Chương 5
Chương 5/8
11
Chủ Nhật tôi và Trình Giai Giai gặp nhau ở Starbucks, Chu Trản chưa đến, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở cửa tiệm.
"Anh họ! Sao anh lại ở đây?"
Người đàn ông cao lớn trước mắt này, thế mà lại là Trình Mục Dã, anh họ của Trình Giai Giai?
"Dạng Dạng, hai người quen nhau hả? Anh họ tớ là học bá đại học A, bình thường khó tìm lắm, hay là để anh ấy giảng bài đi?"
Tôi gật đầu khẽ giải thích: "Tớ không có ý kiến. Bọn tớ quen nhau thật, có lần lỡ chuyến xe cuối, anh ấy đưa tớ về nhà."
"Quen, bạn thân của em nôn lên giày anh đấy."
Tôi và Trình Mục Dã đồng thanh lên tiếng, nghe đến đó Trình Giai Giai đầy vẻ hóng hớt.
Đêm đó làm bẩn giày Trình Mục Dã, vốn tưởng là chết chắc rồi, không ngờ anh ấy không so đo, còn nổi lòng tốt lái xe chở tôi về nhà.
Hóa ra họ không phải côn đồ, mà là những sinh viên đang thức trắng đêm ở viện nghiên cứu làm đồ án tốt nghiệp, đang vội về trường nộp luận văn.
Trình Mục Dã tuy hung dữ lại còn có chút lưu manh, nhưng làm việc lại kiên nhẫn và hiệu quả, chỉ mất nửa tiếng đã giảng thông tất cả các câu cho chúng tôi, bước giải chi tiết vô cùng.
Đúng lúc này, tôi mới phát hiện điện thoại có hơn 30 cuộc gọi nhỡ.
Tất cả đều là Chu Trản gọi.
"Oa, Chu Trản cậu ta..."
Trình Giai Giai kêu lên kinh ngạc rồi chỉ ra ngoài cửa.
Tôi thuận thế ngước mắt, ánh mắt chạm thẳng vào Chu Trản đang chật vật thảm hại.
Trong ấn tượng của mọi người, Chu Trản là một học bá sạch sẽ, thanh cao, thậm chí có chút sạch sẽ quá mức, giày dép lúc nào cũng phải không tì vết.
Nhưng bây giờ, tay áo cậu ta rách một đường lớn, quần dài dính đầy bùn đất, trên mặt cũng bị mảnh thủy tinh cắt thành những vết thương lớn nhỏ.
Hóa ra cậu ta không phải cố ý đến muộn, mà là trên đường gặp tai nạn giao thông, dựa vào đôi chân chạy bộ ba cây số mới đến kịp.
"Xin lỗi Dạng Dạng, chúng ta bắt đầu bây giờ được không?"
Chu Trản lo lắng lấy đề Toán ra, vết thương trên tay vẫn đang rỉ máu, cậu ta run rẩy giấu ra sau lưng, sợ bị tôi chán ghét.
Lúc này, Trình Mục Dã thản nhiên lên tiếng: "Câu này sai rồi, đáp án là 3. Bài đơn giản vậy mà cũng không biết?"
Chu Trản sững sờ, đôi mắt ửng đỏ lườm thẳng về phía Trình Mục Dã: "Anh là ai? Trường nào? Xếp hạng bao nhiêu?"
Trình Mục Dã thậm chí không thèm nhìn cậu ta, cầm cà phê uống một ngụm, hỏi xem có tiện đường đưa chúng tôi về không.
Tôi ngượng ngùng nhắc anh ấy, đó là ly cà phê tôi gọi.
"À? Ồ thế à, tại thêm bao nhiêu siro cũng y hệt, anh cứ tưởng anh gọi."
"Mẹ tớ bảo cà phê nóng thêm 4 lần siro và một phần sữa chẳng khác gì thuốc bắc thiu. Xem ra gu của hai người cũng giống nhau nhỉ, ha ha."
Trình Giai Giai tinh quái trêu chọc tôi, lại bị tôi và Trình Mục Dã liên thủ "xử lý" ngược lại, trong tiếng cười đùa, Chu Trản đột nhiên nói một câu: "Tớ phát hiện tớ thích cậu rồi, Tô Dạng."
Không gian im ắng mất một giây, rất nhanh lại bị tiếng càm ràm của Trình Mục Dã xáo trộn, tôi cười khoác tay Trình Giai Giai, hỏi Chu Trản vừa nói gì.
