Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 5

Chương 5/9

Audio chương

7

Trong thời gian Đường Dĩ Thần nằm viện, Hứa Vi Vi ngày nào tan làm cũng ghé qua.

Anh ấy ở trước mặt Hứa Vi Vi đến thở mạnh cũng không dám.

Vì Hứa Vi Vi có kinh nghiệm theo đuổi người khác rất phong phú, nên tôi bắt đầu tầm sư học đạo từ chị ấy.

Hứa Vi Vi đưa cho tôi một hộp sữa nóng, kéo ghế ngồi xuống, thở dài: "Cảnh Sơ ấy à, chị cũng không hiểu rõ lắm cậu ấy thích kiểu con gái như thế nào. Cậu ấy quá giỏi trong việc tạo thiện cảm, chẳng ai là không thích cậu ấy cả."

"Thế nhưng chỉ có những người tiếp xúc gần mới biết, người này giống như một cỗ máy không có cảm xúc vậy, không ngừng học tập, làm nghiên cứu, đi làm rồi cũng là không ngừng phẫu thuật, tiếp nhận bệnh nhân."

Chị ấy nghiêng đầu: "Có lẽ cậu ấy bẩm sinh đã không mặn mà lắm với chuyện nam nữ. Dù sao chị cũng không thích kiểu như vậy. Nếu không phải cậu ấy quen thân với Đường Dĩ Thần, chị còn chẳng thèm đoái hoài đến đâu."

Tôi xị mặt ra: "Chị Vi Vi ơi, năm đó em còn lén chuyển tiền cho anh ấy, mà anh ấy không nhận... Có phải là hết hy vọng rồi không ạ?"

Hứa Vi Vi cắn ống hút, suy nghĩ một lát: "Có lẽ... chỉ là cậu ấy chưa khai sáng thôi. Em cứ thử mấy chiêu này của chị xem."

Chị ấy ghé sát tai tôi, thì thầm to nhỏ rất lâu.

Hôm đó, khi Ôn Cảnh Sơ đưa tôi về nhà, tôi siết chặt dây an toàn, nói: "Em có thể ghé nhà anh ngồi chơi một lát không?"

Ánh mắt anh bình thản nhìn về phía dòng xe cộ đông đúc phía trước, một hồi lâu sau mới nói: "Buổi tối muốn ăn gì?"

Thế này là mặc định đồng ý rồi!

Tôi gọi bừa vài món, lòng cứ để đâu đâu.

Ôn Cảnh Sơ mua thức ăn, bận rộn trong bếp.

Tôi cầm hộp sữa dâu, ngẩn ngơ ngắm nhìn bóng lưng anh.

Ánh sáng xuyên qua rèm cửa chớp, hắt lên vai Ôn Cảnh Sơ một mảng vàng ấm áp.

Hồi còn học cấp hai, tôi thường gặp Ôn Cảnh Sơ ngồi ở lối đi cầu thang trước cửa nhà mình.

Anh lúc đó học cấp ba, trên mặt lúc nào cũng bầm tím chỗ này chỗ kia.

Đôi khi cách một cánh cửa, vẫn có thể nghe thấy tiếng cãi vã của cô ruột anh và chồng bà ta.

Đại ý là: "Ôn Cảnh Sơ là đồ vướng víu, không cha không mẹ, không có giáo dục."

Anh cứ thế ôm lấy cuốn sách, ngồi tựa vào ánh hoàng hôn, rũ thấp hàng mi, dường như chẳng nghe thấy gì cả.

Tôi lén kể với mẹ, mẹ liền chia thêm một phần cơm, bảo tôi mang cho Ôn Cảnh Sơ.

Lần đầu tiên, Ôn Cảnh Sơ nói với tôi: "Cút đi."

Làm tôi sợ đến phát khóc.

Đường Dĩ Thần nghe thấy, xách Ôn Cảnh Sơ ra đánh cho một trận tơi bời.

Về sau, tôi lặng lẽ đặt hộp cơm lên bậu cửa sổ gần đó.

Trốn thật xa, xác nhận anh đã ăn xong mới yên tâm rời đi.

Tôi luôn hy vọng sau này anh có thể sống tốt hơn một chút.

