Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 15

Chương 15/18

Audio chương

Đầu xuân tháng ba, phản quân tại thành Việt Châu kéo cờ khởi nghĩa, lớn tiếng tuyên bố muốn phò trợ chính thống huyết mạch họ Tạ, tôn đích tử của Tiên Hoàng hậu là Tạ Trưng lên ngôi hoàng đế.

Lấy năm nghìn tinh binh làm tiên phong, chúng một mạch tiến về kinh thành.

Thế nhưng khi đến dốc Nguyệt Quan, lại bất ngờ bị một đội kỳ binh chặn đánh.

Thiếu niên cầm đầu mặc toàn thân y phục đen, áo bay phần phật trong gió, cầm kiếm xông thẳng vào trận địa địch như chốn không người, chém đầu kẻ cầm đầu phản quân là Tề Ngọc Thần ngay dưới ngựa, lại bắt sống Tạ Trưng, áp giải thẳng về kinh.

Ta nghĩ, thiếu niên ấy, hẳn chính là Thập Nhất.

Nhưng theo lẽ thường, hắn nên bắt cả Tề Ngọc Thần lẫn Tạ Trưng đưa về kinh, chờ Tạ Hành xử trí mới phải, sao lại có thể trực tiếp giết hắn như vậy?

Ta vẫn đang chờ, chờ Tạ Hành đến đón ta vào cung, rồi hỏi rõ hắn chuyện này.

Thế nhưng chiều hôm đó, ta cùng Lương Uyển Đồng đi đến quán hoành thánh gà xé rất ngon bên đường để tìm đồ ăn, bỗng nghe từ trong cung xa xa truyền ra chín hồi chuông tang.

Nước hoành thánh nóng bỏng làm đầu lưỡi ta phồng đỏ, ta bỗng buông mạnh chiếc muỗng nhỏ, hoảng hốt đứng bật dậy.

Chuông tang vang chín tiếng, là lễ chế cao nhất.

Điều đó có nghĩa là…

Hoàng đế băng hà.

Ta ném lại một mảnh bạc vụn, quay đầu bước nhanh về hướng hoàng cung. Nhưng vừa mới đi được hai bước, tay ta bỗng bị một lực mềm mại mà lạnh lẽo nắm chặt lấy.

Là Lương Uyển Đồng.

“Ngươi đừng vội, đừng hoảng.”

Giọng nàng cũng run rẩy, nhưng vẫn cố trấn an ta:

“Ta không tin hoàng thượng lại dễ dàng xảy ra chuyện như vậy. Hắn mưu tính bao năm, huống chi bây giờ còn có thêm một ngươi nữa…”

Ta lắc đầu: “Ta không hoảng.”

Rồi lại ngồi xuống, lấy một chiếc muỗng mới, tiếp tục ăn hoành thánh.

Lương Uyển Đồng ngồi đối diện ta, không yên tâm nhìn chằm chằm:

“Phù Tang… ngươi ổn không? Thật sự không sao chứ?”

“Không sao.”

Ta chỉ là chợt nhớ đến lời mình đã nói vào ngày xuất cung.

Ta tin Tạ Hành, tin hắn sẽ xử lý ổn thỏa mọi chuyện, tin hắn sẽ sống sót quay lại đón ta.

Nếu không làm được… cũng không sao.

Ta đi tìm hắn là được.

Bích lạc hoàng tuyền, ta nhất định phải nghe hắn khen ta thêm một lần nữa:

“Tiểu Phù Tang thật lợi hại.”

Còn phải nghe hắn nói thêm một câu:

“Ta thích nàng.”

Ta ăn xong hoành thánh, uống gần cạn cả bát nước dùng, còn tiện tay mua mang về hai cái bánh nướng mè đậu phộng từ quầy bên cạnh.

Lương Uyển Đồng vô cùng không yên tâm, như thể sợ ta nghĩ quẩn, cứ bám sát theo ta từng bước.

Mãi đến đêm xuống, trời tối dần, ta ngồi trong sân gặm bánh nướng, bỗng nghe thấy trên nền đá xanh truyền đến những rung động rất khẽ.

Ta quay đầu hỏi Lương Uyển Đồng:

“Ngươi có nghe thấy không?”

Nàng vừa mới gật đầu, cánh cửa lớn của tiểu viện đã bị một cước đá tung, lưỡi đao phản chiếu ánh trăng trắng lạnh, loáng một cái đã đâm thẳng về phía ta, nhanh đến kinh người.

“Thập Thất!”

Ta nghe thấy một giọng nói vô cùng lạnh lẽo và nghiêm khắc, sắc bén như lưỡi kiếm, thậm chí còn mang theo một tia hoảng hốt rất khó nhận ra.

Ngay sau đó, một lực mạnh từ phía sau kéo ta giật lùi lại, từ bên sườn có một thanh kiếm nhanh hơn đâm vọt ra, xuyên thẳng qua lồng ngực kẻ trước mặt.

Mũi kiếm dừng lại cách ta chừng hai tấc, máu vẫn từng giọt từng giọt nhỏ xuống.

