Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 14

Chương 14/18

Audio chương

Đệ đệ không để ta phải chờ quá lâu.

Chiều tối ba ngày sau, lần đầu tiên nương tìm đến chỗ ta, tóc tai rối bời, ánh mắt hoảng loạn.

Bà nói:“Tiểu Thảo, con phải giúp đệ đệ con… nó nợ người ta tiền, họ nói nếu không trả được thì sẽ chặt ngón tay của nó!”

Ta hỏi bà: “Bao nhiêu tiền?”

Ánh mắt bà đảo qua một vòng: “Một nghìn lượng.”

Đương nhiên là bà lừa ta.

Buổi chiều khi Thập Thất đi cùng ta trả kim diệp, ta đã nghe ngóng được rồi, đệ đệ chỉ nợ sòng bạc năm trăm lượng bạc.

Nhưng không sao.

Đã xác định là sớm muộn cũng phải trả lại, vậy thì đương nhiên càng nhiều càng tốt.

Ta bảo bà đợi một lát, rồi vào phòng lấy ra một nghìn lượng ngân phiếu.

Có lần đầu, tất nhiên sẽ có lần thứ hai, lần thứ ba.

Ta đưa tiền dứt khoát, ra tay rộng rãi, thì đệ đệ cũng càng ngày càng đánh bạc lớn hơn.

Lần thứ ba đến cửa, cha nương dẫn theo nó cùng tới.

Cha đường hoàng chìa tay về phía ta: “Tiểu Thảo, đệ đệ con thua có chút tiền. Con là tỷ tỷ, thay nó trả thì có gì là quá đáng chứ?”

Ta cười hỏi ông ta: “Lần này lại phải trả bao nhiêu?”

Nương giơ ra ba ngón tay trước mặt ta: “Ba vạn lượng.”

Bọn họ đúng là dám nói thật.

Ta gật đầu, từ trong ngực lấy ra một con dao găm, ném xuống đất trước mặt bọn họ:

“Ta có thể thay nó trả tiền, một ngón tay đổi một nghìn lượng.”

Sắc mặt nương lập tức biến đổi, vội kéo đệ đệ ra sau lưng, nghiêm giọng hỏi ta:

“Con có ý gì?”

“Không hiểu tiếng người sao?” Ta cười với bà ta. “Chặt ngón tay, một ngón đổi một nghìn lượng đó.

À, ta quên mất, đệ đệ chỉ có mười ngón tay, không đủ ba vạn lượng. Làm sao đây? Hay là cộng thêm cả của cha nương nữa?”

Mặt nương lập tức vặn vẹo dữ tợn, cha chửi rủa rồi nhào tới, giống như vô số lần trước kia, định ra tay với ta.

Nhưng đã bị Thập Thất cùng hai thị vệ đè chặt xuống đất, ép cả ba người quỳ sụp xuống.

Ta nhướng mày, bất đắc dĩ nói:

“Thập Thất, ngươi dạy họ đi.”

“Vâng.”

Thập Thất ấn đầu cha nương xuống, nặng nề dập trán vào nền đá xanh:

“Phải nói theo, tham kiến Quý phi nương nương.”

Trán người đập xuống nền đá xanh phát ra âm thanh giòn rõ.

Ta đứng ngay trước mặt bọn họ, lặng lẽ nhìn cảnh này.

Ta từng nghĩ, mình sẽ bị trói buộc đến chết trong sự hành hạ kéo dài của bọn họ.

Nhưng khoảnh khắc này, vô số uất ức, không cam lòng và khát vọng từng đè nén trong lòng ta, theo bóng dáng họ quỳ rạp trước mặt ta, dần dần tan biến.

Dập đầu xong, nương ngẩng lên trừng ta, trong mắt tràn đầy hận ý và hoảng sợ:

“Tiểu Thảo, con điên rồi!”

“Là bà điên rồi.” Ta cong môi cười, từ trên cao nhìn xuống bà ta. “Ta không phải Tiểu Thảo. Ta tên là Phù Tang, là Quý phi do hoàng thượng đích thân sắc phong.”

Bà ta nhìn ta, rồi khó nhọc xoay đầu nhìn Thập Thất đang giữ phía sau, cuối cùng cũng nhận ra ta không phải đang nói đùa.

“Quý… Quý phi nương nương,” bà ta nói, “đã vậy rồi, con càng nên đón cha nương và đệ đệ con vào cung, cùng nhau hưởng phúc mới phải chứ?”

Ta mất kiên nhẫn, lười nghe bà ta nói tiếp.

Chỉ cúi xuống nhặt dao găm lên, nhìn lưỡi dao sáng loáng một lát, rồi bất ngờ đâm thẳng vào vai đệ đệ.

Tiếng hét thảm như heo bị chọc tiết vừa vang lên, nương đã trợn trừng mắt, gào thét đến rách giọng:

“Phúc Bảo!! Lâm Tiểu Thảo, sao con dám?! Sao con dám làm thế?”

Ta không để ý đến bà ta, chỉ cúi xuống, nhìn đệ đệ mồ hôi lạnh đầy đầu, gần như ngất xỉu, mỉm cười hỏi:

“Đau không?”