Chu Trản mím chặt môi mỏng, không trả lời.
"Ồ, vậy cậu có việc thì đi bệnh viện đi, không có việc thì về nhà đi, bọn tớ đi trước đây."
Nói xong, tôi và Trình Giai Giai lên xe Trình Mục Dã, không liếc nhìn Chu Trản lấy một cái.
12
Sau khi vào tháng Năm, ngày nào tôi cũng học đến mười một, mười hai giờ mới về.
Tôi là gia đình đơn thân, mẹ năm nay được cử sang Hà Lan, về muộn cũng chẳng ai quản.
Ngược lại, bạn học trong lớp luân phiên giục tôi về, bảo tôi đi nhờ xe bố mẹ họ.
Trình Giai Giai dứt khoát bảo Trình Mục Dã đón tôi, cô ấy sợ Trình Mục Dã vùi đầu trong viện nghiên cứu làm việc đến chết, ra ngoài đón tôi một chuyến để chứng minh anh ấy vẫn còn sống.
Tôi từ chối vài lần, nhưng vẫn thấy xe Trình Mục Dã đỗ ở cổng trường.
Lần nữa lấy hết dũng khí lên từ chối, xuyên qua cửa kính xe, tôi phát hiện người đàn ông đã mệt đến mức ngủ thiếp đi.
Thậm chí khi tôi ngồi vào ghế phụ, anh ấy cũng không tỉnh lại.
"Cái đó... thực ra anh không cần ngày nào cũng đến đón em đâu."
Trong xe yên tĩnh lặng tờ, chỉ còn hơi thở đều đặn của Trình Mục Dã.
Tôi thở dài, đang định mở cửa xuống xe, người đàn ông đột nhiên chốt khóa cửa.
"Anh ngủ năm phút thôi, rồi đưa em về."
Giọng nói trầm thấp nửa mơ nửa tỉnh của người đàn ông trưởng thành khiến tai tôi nóng bừng, nhịp tim đột nhiên đập rất nhanh.
Tôi không dám đưa tay sang phía đó mở khóa, đành ngoan ngoãn thu mình vào ghế ngẩn người, không biết từ lúc nào cũng đã ngủ thiếp đi.
Gió đêm mang theo hương hoa quế nồng nàn thổi từ cửa sổ vào, giấc ngủ này lại vô cùng an tâm.
Sáu giờ sáng hôm sau, tiếng còi xe công trình chói tai đánh thức cả hai chúng tôi.
Bốn mắt nhìn nhau, Trình Mục Dã ngẩn người vài giây, xoa mi tâm thở dài.
"Phục thật."
"Nhóc con, em thật gan đấy, trong xe đàn ông mà cũng ngủ say thế à? Cả đêm luôn?"
Tôi hơi đỏ mặt, ngồi thẳng dậy nhỏ giọng nói: "Vì tin nhân phẩm của anh thôi. Hơn nữa, em không hứng thú với anh."
Trình Mục Dã lạnh lùng nhướn mày, xuống xe đi mua sữa đậu nành và bánh bao ở quán ăn sáng gần đó.
Ăn xong xuôi, trước khi rời đi, anh đột nhiên nói với tôi: "Anh cũng không hứng thú với em. Anh không yêu trẻ con chưa 18 tuổi."
Tôi xuống xe đá đá vào lốp xe anh, khoảnh khắc xoay người rời đi, khóe miệng không kìm được mà cong lên một độ cong.
Mãi về sau tôi mới biết.
Ngày đó Trình Mục Dã nhìn theo bóng lưng tôi, cũng đang cười.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Tiên Hồ Dẫn (1)
Tác giả: Khát Vũ
Cập nhật: 19:58 09/06/2026
Chú Nhỏ, Ngoan Ngoãn Nghe Lời Tôi Đi!
Tác giả: Tây Tây Bạt La Bặc
Cập nhật: 17:56 08/06/2026
Vị Hôn Phu Xăm Hình Bạn Gái Cũ Ở Bẹn
Tác giả: Beng Cha Cha
Cập nhật: 18:13 08/06/2026
Tình Yêu Của Cún Con
Tác giả: Lục Thiên
Cập nhật: 17:45 08/06/2026
Sau Khi Tu Xong "Đạo Trộm" Toàn Bộ Tài Nguyên Thế Gian Đều Dâng Hiến
Tác giả: Nộn Tiêu Ngưu Liễu
Cập nhật: 20:37 07/06/2026