Chương 2
Chương 2/6
Audio chương
Sự công nhận từng dốc hết sức lực muốn với tới.
Khi tôi không còn bận tâm nữa.
Thiệu Đông Đình lại đem nó nhẹ nhàng ban thưởng cho tôi.
Cũng may tôi nhanh chóng biết được nguyên do.
"Nghe nói hôm nay em đến tòa soạn báo rút lại tờ thư đính chính đó rồi?"
Thầy Dương bên ngành báo chí có chút giao tình với anh.
Chuyện tôi đến tòa soạn báo hôm nay không giấu được anh.
Anh khoan dung với tôi như vậy.
Hóa ra là đang khen thưởng vì tôi không còn ép anh và Tống Thanh Nghi vạch rõ ranh giới nữa.
Anh nhẹ nhàng nhéo dái tai tôi, hài lòng với thái độ của tôi.
"Tôi và cô ấy quả thực không có gì, lúc đó viết thư đính chính cũng là để em được yên tâm."
"Bây giờ em có thể nghĩ thông tất nhiên là tốt nhất, vốn dĩ không có chuyện gì, lên báo ngược lại sẽ dẫn đến một số lời ra tiếng vào."
Để bù đắp cho tôi.
Ngoài việc anh sẽ gõ đầu đám học sinh kia.
Sau này phải tôn trọng vị sư nương này của tôi.
Những yêu cầu về mặt vật chất khác cũng đều có thể đáp ứng.
Chỉ cần tôi lên tiếng.
"Muốn cái gì? Nước hoa, áo váy kiểu Tây, tất sợi thủy tinh?"
"Hay là con ngựa đua ở khu nhượng địa Pháp lần trước em khen có màu lông đẹp đó?"
Anh là chân thành muốn bù đắp cho tôi.
Nhưng anh lại đứng trên lập trường nào, thay ai để bù đắp cho tôi đây?
"Thiệu Đông Đình, ngoài việc thư đính chính bị rút lại, thầy Dương không nói với anh điều gì khác sao?"
Anh im lặng một hồi, nhếch môi cười nhạt.
"Em là muốn nói đến tờ tuyên bố ly hôn đó của em sao?"
"Viết nghe dọa người thật đấy. Nhưng Uyển Nghi này, chiêu dục cầm cố túng này đối với tôi không có tác dụng đâu. Em vẫn nên suy nghĩ kỹ xem muốn đền bù cái gì đi."
Anh cũng giống như những người khác.
Đinh ninh rằng tôi sẽ không lỡ buông bỏ cái danh xưng Thiệu phu nhân.
Sẽ không lỡ rời xa anh.
Cho nên dù cho lúc đó nhìn thấy tờ tuyên bố ly hôn này.
Dù cho thầy Dương có hỏi anh có muốn lập tức rút lại hay không, anh cũng không để trong lòng.
"Thời hạn bảy ngày, cơn tức của em cũng nên tan rồi. Chuyện mình tự gây ra thì tự nhớ dọn dẹp cho sạch sẽ."
Người mang suy nghĩ như thế.
Không chỉ có một mình Thiệu Đông Đình.
Cách ngày tuyên bố lên báo còn ba ngày.
Thầy Dương đã đến Thiệu công quán.
Tự ý mang đến bản tuyên bố ly hôn đó của tôi.
Tôi đành phải một lần nữa nhấn mạnh.
"Tôi không có ý định rút lại bản tuyên bố này, xin thầy về cho."
Nếu chưa từng trải qua những chuyện ở kiếp trước.
Có lẽ tôi sẽ do dự.
Nhưng tôi đã làm Thiệu phu nhân mấy chục năm đó, làm chẳng hề vui vẻ gì.
Thầy Dương lại không nhanh không chậm rút ra một thư giới thiệu nhậm chức.
Đó là thứ hôm qua Thiệu Đông Đình giao cho ông.
Nhờ ông sắp xếp một vị trí ở tòa soạn báo.
Cho một người rất quan trọng với anh.
"Hai hôm trước cô mở lời với Đông Đình, nói muốn ra ngoài đi làm, nhờ cậu ấy sắp xếp cho cô một vị trí, có chuyện như vậy không?"
Tôi không thể phản bác.
Mấy ngày trước Thiệu Đông Đình hỏi tôi muốn đền bù gì.
Tôi đúng là từng đề xuất với anh.
Muốn một công việc có thể trả lương cho tôi.
Vốn dĩ cũng không thực sự trông mong anh để tâm chuyện này.
Nhưng hôm nay thầy Dương lại đặc biệt tới một chuyến.
Dẫn tôi đi xem chiếc bàn làm việc đã được sắp xếp sẵn.
Toàn bộ đồ dùng đều do Thiệu Đông Đình sai người sắm sửa.
Lại còn có bài báo của các tòa soạn lớn qua từng năm có ảnh hưởng để tham khảo.
Được sắp xếp thành tập theo thứ tự thời gian.
"Để tôi sắp xếp vị trí này, cậu ấy thậm chí đã phá lệ nhận một đứa cháu họ xa của tôi làm học sinh."
"Cô biết rõ nhất Đông Đình làm việc công bằng nghiêm minh thế nào, vậy mà cậu ấy lại nguyện ý vì cô mà phá lệ thiên vị."
Thầy Dương một lần nữa lấy ra tờ tuyên bố ly hôn đó đưa trả lại cho tôi.
"Đến nông nỗi này, cô vẫn quyết ý muốn ly hôn với cậu ấy sao?"
Bạn đang đọc truyện dịch tại Tommy Novel
Cuộc trò chuyện bị gián đoạn bởi tiếng gõ cửa.
Dù cho đã đè nén giọng nói.
