Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 7

Chương 7/7

Audio chương

15

Sốt đã lui.

Tôi có thói quen tập luyện, cơ thể rất tốt, sau khi uống thuốc, xông hơi một đêm, ngày hôm sau đã khỏe hẳn.

Quay lại trường, không thể tránh khỏi việc nghe thấy vài lời đàm tiếu.

May mắn là sau một hồi lái dư luận, chủ đề đều xoay quanh tôi và Trình Duật Minh, mọi người đối với Giang Thính Vũ chỉ là tò mò, không hề có ác ý.

Bạn cùng phòng mỗi lần nhìn thấy tôi đều muốn nói lại thôi.

Tôi nói ngắn gọn cho họ biết: "Tôi thích cô ấy từ lâu rồi, chỉ là cô ấy không thích tôi thôi."

Họ méo xệch mặt: "Anh à, thế sao mình không đổi người khác đi? Biết bao nhiêu mỹ nữ theo đuổi anh kìa."

"Không thể nào." Tôi quả quyết, "Ngay từ khi cô ấy còn là bạn gái của Trình Duật Minh, tôi đã nghĩ cách chia rẽ họ rồi."

Bạn cùng phòng: "..."

Bạn cùng phòng mặt mũi tái mét, cuối cùng chỉ biết thở dài: "Thôi bỏ đi, họ chia tay là lỗi của anh Trình, không liên quan đến anh."

Tôi lại nhướn mày hỏi: "Vậy nếu tôi và Trình Duật Minh cùng theo đuổi Giang Thính Vũ..."

Bạn cùng phòng lập tức sợ hãi tột độ, vội vàng chạy mất dép, nhìn là biết chẳng muốn dính dáng gì đến chuyện này.

Trình Duật Minh đã quay lại trường.

Tôi biết hắn vốn định dùng quyền lực xã hội để nhắm vào tôi, kiểu công tử bột như hắn có cả vạn cách để bắt người thường phải quỳ xuống xin lỗi.

Tiếc là tôi cũng là công tử bột.

Từ đó về sau, cứ thấy tôi là hắn lại lầm lì mặt mũi tránh né.

Bố mẹ từ nước ngoài gọi điện về còn dạy bảo: "Lúc cần thiết thì cứ làm cao lên, không thì sau này lại bị người ta cưỡi lên đầu!"

Tôi "ừ" một tiếng: "Con và cậu ta cùng thích một cô gái."

Mẹ tôi hỏi: "Cô gái đó thích ai?"

"Con." Mặc dù trước kia thích hắn ta.

"Thế thì còn gì bằng." Bố tôi nói, "Không tán được gái mà còn đòi mách bố mẹ, bố thấy cái thằng nhóc nhà họ Trình kia chi bằng về nhà bú sữa mẹ cho xong!"

"Vậy con phải bảo vệ cô bé đó cho tốt..." Mẹ tôi lải nhải một hồi, "Yêu đương rồi thì phải có trách nhiệm với người ta."

Tôi im lặng một lát: "Chưa yêu đương."

Bố mẹ tôi đồng thời im bặt.

Ngay sau đó, đầu dây bên kia vang lên tiếng cười nhạo không chút nể nang.

"Thế mà con nói cô ấy thích con?"

"Hóa ra con trai cũng chẳng khá khẩm hơn người ta là bao..."

Tôi nhíu mày cúp máy.

Đôi vợ chồng trung niên này thì biết cái gì?

Tôi chưa ở bên Giang Thính Vũ là vì cô ấy vừa chia tay, tôi không muốn lợi dụng lúc người ta yếu lòng, vì tôi không muốn cô ấy bị người khác bàn tán, cũng là vì tôi muốn cô ấy quên sạch sành sanh cái loại rác rưởi mang tên Trình Duật Minh này.

Họ làm sao có thể khẳng định một cách vô lý rằng Giang Thính Vũ không thích tôi?

Nghĩ ngợi một hồi, tôi trầm mặt nhắn tin cho họ: [Cô ấy từng nói thích con.]