Nó há miệng, cực kỳ khó khăn mới thốt ra được một tiếng:

“Đau…”

“Lúc trước ngươi dùng dao bổ củi chém ta, dùng que tre đâm vào tay ta, ta cũng đau như vậy đó.”

Ta rút con dao nhuốm máu ra, tiện tay ném sang một bên, rồi trong ánh mắt căm hận của nương, bước đến trước mặt bà ta, giơ tay tát mạnh hai cái lên mặt bà, lại cầm cả một ấm trà nước sôi, đổ thẳng từ trên đầu cha xuống.

Cuối cùng, ta ngồi trở lại ghế thái sư, chống cằm, thản nhiên dặn Thập Thất:

“Chặt ngón tay của bọn họ, đem đến sòng bạc trừ nợ.”

Thập Thất rõ ràng là người từng trải, thần sắc không hề dao động, còn hỏi thêm một câu:

“Nương nương, sau khi chặt tay, xử lý người thế nào?”

Ta nghĩ rất lâu:

“Giờ tiết xuân vẫn còn lạnh, băng ở hộ thành hà chắc đã tan không ít. Cứ để bọn họ ngâm trong nước sông, nếu qua đủ một canh giờ mà còn sống được, thì vớt lên, để họ tự về nhà.”

“Nếu không sống nổi thì sao?”

Ta cười dịu dàng, hờ hững nói:

“Vậy thì chết.”

Trong tiếng nguyền rủa điên cuồng của cha nương và đệ đệ, Thập Thất cùng thị vệ bịt miệng họ lại, kéo đi.

Từng có lúc, ta khát khao cha nương có thể đối xử với ta như với đệ đệ, hoặc chỉ cần tốt với ta một chút thôi cũng được.

Nhưng bọn họ luôn vừa đánh ta mắng ta, vừa nói:

“Cha nương cũng thích con mà, thích con giống như thích đệ đệ con vậy.”

Ban đầu ta không phân biệt được, cho đến khi gặp Tạ Hành.

Hắn nói với ta:

“Tiểu Phù Tang, thích một người, là sẽ không nỡ để nàng ấy đau.”

Sách nói, lấy mắt trả mắt, lấy răng trả răng.

Cha nương nói thích ta, rồi đánh ta mắng ta, ta cũng trả lại như thế.

Tạ Hành nói thích ta, rồi ôm ta vào lòng.

Ta cũng sẽ ôm chặt lấy hắn.

Ta nhấp một ngụm trà, ngẩng đầu lên, thấy Lương Uyển Đồng đứng ở cửa nhìn ta, ánh mắt phức tạp.

Ta hỏi nàng:

“Có phải ta quá tàn nhẫn vô tình rồi không?”

Nàng lắc đầu, bước tới ngồi bên cạnh ta:

“Nếu là ta, ta chỉ xử lý còn nặng tay hơn.”

Thật ra trong lòng ta cũng không thấy mình ác.

Chỉ là để họ chịu lại những nỗi đau ta từng chịu, sao có thể gọi là tàn nhẫn được?

Chỉ là ta hơi sợ, sợ Tạ Hành sẽ cảm thấy ta như vậy là không tốt.

Nghe ta nói thế, Lương Uyển Đồng bật cười khẩy một tiếng.

“Thôi đi. Con người hắn ấy à, bao che người mình đến cực điểm. Cho dù lúc này ngươi có chém ba người kia giữa phố, hắn cũng có thể đứng ra gánh hết cho ngươi, còn phải khen thêm một câu: ‘Tang Tang giỏi lắm’ ngươi tin không?”

Ta đương nhiên tin.

Việc này xong xuôi, ta lại càng nhớ Tạ Hành hơn, muốn đứng trước mặt hắn, nói với hắn rằng:

“Những kẻ từng bắt nạt ta, ta đã trả lại hết rồi.”

Rồi nghe hắn khen ta một câu:

“Tang Tang giỏi lắm.”

Hoặc là: “Tiểu Phù Tang thật lợi hại.”

Ta cứ chờ mãi, chờ mãi như vậy.

Cuối cùng, chờ được tin cái chết của Tạ Hành.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Thị Vệ Thật Thà Và Chủ Tử Khổng Tước Kiêu Ngạo

Thị Vệ Thật Thà Và Chủ Tử Khổng Tước Kiêu Ngạo

Tác giả: Tôi muốn đi ngủ rồi

Cập nhật: 06:15 19/04/2026
Boss Là Nữ Phụ

Boss Là Nữ Phụ

Tác giả: Mặc Linh

Cập nhật: 14:08 06/04/2026
Tuyên Ngôn Độc Thân

Tuyên Ngôn Độc Thân

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 07:01 19/04/2026
Tiểu Tứ Trọng Sinh, Tôi Nằm Yên Cũng Thắng

Tiểu Tứ Trọng Sinh, Tôi Nằm Yên Cũng Thắng

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:54 19/04/2026
Xuyên Vào Văn Mạt Thế, Tôi Trở Thành Con Gái Của Vua Tang Thi

Xuyên Vào Văn Mạt Thế, Tôi Trở Thành Con Gái Của Vua Tang Thi

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 13:37 18/04/2026