Cũng có thể đoán được phần nào qua vẻ mặt gượng gạo của những nhân viên đó.
Tôi cố hết sức giương lên một nụ cười.
Biết điều tìm một cái cớ cáo từ.
Tòa soạn báo đã hiểu sai ý rồi.
Vị trí đó không phải để lại cho người làm Thiệu phu nhân trên danh nghĩa là tôi.
Mà là thuộc về Tống Thanh Nghi.
Mấy chục năm vợ chồng, tôi vẫn ôm một chút may mắn.
Muốn đánh cược biết đâu lại có một chút tình nghĩa.
Giả sử không có.
Coi như lần cuối cùng tôi ép bản thân một lần.
Đi xem Thiệu Đông Đình anh ấy có thể vì người đó mà làm đến bước nào.
Bây giờ đã thấy rồi.
Đúng thật là tình sâu như biển.
Trước khi rời đi.
Tôi một lần nữa đặt bản báo cáo ly hôn đó trước mặt thầy Dương.
Lần này, ông không lên tiếng khuyên tôi nữa.
Trái lại khi đi qua trước mặt Tống Thanh Nghi.
Cô gái nhỏ với vẻ mặt kiêu ngạo chặn tôi lại.
"Thiệu phu nhân, tôi không biết cô cũng ưng vị trí này."
"Tôi chỉ muốn làm ra chút thành tích của bản thân trong ngành báo chí, không có ý cùng cô tranh hơn thua."
"Mong cô đừng vì vậy mà hiểu lầm mối quan hệ giữa tôi và Thiệu tiên sinh."
Dưới những ánh mắt chờ xem kịch hay xung quanh.
Tôi dường như thực sự tò mò từ tận đáy lòng.
"Ồ? Vậy cô và tiên sinh nhà tôi rốt cuộc là có mối quan hệ gì?"
Một câu nói chặn cho cô ta đỏ gắt cả mặt.
Nhưng không lỡ để cô ta ngượng ngùng lâu.
Thiệu Đông Đình đã một tay ôm lấy vai tôi.
Muốn tôi phối hợp cùng anh diễn xong màn xịch hỏi lòng không hổ hổ thẹn này.
"Hà tất phải dọa phóng viên Tống người ta?"
"Tôi và cô ấy trong sạch, chẳng qua thấy cô ấy thích hợp nên giới thiệu một chút mà thôi."
Dù sao cũng là do tòa soạn báo gây ra sự hiểu lầm hớ hênh trước.
Thầy Dương vội vàng giảng hòa.
Mọi chuyện cũng cứ thế trôi qua.
Thiệu Đông Đình như người vô sự, dẫn tôi đi quanh khắp thành Tư Cửu xem cửa hiệu.
"Em làm sao làm nổi những việc phục dịch người ta đó? Nếu thực sự cảm thấy những ngày tháng nhàn rỗi, chọn một cửa hiệu mở tiệm nước hoa, tiệm bách hóa đồ Tây tùy em, sổ sách thua lỗ cũng không sao."
"Chỉ một điều, bớt đến tòa soạn báo tự tìm rắc rối cho mình."
Là bớt đến tòa soạn báo tìm rắc rối.
Hay là bớt đi tìm rắc rối cho Tống Thanh Nghi đây?
Đáp án không cần nói cũng tự hiểu.
"Nếu em cũng muốn vào tòa soạn báo làm việc thì sao?"
Thiệu Đông Đình ngẩn ra, nụ cười không chạm đến đáy mắt.
"Uyển Nghi, ghen tuông cũng phải có chừng có mực."
"Tôi đã nói vị trí Thiệu phu nhân chỉ có một mình em, vì sao em cứ phải hơn thua với cô ấy?"
Anh chỉ coi tôi là đang ghen tuông hơn thua.
Anh sẽ không biết.
Kiếp trước truyền thông báo chí đều là học sinh của anh, đồng nghiệp của Tống Thanh Nghi.
Cho nên không một ai thiên vị tôi.
Nói giùm tôi một câu bất công.
Đã đều là muốn tìm một công việc.
Vì sao tôi không tự mình nắm lấy cây bút đó chứ?
Nhưng chuyện Thiệu Đông Đình đã quyết định sẽ không thay đổi.
Anh đã đánh tiếng trước với mấy tòa soạn báo.
Bảo họ đừng tuyển dụng tôi.
Đến cuối cùng chỉ còn lại một tòa soạn báo mới mở.
Thiệu Đông Đình vừa nhìn thấy tên ông chủ, liền cười khuyên tôi nên từ bỏ sớm.
"Thứ nhất, tôi và cậu ta lúc học ở Nam Khai đã không ưa nhau, chỉ cần một ngày em còn là Thiệu phu nhân, cậu ta sẽ không đời nào tuyển dụng em vào tòa soạn của cậu ta."
"Thứ hai, cậu ta vừa trở về thành Tư Cửu không lâu, không có quan hệ không lấy được tin tức hàng đầu, tòa soạn báo đó của cậu ta không làm nên trò trống gì đâu, sớm muộn gì cũng phá sản."
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Giữa Anh Và Em Không Có Nếu Như
Tác giả: Du Tam
Cập nhật: 22:00 26/07/2026
Làm Sao Khi Kim Chủ Quá Yêu Tôi
Tác giả: Mộc Dục Cánh Y
Cập nhật: 14:49 25/07/2026
Năm Ấy Giao Ta Cho Địch, Hôm Nay Đừng Mong Ta Quay Lại!
Tác giả: Toán Liễu Lạp Đảo
Cập nhật: 17:24 02/04/2026
Phu Quân Ở Rể Là Thái Tử
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 16:22 17/07/2026
Thương Xót Ngày Xuân Đến Muộn
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 20:08 15/07/2026