Giờ đây, anh đã có nhà riêng, có một công việc tử tế, cơm áo không lo.

Nguyện vọng của tôi đã thành hiện thực rồi.

Một lát sau, Ôn Cảnh Sơ bưng thức ăn ra.

"Cá tùng thừ."

"Thịt thăn chua ngọt."

"Mì trộn dầu sôi."

Ôn Cảnh Sơ vẫn đeo tạp dề, ống tay áo sơ mi xắn lên đến khuỷu tay, lộ ra những đường cơ bắp rắn rỏi.

"Còn muốn ăn gì nữa không?"

Tôi ngây ngô nhìn một bàn thức ăn thịnh soạn: "Anh... thật sự làm hết sao?"

"Chẳng phải em muốn ăn sao?"

"Đủ rồi... em ăn không hết đâu."

Ôn Cảnh Sơ xới cho tôi một bát cơm đầy ú nụ rồi ngồi xuống đối diện.

Tay nghề nấu nướng của anh thật sự rất khá.

Nhưng vì trong lòng đang ôm ấp "âm mưu", tôi ăn được nửa bát đã không nhét thêm nổi nữa.

"Khẩu vị không hợp sao?" Anh hỏi.

"Không có, em rất thích." Tôi cúi đầu, cố và thêm vài miếng, dưới cái nhìn của anh, cuối cùng tôi không nhịn được nữa: "Tối nay em có thể ở lại nhà anh không?"

Nói xong, tôi chỉ muốn cắn đứt lưỡi mình.

Hứa Vi Vi rõ ràng bảo tôi phải hàm súc... sao lại nói thẳng tuột ra thế này?

Đôi đũa trên tay Ôn Cảnh Sơ khựng lại, anh đáp không cần suy nghĩ: "Không được."

"Nhưng em thật sự rất sợ sấm sét." Tôi lý nhí nói, "Tối nay có mưa rào kèm sấm sét đấy."

Đối diện với ánh mắt đáng thương của tôi, lời từ chối của Ôn Cảnh Sơ nghẹn lại nơi cổ họng, anh cố làm ra vẻ bình thản dời mắt đi: "Giường cho em. Tôi ngủ sofa."

"Dạ!"

8

Đây là lần đầu tiên tôi ngủ lại nhà người khác.

8 giờ tối, tôi đứng trước cửa phòng tắm, tội nghiệp nhìn Ôn Cảnh Sơ: "Em không có quần áo thay."

Ôn Cảnh Sơ ném một chiếc sơ mi mới vào mặt tôi: "Mặc tạm đi, bên ngoài mưa lớn, không có người giao hàng đâu."

Mọi thứ đều đang diễn ra thuận lợi theo kế hoạch của Hứa Vi Vi.

Tôi ở trong phòng tắm rất lâu, cho đến khi đèn bên ngoài tắt hết mới khoác chiếc áo sơ mi, lén lút đẩy cửa ra.

Hơi nước mờ ảo từ phòng tắm tỏa ra. Không khí trở nên ẩm ướt.

Tôi đội chiếc khăn tắm trắng mềm mại, tìm kiếm bóng dáng Ôn Cảnh Sơ trong phòng khách.

Trên sofa chỉ có một chiếc chăn, nhưng không thấy người đâu.

Tôi vốn đã căng thẳng, giờ càng hoảng hơn, vội nhắn tin cho Hứa Vi Vi: "Anh ấy chạy rồi."

"Chạy rồi?"

"Vâng, chị Vi Vi ơi, không lẽ anh ấy... không thích phụ nữ sao?"

Hứa Vi Vi gửi một sticker mặt nghiêm trọng: "Cậu ta đã chạm vào em chưa?"

"Ờm... về nguyên tắc thì chưa tính là chạm vào, không có, chưa chạm."

Hứa Vi Vi im lặng hồi lâu rồi gửi một đoạn tin nhắn thoại: "Em gái à, chuẩn bị tâm lý nhé. Ôn Cảnh Sơ cũng từng ấy tuổi rồi, lại chưa từng có bạn gái, hoặc là cậu ta không thích phụ nữ, hoặc là... cậu ta 'không làm ăn gì được'."

Điện thoại của tôi chẳng hiểu sao lại đang bật loa ngoài. Âm lượng còn để mức lớn nhất.

