Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 2

Chương 2/9

Audio chương

3

Đêm cuối cùng của kỳ nghỉ cuối tuần, tôi giống như một đứa học sinh tiểu học, bị Ôn Cảnh Sơ xách ra khỏi quán bar.

Tôi đã uống chút rượu, đi đứng lảo đảo.

Cứ thế ôm chặt lấy cánh tay Ôn Cảnh Sơ: "Anh ơi, thích... thích anh..."

Toàn thân anh tỏa ra khí lạnh.

Chẳng nói chẳng rằng.

Từ góc độ này nhìn lên, tôi chỉ có thể thấy đường xương hàm đang bặm chặt.

Anh đưa một "đống bùn nhão" là tôi đây đi qua góc phố, về đến dưới lầu nhà tôi.

Đột nhiên, anh trai tôi đẩy cửa bước ra, lông mày dựng ngược: "Thả em gái tôi ra!"

Bước chân Ôn Cảnh Sơ khựng lại, ánh mắt lạnh lùng như dao: "Cút."

Anh trai tôi nổi đóa, xông tới tóm chặt lấy cổ áo Ôn Cảnh Sơ: "Cậu thái độ gì đấy? Tôi đã nói là đừng có chạm vào em gái tôi cơ mà?"

Tôi lảo đảo định vào kéo tay anh ấy, ai ngờ bị anh tôi hất một cái, cả người quay một vòng rồi đập thẳng vào cột đèn đường.

Phát ra một tiếng "Boong!" vang dội.

Mười phút sau đó, trán tôi sưng một cục to tướng, ngồi ở ghế sau xe của Ôn Cảnh Sơ, ôm túi nilon nôn thốc nôn tháo.

"Anh ơi... lái chậm thôi... ọe..."

Anh trai tôi lạnh mặt ngồi ở ghế phụ.

Ôn Cảnh Sơ im lặng lái xe hướng về phía bệnh viện.

Tôi đoán là mình bị chấn động não rồi, trời đất cứ quay cuồng.

Nửa đêm nửa hôm, tôi được Ôn Cảnh Sơ đưa vào phòng cấp cứu.

Bác sĩ khoa cấp cứu liếc nhìn Ôn Cảnh Sơ một cái, cười híp mắt: "Ô kìa, bác sĩ Ôn, đưa bạn gái đi khám bệnh à?"

Đôi môi mỏng của Ôn Cảnh Sơ mím chặt, nói năng logic rõ ràng: "Cô ấy uống rượu, trên đường tới đây đầu đập vào cột điện, phiền anh mở phiếu kiểm tra, tôi đưa cô ấy đi xét nghiệm."

Tôi lảo đảo nắm lấy cánh tay anh, chỉ cảm thấy anh thật cao.

Phía sau đột nhiên vang lên giọng nói của anh trai tôi.

Âm u lạnh lẽo, cứ như ác quỷ bò lên từ địa ngục: "Đường Nguyên Nguyên, bố đứa trẻ là thằng nào?"

Tôi rùng mình một cái, tỉnh rượu mất phân nửa, quay đầu lại chạm phải khuôn mặt âm trầm của anh trai, cùng với chiếc điện thoại đã mở khóa mà anh đang giơ lên.

Điện thoại của tôi xưa nay không đặt mật khẩu.

Cái tin trên vòng bạn bè chỉ mình Ôn Cảnh Sơ thấy kia đã giáng một đòn chí mạng vào anh trai tôi.

Tôi lập tức phản bác: "Không phải, em không có thai… "

Ai ngờ giây tiếp theo, anh trai tôi đột ngột chĩa mũi dùi vào Ôn Cảnh Sơ.

Giống như một con chó thua trận, anh ấy xắn tay áo, đấm thẳng một cú: "Mẹ kiếp, cậu dám ngủ với em gái tôi?"

Tất cả mọi người xung quanh đều ngây dại.

Hai vị này đều là những nhân tài kiệt xuất lẫy lừng của bệnh viện.

Nhân tài đánh nhau, ai mà không thích xem chứ?

Mặt Ôn Cảnh Sơ bị đấm lệch sang một bên, trên làn da trắng trẻo nhanh chóng hiện lên vết nắm đấm.

Anh tựa vào bàn khám bệnh, khẽ "suýt" một tiếng, rồi đột nhiên bật cười lạnh lẽo.

Trong lòng tôi có một dự cảm chẳng lành.

Chỉ thấy Ôn Cảnh Sơ - người vốn luôn lạnh nhạt với tôi - đột nhiên nắm lấy tay tôi, kéo mạnh vào lòng ôm lấy.