Ta ngẩng đầu lên, nhìn người nam nhân trước mặt, một thân huyền y, tóc dài buộc cao.

Đôi mắt hắn tĩnh lặng hơn cả ánh trăng, sát khí lạnh lẽo dần tan đi, hòa tan trong ánh trăng thành một nụ cười sáng rõ.

Thi thể ầm ầm ngã xuống.

Tạ Hành vứt thanh kiếm trong tay, dang rộng hai tay về phía ta, giữa tiếng chém giết vẫn vang dội ngoài cổng, cười đến cong cả mắt.

Rồi hắn nói: “Tiểu Phù Tang, ta đến đón nàng về nhà rồi.”

Ta hít hít mũi, chạy nhanh tới, đâm sầm vào lòng hắn, được Tạ Hành ôm trọn vào ngực.

Hắn ôm ta thật chặt rất lâu, rồi mới ghé sát tai hỏi:

“Tiểu Phù Tang, dám thử cưỡi ngựa không?”

Ta gật đầu.

Tạ Hành bế ta ra ngoài, đỡ ta lên con tuấn mã cao lớn bốn vó trắng như tuyết trước cửa, rồi ngồi lên phía sau ta.

Trước khi rời đi, hắn quay đầu liếc nhìn Lương Uyển Đồng phía sau:

“Trẫm biết ngươi biết cưỡi ngựa.”

Lương Uyển Đồng trợn mắt:

“Biết rồi biết rồi, mang theo Tiểu Phù Tang yêu quý của ngươi mau mau đi đi, ta tự theo sau.”

Chúng ta thúc ngựa phóng nhanh, thẳng hướng hoàng cung mà đi.

Lúc này ta mới biết, Tạ Hành giả chết, chính là để dụ ra những kẻ trong triều vẫn còn dị tâm.

“Ví dụ như… Tống Ngôn?”

Tạ Hành cúi đầu, cười hôn nhẹ lên má ta:

“Tang Tang thật thông minh.”

Cảm giác quen thuộc ấy khiến trái tim vẫn còn hơi bồng bềnh của ta lập tức an định lại.

Ta rúc cả người vào lòng Tạ Hành, nắm chặt mép áo choàng lông mềm mại của hắn.

Trước cổng cung, hai quân giằng co đối mặt.

Thập Nhất xách thanh kiếm còn nhỏ máu, đội gương mặt non nớt của một thiếu niên, vô cảm nhìn Tống Ngôn trước mặt.

Hắn nói:

“Tống tướng quân, ngươi đã thua rồi. Sớm đầu hàng, còn có thể giữ lại tính mạng cho ngươi và binh sĩ dưới trướng.”

Nói xong, hắn chuyển ánh mắt, nhìn về phía ta và Tạ Hành trên lưng ngựa, từ xa quỳ xuống:

“Thần Tiêu Thập Nhất, tham kiến Hoàng thượng, Tang Quý phi.”

Tống Ngôn mặt xám như tro, quay đầu lại, ánh mắt biến đổi mấy lượt, cuối cùng không cam lòng quỳ xuống:

“Thần Tống Ngôn, bái kiến Hoàng thượng.”

Đó chính là ý chịu hàng.

Ta âm thầm thở phào thay Tạ Hành, vừa định nói gì đó, phía sau bỗng vang lên tiếng vó ngựa dồn dập.

Lương Uyển Đồng váy áo tung bay, cưỡi ngựa lao tới, dừng lại cách Thập Nhất vài bước, ánh mắt trầm trầm nhìn hắn.

Còn Thập Nhất, người xưa nay chưa từng để lộ cảm xúc vậy mà lại bị nàng nhìn đến mức mất tự nhiên, nghiêng đầu tránh đi.

Một lát sau, Lương Uyển Đồng khẽ cười, chậm rãi nói từng chữ:

“Tiêu Thập Nhất, Tiêu tướng quân.”

“Phiền ngươi nói cho ta biết, vết sẹo trên tai ngươi… là từ đâu mà có?”


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Thị Vệ Thật Thà Và Chủ Tử Khổng Tước Kiêu Ngạo

Thị Vệ Thật Thà Và Chủ Tử Khổng Tước Kiêu Ngạo

Tác giả: Tôi muốn đi ngủ rồi

Cập nhật: 06:15 19/04/2026
Boss Là Nữ Phụ

Boss Là Nữ Phụ

Tác giả: Mặc Linh

Cập nhật: 14:08 06/04/2026
Tuyên Ngôn Độc Thân

Tuyên Ngôn Độc Thân

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 07:01 19/04/2026
Tiểu Tứ Trọng Sinh, Tôi Nằm Yên Cũng Thắng

Tiểu Tứ Trọng Sinh, Tôi Nằm Yên Cũng Thắng

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:54 19/04/2026
Xuyên Vào Văn Mạt Thế, Tôi Trở Thành Con Gái Của Vua Tang Thi

Xuyên Vào Văn Mạt Thế, Tôi Trở Thành Con Gái Của Vua Tang Thi

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 13:37 18/04/2026