán trách này của Chu Lẫm khiến tôi luống cuống bấm bấm ngón tay.

Muốn nói thêm hai câu gì đó, nhưng nhìn sắc mặt lạnh lùng kia của Chu Lẫm, rốt cuộc vẫn mất hứng rụt cổ lại, không dám lại nói bậy nói bạ gì nữa.

Toang rồi, sao tôi lại có cảm giác lúc này mình giống như một tên tra nam đùa giỡn tình cảm thế nhỉ?

Thả thính người ta một cái, rồi lại chạy mất dép.

Tôi âm thầm phỉ nhổ chính mình hai cái, trong lòng dâng lên một chút áy náy nhỏ nhoi.

Đồng thời lại âm thầm bị sự lỡ lời vừa rồi của chính mình làm cho mê muội.

Nhất định là do bị ảnh hưởng bởi những lời nói thật trong lòng mấy ngày nay của Chu Lẫm rồi.

Cho nên tôi âm thầm đưa ra một quyết định.

Sau này tôi không chỉ phải giả ngu, mà còn phải cố gắng tránh xa Chu Lẫm ra.

Tối nay về nhà liền đem giường dịch sang phía bên kia, như vậy ở trong phòng ngủ sẽ không một mực nghe thấy tiếng lòng của anh ta nữa.

Như vậy tốt cho anh ta, mà cũng tốt cho tôi.

Nếu thật sự không được, chỉ cần được nghỉ tôi liền ra ngoài chơi hai ngày, như vậy thời gian tiếp xúc với anh ta liền càng ngắn lại.

Thật khéo, có lẽ là tôi nghĩ cái gì thì cái đó liền tới.

Khi tôi vừa đến công ty, đồng nghiệp tiểu Vương liền cười hì hì đi tới.

"Tiểu Thẩm, cuối tháng này chúng ta có một hoạt động team building công ty, luân phiên nghỉ phép đi biệt thự ngoại ô chơi vài ngày. Trên nguyên tắc là đều phải đi nha."

"Chu tổng cùng những lãnh đạo đó có đi không?"

"Người ta làm sao có thể tới chứ?"

Tôi thở phào một hơi, lập tức mỉm cười gật đầu đồng ý.

Vừa vặn đi team building để thư giãn đầu óc, bằng không tôi sắp bị các loại lời nói thô tục trong nội tâm của Chu Lẫm làm cho tâm phiền ý loạn đến chết mất.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Não Yêu Đương Không Tu Nổi Vô Tình Đạo

Não Yêu Đương Không Tu Nổi Vô Tình Đạo

Tác giả: Ngọc Tử

Cập nhật: 22:22 01/06/2026
Yến Tiên Sinh Mắc Chứng Khao Khát Tiếp Xúc Da Thịt

Yến Tiên Sinh Mắc Chứng Khao Khát Tiếp Xúc Da Thịt

Tác giả: Nhân Mặc Tùy

Cập nhật: 22:05 01/06/2026
Thực Sắc Tính Dã

Thực Sắc Tính Dã

Tác giả: Cá Lớn Ăn Cá Nhỏ

Cập nhật: 21:55 01/06/2026
Hận Minh Nguyệt

Hận Minh Nguyệt

Tác giả: Thập Tứ Kỳ

Cập nhật: 22:08 31/05/2026
Tận Cùng Của Tuyệt Vọng

Tận Cùng Của Tuyệt Vọng

Tác giả: Nhược Hoa

Cập nhật: 22:01 31/05/2026