Anh nhìn xuống anh trai tôi từ trên cao, thong thả nói: "Đứa bé là của tôi, anh có ý kiến gì không?"

4

Do bị chấn động não, tôi được đưa vào khoa Ngoại thần kinh nơi Ôn Cảnh Sơ làm việc.

Lúc làm thủ tục nhập viện, cô y tá đầy vẻ hóng hớt hỏi tôi: "Em và bác sĩ Ôn có quan hệ gì thế?"

Tôi suy nghĩ một chút, dũng cảm trả lời: "Em đang theo đuổi anh ấy."

"Thế thì đối thủ cạnh tranh của em lớn lắm đấy, mỹ nhân trong bệnh viện mình dòm ngó bác sĩ Ôn nhiều vô kể, đặc biệt là bác sĩ Hứa bên khoa Nội thần kinh mới đến năm nay."

Hứa Vi Vi sao?

Tôi thất vọng cúi đầu.

Anh trai tôi dùng giọng điệu già đời ngắt lời cuộc đối thoại của hai người: "Tôi là người nhà của nó, đây là thông tin liên lạc của tôi."

Mắt cô y tá sáng lên: "Anh là bác sĩ Đường bên khoa Tim mạch phải không?"

Anh trai tôi bẩm sinh đã có đôi mắt đào hoa, ngoại trừ cái tính nết đến chó cũng ghét ra thì ngoại hình vẫn khá ổn.

Lúc Ôn Cảnh Sơ từ văn phòng đi ra, anh trai tôi đang trò chuyện thân mật với người ta.

Anh đứng lại ở cách đó không xa: "Người không phận sự miễn vào, ra ngoài."

Anh trai tôi nghiêng đầu, dáng vẻ bất cần đời, nở một nụ cười giễu cợt: "Lão tử là nhân viên bệnh viện, cậu bớt quản đi."

Sau một thoáng im lặng, Ôn Cảnh Sơ ung dung bước tới.

Dưới ánh nhìn hung tợn của anh trai tôi, anh nâng cằm tôi lên, vừa kiểm tra vết thương vừa nói: "Gọi bảo vệ, mời bác sĩ Đường đi cho."

Ở trên địa bàn của mình, Ôn Cảnh Sơ vẫn có quyền lên tiếng.

Anh trai tôi bị chú bảo vệ lôi đi xềnh xệch, vừa đi vừa gào thét: "Ôn Cảnh Sơ, mẹ kiếp mày dám động vào nó một cái xem!"

Ôn Cảnh Sơ cười một cách ôn hòa: "Yên tâm, tôi sẽ thay anh… chăm sóc tốt cho em gái."

Phòng bệnh ồn ào cuối cùng cũng yên tĩnh lại.

Tôi có chút lúng túng.

Ôn Cảnh Sơ liếc tôi một cái, nói: "Đi theo tôi."

"Vâng..."

Đêm nay vừa hay là ca trực đêm của anh.

Vừa vào phòng, Ôn Cảnh Sơ đã đóng cửa lại.

Trong phòng im phăng phắc.

Tôi tức khắc trở nên căng thẳng.

Ôn Cảnh Sơ mặc áo blouse trắng, tựa vào cạnh bàn, nhàn nhạt nói: "Lại gần đây chút."

Anh rất cao, dưới ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo, khuôn mặt anh trắng trẻo và cương nghị.

Chiếc áo sơ mi cài nút chỉnh tề ngay dưới yết hầu.

Áo blouse che đi vòng eo gầy nhưng săn chắc.

Tôi ngoan ngoãn đi vào vùng bóng râm trước mặt anh, cúi đầu, cảm nhận được ánh mắt sắc bén và nghiêm nghị của Ôn Cảnh Sơ đang xuyên qua gọng kính gọng vàng dừng trên đỉnh đầu mình.

"Đứa trẻ có giữ không?"

"Hả?"

Anh quét mắt nhìn bụng dưới của tôi: "Chế độ 'chỉ mình tôi thấy', chẳng phải là muốn tôi giúp em sao?"

Mặt tôi nhanh chóng đỏ bừng: "Không, em đùa thôi... không có mang thai."

Mí mắt Ôn Cảnh Sơ giật nảy: "Đùa thôi à? Đường Nguyên Nguyên, vui lắm sao?"

Tôi sắp khóc đến nơi rồi: "Không phải em đăng, là nhỏ bạn thân em bảo làm thế có thể dùng để..."

Những lời phía sau thật khó mà thốt ra được.

Ôn Cảnh Sơ lại còn cố tình hỏi: "Dùng để làm gì?"

Vành tai tôi đỏ rực, tiếng nhỏ như muỗi kêu: "Dùng để... lạt mềm buộc chặt với anh."