Nhận được hai cái icon cười toe toét.

Thế giới sinh viên rất bận rộn, gần cuối kỳ, vụ bát quái hai nam tranh một nữ dần chìm vào quên lãng.

Tôi đi trên đường cũng không còn bị những ánh mắt kỳ lạ nhìn chằm chằm nữa.

Tôi cúi đầu nhắn tin cho Giang Thính Vũ.

[Em thích anh không?]

Thu hồi.

[Tối nay em rảnh không?]

Thu hồi.

[Hôm nay trời trở lạnh rồi, có muốn đi ăn lẩu không?]

Thu hồi.

Giang Thính Vũ trả lời tin nhắn.

[Tối nay không có việc gì, vậy em qua Cửu Oa Ký lấy số xếp hàng luôn đây^^]

Cửu Oa Ký là quán lẩu mà chúng tôi thích ăn nhất.

Gió lạnh buốt giá.

Nhưng lòng bàn tay tôi đang nóng rực.

Tôi nói: [Anh qua đón em.]

16

".....Có phải em nhìn thấy rồi không?"

Cô nhìn tôi đầy nghi hoặc.

Trong quán lẩu hơi nóng bốc lên nghi ngút, ngăn cách bởi làn sương trắng, tôi hỏi: "Tin nhắn đầu tiên anh thu hồi ấy."

Mầm rong biển cuộn mình rồi lại giãn ra trong nồi nước dùng đang sôi sùng sục.

Đây là món lẩu yêu thích nhất của cô ấy, để lâu quá sẽ bị dai.

Tôi tức khắc chẳng còn tâm trí nào khác, chăm chú vớt mầm rong biển, múc vào bát cho cô.

Cô nói: "Đúng vậy."

Đôi đũa khựng lại.

Giang Thính Vũ đột nhiên cong mắt cười: "Nếu em nói là không thích, có phải anh lại định đi dầm mưa cho phát sốt một trận nữa không?"

Tôi: "..."

Điện thoại rung lên.

Thông báo từ "Người đặc biệt".

Cô ấy đăng một bài viết trên mạng xã hội, chế độ hẹn giờ.

[Gặp rồi mới biết là hữu duyên.]

Kèm theo ảnh chụp là một đoạn hội thoại rất đơn giản.

Ở đầu dây bên kia, người kia đã thu hồi ba tin nhắn, còn cô nói với người ấy: [Tối nay không có việc gì, vậy bây giờ em qua Cửu Oa Ký lấy số xếp hàng luôn đây^^]

Biệt danh mà cô đặt cho người đó là một emoji hình cầu vồng.

Chế độ công khai, tất cả bạn bè đều xem được.

Khoảnh khắc này, lời thoại của người ông trong phim Flipped lại vang vọng bên tai…

“Người như cầu vồng, gặp rồi mới biết là hữu duyên.’’

Đây chính là khởi đầu cho sự rung động của anh ấy.

Toàn văn hoàn.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Não Yêu Đương Không Tu Nổi Vô Tình Đạo

Não Yêu Đương Không Tu Nổi Vô Tình Đạo

Tác giả: Ngọc Tử

Cập nhật: 22:22 01/06/2026
Yến Tiên Sinh Mắc Chứng Khao Khát Tiếp Xúc Da Thịt

Yến Tiên Sinh Mắc Chứng Khao Khát Tiếp Xúc Da Thịt

Tác giả: Nhân Mặc Tùy

Cập nhật: 22:05 01/06/2026
Thực Sắc Tính Dã

Thực Sắc Tính Dã

Tác giả: Cá Lớn Ăn Cá Nhỏ

Cập nhật: 21:55 01/06/2026
Hận Minh Nguyệt

Hận Minh Nguyệt

Tác giả: Thập Tứ Kỳ

Cập nhật: 22:08 31/05/2026
Tận Cùng Của Tuyệt Vọng

Tận Cùng Của Tuyệt Vọng

Tác giả: Nhược Hoa

Cập nhật: 22:01 31/05/2026