Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 5

Chương 5/6

Audio chương

Kết giới tan biến, tâm ma thoái lui, Cố Thanh Ly mở mắt.

Còn ta ôm chặt Trừ Ma Kiếm, đổ gục sang một bên.

Ta bị đưa trở về Vô Tình Môn.

Ngày ta đi, các sư tỷ đều đến tiễn biệt, họ bịn rịn không nỡ, hỏi ta có thể ở lại không.

Ta lạnh nhạt đáp: “Không thể.”

Ta không hiểu điều này có gì đáng khóc, ta thậm chí không biết tại sao lúc đầu mình lại tới cái Hợp Hoan Tông đó.

Vừa ồn ào vừa náo nhiệt, phiền chết đi được.

Trở về Vô Tình Môn, ta dồn hết tâm trí vào việc tu luyện.

Công lực tiến triển vượt bậc.

Mọi người đều nói ta thay đổi, nhưng ta lại không biết vì sao.

Mà Sư tôn lại càng kỳ quái hơn, người bắt ta làm bánh Lê Hoa Tô cho người.

Làm cái thứ đó vừa phiền phức vừa tốn sức, ta đây mới không làm.

Thế nhưng Sư tôn uy hiếp ta: “Không làm thì không cho con luyện kiếm.”

Ta nghiến răng, đi thẳng vào thiện phòng.

Ta cũng không biết tại sao, mình lại từng trảm đứt mệnh kiếm của chính mình.

Thanh kiếm đó là do Sư tôn tặng ta.

Ngày Tông môn đại hội, ta đoạt hạng nhất, Sư tôn liền ban thanh kiếm này cho ta.

Thân kiếm lưu quang rực rỡ, lưỡi kiếm sắc bén, hơn nữa còn có kiếm linh, quả là một thanh bảo kiếm thượng hạng.

Nhưng ta, lại chính tay trảm đứt nó.

Hiện tại Sư tôn vì muốn tu bổ lại thanh kiếm này, đã phải bôn ba khắp nơi tìm kiếm tài nguyên

Mà thù lao người muốn, chính là đĩa Lê Hoa Tô ta làm.

Lê Hoa Tô quả thực không dễ làm, phải hái hoa lê tươi, ngâm nước, phơi khô, sau đó giã thành bột nhão, thêm gia vị, tạo hình, phơi khô.

Quy trình rườm rà, lơ là một chút là đập trúng tay mình ngay.

Tay ta đã bị đập trúng mấy lần, ngón tay sưng vù cả lên.

Cuối cùng trong lúc tức giận, ta vứt hết nửa thành phẩm xuống nhân gian cho chó ăn.

Phiền muốn chết.

Trở về Thần Sơn lại thấy Sư tôn đã tu sửa xong kiếm cho ta, ta lấy từ sau lưng ra đĩa Lê Hoa Tô vừa mua ở nhân gian đưa cho người.

Mặt không đỏ tim không đập: “Đồ nhi tự làm, Sư tôn hãy nhận cho.”

Người cười híp mắt nhận lấy, nhưng khi ăn miếng đầu tiên liền khẽ nhíu mày.

“Thẩm Hoài Khương, con tưởng ta không ăn ra sao?”

Ta chuồn nhanh như chớp.

“Phiền thật! Đều là Lê Hoa Tô là được chứ gì!”

Ta thầm lẩm bẩm: Một ngày tu luyện đã đủ bận rồi, còn bắt làm cái này cái kia.

Ta không làm cho Sư tôn, người ngược lại còn làm cho ta.

Lê Hoa Tô người làm rất ngon, mềm dẻo ngọt ngào, nhưng ta không hiểu.

Tại sao người lại đích thân làm thứ này cho ta ăn?

Người hạ mắt, có chút lạc lõng: “Khi đó, con cũng từng làm cho ta như thế này.”

Dường như ta từng làm cho người, nhưng bây giờ ta lại không nhớ lấy một chút nào.

Tuy không biết lý do, nhưng ta cảm thấy trong lòng trống rỗng một mảng lớn.

Có chút đau nhói.

Ta xoa xoa ngực: “Nếu không có việc gì, Hoài Khương xin cáo lui.”

Đêm đó, trong phòng ta xuất hiện thêm mấy quyển Xuân cung đồ.

Ta lật xem vài trang, tức khắc thấy miệng khô lưỡi đắng, cả người nóng ran.

Sau đó ta vung kiếm chém chúng thành từng mảnh vụn.

“Thứ ô uế thế này, là kẻ nào to gan dám mang vào sơn môn?” Ta thầm mắng.

Giọng nói của Sư tôn bình thản vang lên phía sau: “Là ta.”

Ta xoay người, chỉ thấy người mặc trung y, tóc xanh chưa buộc, xõa tung sau lưng.

Ta lập tức lùi lại mấy bước, giọng nói lắp bắp: “Sư... Sư... Sư tôn, người làm cái gì vậy?”