Không khí xung quanh rơi vào tĩnh lặng.

"Lạt mềm buộc chặt..." Ôn Cảnh Sơ đột nhiên cười khẩy một tiếng, "Gan em cũng lớn thật đấy."

Giọng nói giống như cơn gió nhẹ mùa xuân lướt qua bên tai, khiến lòng người ngứa ngáy.

Anh hơi cúi đầu, ghé sát lại tôi, đôi mắt đen láy khóa chặt lấy tôi, đáy mắt có chút tình ý không rõ ràng, dường như muốn nuốt chửng tôi ngay lập tức.

"Tôi và anh trai em là kẻ thù, em đoán xem tôi sẽ đối xử với em thế nào?"

Mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt đột ngột trở nên đầy tính xâm lược.

Tôi căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi, giọng run run: "Đừng đánh em, em sẽ khóc thật đấy..."

Đây là lần đầu tiên Ôn Cảnh Sơ đối mặt với tôi mà nở một nụ cười dịu dàng như ác ma: "Ngoan, lau vết thương cho tôi."

Một chiếc tăm bông thấm cồn Iod được nhét vào tay tôi.

Ôn Cảnh Sơ ngồi trên ghế, ngẩng đầu, để lộ ra khóe miệng bị anh trai tôi đánh bị thương.

"Sau này anh trai em đánh tôi một lần, em phải đến một lần. Đường Nguyên Nguyên, tôi muốn thấy thành ý."

Vì phải bôi thuốc nên chúng tôi tựa vào nhau rất gần.

Anh mở rộng hai chân, để tôi đứng giữa hai chân dài của anh.

Hơi thở nhẹ nhàng phả qua ngón trỏ của tôi, giống như một chiếc lông vũ, gãi vào lòng người đến ngứa ngáy.

Trong đầu tôi bắt đầu nảy ra những ý nghĩ đen tối không hiểu thấu, ánh mắt không kiểm soát được mà liếc xuống dưới một cái, rồi nhanh chóng dời đi, vừa vặn đối mắt với Ôn Cảnh Sơ.

Anh dùng ánh mắt thấu hiểu mọi thứ để cảnh cáo tôi: "Đường Nguyên Nguyên, nhìn mặt thôi."

Nhưng tôi đến mặt cũng chẳng dám nhìn, thất bại thảm hại trước ánh mắt đầy tính xâm lược của anh.

Cuối cùng bỏ chạy trối chết.

Phía sau, tiếng trò chuyện ở trạm y tế lờ mờ truyền lại: "Con bé ở giường 301 chắc là phí công vô ích rồi."

301, chẳng phải là tôi sao?

"...Bác sĩ Ôn và Hứa Vi Vi mới là cặp kim đồng ngọc nữ."

"Hồi anh ấy học đại học, học phí còn là nhà họ Hứa chi trả cho đấy."

"Người ta đều nói anh ấy là con rể nuôi từ bé của nhà họ Hứa."

Hồi học cấp ba, tôi cũng từng lén chuyển tiền mừng tuổi vào thẻ ngân hàng của Ôn Cảnh Sơ, nhưng đều bị trả về nguyên trạng.

Ôn Cảnh Sơ vẫn ghét gia đình chúng tôi mà.

Vừa rồi anh ấy chắc chỉ đang trêu chọc tôi thôi.

Những ngày tiếp theo, tôi cố ý tránh mặt Ôn Cảnh Sơ.

Đến một câu cũng không dám nói với anh.

Anh bận rộn, các ca phẫu thuật nối tiếp nhau, cũng không gặp tôi.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Bái Thủy Thần

Bái Thủy Thần

Tác giả: Có ai đi Chicago không

Cập nhật: 12:01 20/05/2026
Nhất Lễ Hoàn Khanh

Nhất Lễ Hoàn Khanh

Tác giả: Cuồng Phong Xuy Lạc Nhạn

Cập nhật: 11:26 20/05/2026
Trái Tim Bốc Hỏa: Tình Định Chàng Lính Cứu Hỏa

Trái Tim Bốc Hỏa: Tình Định Chàng Lính Cứu Hỏa

Tác giả: Nghê Già

Cập nhật: 11:49 20/05/2026
Tỉnh Mộng Giữa Cơn Mê

Tỉnh Mộng Giữa Cơn Mê

Tác giả: Ma Vương Sang Sang

Cập nhật: 12:06 19/05/2026
Cá Voi Nhỏ Và Tổng Tài Phúc Hắc

Cá Voi Nhỏ Và Tổng Tài Phúc Hắc

Tác giả: Tiểu Thất

Cập nhật: 12:22 19/05/2026