Giọng nói của Hứa Vi Vi vang vọng khắp căn phòng.

Tôi đờ người tại chỗ.

Ánh đèn neon ngoài cửa sổ biến thành màu trắng lóa mắt, phác họa nên dáng người cao ráo của người đàn ông đang tựa bên ban công.

Anh tựa vào bậu cửa sổ, nghiêng đầu, lười biếng nhìn tôi.

Tôi giơ điện thoại, đứng im lặng đối mặt với Ôn Cảnh Sơ cách đó vài bước chân.

"Nguyên Nguyên, lại đây." Ôn Cảnh Sơ gọi tôi một tiếng.

Tôi sợ đến mức rùng mình, vội giấu điện thoại đi: "Không phải em nói đâu..."

Cạch.

Cửa sổ ban công đóng lại.

Ôn Cảnh Sơ sải bước tiến về phía tôi.

Tôi hoảng loạn lùi lại vài bước, đập lưng vào tường, không còn đường lui.

Ôn Cảnh Sơ dễ dàng khóa chặt bàn tay đang cầm điện thoại của tôi, đoạt lấy rồi ném tùy tiện lên bàn ăn.

Mùi dầu gội đầu quyện với mùi thuốc sát trùng bao lấy tôi.

"Tôi lớn hơn em năm tuổi, đúng là có hơi già thật."

Ôn Cảnh Sơ gạt những lọn tóc ướt của tôi sang bên, giọng điệu chậm rãi: "Chưa từng có bạn gái, và cũng không thích đàn ông."

Tim tôi đập rất nhanh, bên tai là tiếng mạch máu đập thình thịch.

"Vậy... vậy anh thích ai?"

Chiếc đồng hồ nơi góc tường kêu tích tắc, trêu đùa dây thần kinh nhạy cảm yếu ớt của tôi.

Ôn Cảnh Sơ dồn tôi vào góc tường, đột nhiên cười khẩy: "Em nói xem tôi thích ai?"

Anh nâng cằm tôi, ép tôi phải nhìn thẳng vào mắt anh.

Hai chân tôi mềm nhũn, ngã vào lòng anh.

Ôn Cảnh Sơ lúc này như một con sói lột bỏ lớp da cừu, cuối cùng cũng để lộ nanh vuốt đói khát.

"Anh là cố ý… " Giọng tôi nhỏ như muỗi kêu.

"Em đoán đúng rồi đấy."

Cừu non phải rửa sạch sẽ mới dễ vào nồi.

Anh dùng một nụ hôn nồng cháy chặn đứng lời tôi định nói.

"Chúng ta vào phòng ngủ."

Tôi đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng rồi, kết quả là…

Ôn Cảnh Sơ lấy chăn quấn chặt lấy tôi, rồi dứt khoát rời đi.

Tôi: "?"

Anh thong thả cài lại cúc áo, dịu dàng nói: "Chúc ngủ ngon."

Sau đó không thèm ngoảnh đầu lại mà đóng cửa phòng cho tôi.

Tôi tức đến mức hét lên: "Ôn Cảnh Sơ, có phải anh không được không hả?"


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Bái Thủy Thần

Bái Thủy Thần

Tác giả: Có ai đi Chicago không

Cập nhật: 12:01 20/05/2026
Nhất Lễ Hoàn Khanh

Nhất Lễ Hoàn Khanh

Tác giả: Cuồng Phong Xuy Lạc Nhạn

Cập nhật: 11:26 20/05/2026
Trái Tim Bốc Hỏa: Tình Định Chàng Lính Cứu Hỏa

Trái Tim Bốc Hỏa: Tình Định Chàng Lính Cứu Hỏa

Tác giả: Nghê Già

Cập nhật: 11:49 20/05/2026
Tỉnh Mộng Giữa Cơn Mê

Tỉnh Mộng Giữa Cơn Mê

Tác giả: Ma Vương Sang Sang

Cập nhật: 12:06 19/05/2026
Cá Voi Nhỏ Và Tổng Tài Phúc Hắc

Cá Voi Nhỏ Và Tổng Tài Phúc Hắc

Tác giả: Tiểu Thất

Cập nhật: 12:22 19/05/2026