Người giơ tay, hương bên giường được thắp lên, ta hít phải một ngụm.

Mẹ nó! Hương thúc tình???

Người cởi dây lưng, bước tới gần ta một bước: “'Làm' con.”

Ta suýt nữa hộc máu.

???

“Cố Thanh Ly!” Ta không nhịn được gọi tên người, “Người điên rồi sao?”

Người cởi trung y, lộ ra vòng eo tinh tế rắn chắc, ta ngoảnh mặt đi, khuôn mặt đỏ bừng.

“Con cứ coi như ta điên đi.”

Cơ thể người nóng như lửa, ta cảm giác toàn bộ lý trí của mình đều bị thiêu thành tro.

Nhưng tận sâu trong lòng, lại trào dâng lên một khoái cảm kỳ lạ nào đó.

Nụ hôn của người đặt lên khóe môi, bên tai ta, sợi dây lý trí cuối cùng căng chặt trong đầu ta.

Cuối cùng cũng đứt.

“Sư tôn…” Ta run rẩy gọi người, “Thứ chúng ta tu, là Vô Tình Đạo đấy.”

“Làm thế này là sẽ bị thiên khiển đó.”

Người khựng lại một chút, thấp giọng mắng: “Mẹ kiếp, cái Vô Tình Đạo quỷ quái.”

Thời khắc cuối cùng, ta triệu hồi mệnh kiếm, đâm một kiếm vào eo người.

Vết thương không sâu, nhưng hiệu quả rất tốt, vì cả người Cố Thanh Ly dừng lại hẳn.

Người không thể tin nổi nhìn ta: “Con đâm ta?”

Ta ưỡn cổ: “Là Sư tôn người cưỡng ép... ta đâm người một kiếm thì sao nào?”

Người thần sắc tối tăm: “Ta thật sự cạn lời, lúc ở Hợp Hoan Tông ta nên 'chính pháp' con ngay tại chỗ mới phải!”

???

Không hiểu gì cả.

Ta đẩy người ra.

“Chúng ta tu Vô Tình Đạo, Sư tôn sau này đừng làm vậy nữa.”

“Hơn nữa.” Ta đứng dậy, “Chuyện này cần tình nguyện, mà ta không nguyện.”

“Sư tôn vẫn nên đi tìm vị sư muội nào nguyện ý đi.”

Đừng làm phiền ta.

Người không muốn phi thăng, ta còn muốn đấy!

Mặc quần áo xong, Sư tôn vẫn đứng ngẩn ngơ tại chỗ.

Vết thương của người vẫn còn chảy máu, nhưng dường như người không cảm thấy đau.

Người chỉ ngây dại nhìn ta.

Đôi mắt ảm đạm không chút ánh sáng, mang theo một nỗi trống rỗng nghẹt thở.

“Hoài Khương.” Người mấp máy môi cười thê lương, “Con có còn nhớ thứ này không?”

Người lấy từ trong ngực ra một chiếc ngọc bội.

Ta nhíu mày suy nghĩ một hồi, hình như là thứ lúc trước người tặng ta.

Có một lần, chúng ta đi du ngoạn nhân gian, ta nhìn trúng chiếc ngọc bội này ở một sạp hàng nhỏ.

Năn nỉ mãi người mới chịu tặng ta.

Ta đã không còn nhớ tại sao lúc đó mình lại khăng khăng bắt người tặng, vật đó chẳng đắt đỏ, rõ ràng chính ta cũng mua nổi.

Ta quay lưng rời đi: “Quên rồi.”

Ta thực sự đã quên.

Dưới đáy chiếc ngọc bội đó khắc một chiếc khóa đồng tâm nhỏ xíu.

Dân gian truyền thuyết, nếu tặng người yêu một chiếc khóa đồng tâm, thì có thể bên nhau dài lâu, bạc đầu không rời.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Yến Tiên Sinh Mắc Chứng Khao Khát Tiếp Xúc Da Thịt

Yến Tiên Sinh Mắc Chứng Khao Khát Tiếp Xúc Da Thịt

Tác giả: Nhân Mặc Tùy

Cập nhật: 22:05 01/06/2026
Thực Sắc Tính Dã

Thực Sắc Tính Dã

Tác giả: Cá Lớn Ăn Cá Nhỏ

Cập nhật: 21:55 01/06/2026
Hận Minh Nguyệt

Hận Minh Nguyệt

Tác giả: Thập Tứ Kỳ

Cập nhật: 22:08 31/05/2026
Tận Cùng Của Tuyệt Vọng

Tận Cùng Của Tuyệt Vọng

Tác giả: Nhược Hoa

Cập nhật: 22:01 31/05/2026
Hạ Linh

Hạ Linh

Tác giả: Lựu Liên Tuế Tuế An

Cập nhật: 21:51 31/05/2026