Chương 1
Chương 1/9
Audio chương
1
Trong phòng khám yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng ngòi bút máy sột soạt trên mặt giấy.
Hôm nay là ngày thứ ba mươi tôi theo đuổi Ôn Cảnh Sơ.
"Tại sao không thể đồng ý chứ?"
Tôi thao láo nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay thon dài đẹp đẽ của anh, thèm thuồng đến nhỏ dãi.
Ôn Cảnh Sơ mặc chiếc áo blouse trắng, ánh hoàng hôn bị sống mũi cao thẳng của anh chặn lại, để lại một khoảng bóng râm bên cạnh mặt.
Đôi mắt dài hẹp hơi rũ xuống, thần thái nhạt nhẽo, tự chế.
Anh không đổi sắc mặt, lần thứ ba mươi bình thản từ chối tôi: "Bởi vì tôi và anh trai em, chỉ có thể chọn một."
Từ lần đầu gặp anh năm cấp ba, anh đã luôn như vậy.
Anh và anh trai tôi, vì vị trí hạng nhất toàn khối mà tranh đấu đến mức một mất một còn.
Tất nhiên, là anh trai tôi đơn phương nhảy dựng lên.
Ôn Cảnh Sơ vĩnh viễn giữ bộ dạng cao cao tại thượng đó, lạnh lùng nhìn anh trai tôi tuôn ra những lời ác ý mà chẳng buồn đoái hoài.
Đối với tôi, anh cũng luôn không nóng không lạnh.
Khổ cho tôi yêu thầm anh bao nhiêu năm, ngay cả việc tìm anh nói một câu cũng phải lấy hết dũng khí.
Tôi đang định nói gì đó, ngoài phòng khám đột nhiên truyền đến tiếng gầm thét của anh trai tôi:
"Đường Nguyên Nguyên, tầng này có thằng khốn Ôn Cảnh Sơ kia, mày chạy lung tung cái gì! Ra đây!"
Tôi sợ đến mức rùng mình một cái, chẳng kịp đợi Ôn Cảnh Sơ phản ứng, đã lăn lộn bò toài trốn xuống dưới gầm bàn của anh.
Chết mất thôi.
Nếu để anh trai tôi biết tôi nhân lúc đến đưa cơm cho anh ấy mà lại chạy sang đây câu dẫn Ôn Cảnh Sơ, chắc anh ấy treo tôi lên đánh mất.
Không gian dưới mặt bàn chật hẹp, tôi khẽ nhích đầu, đột nhiên chạm vào một nơi mềm mại.
Giọng nói của Ôn Cảnh Sơ đột ngột căng thẳng, lạnh lùng cảnh cáo tôi: "Đừng cử động loạn."
Giây tiếp theo, anh trai tôi xuất hiện ở cửa, giọng điệu tồi tệ: "Này nhóc, thấy em gái tôi đâu không?"
Ôn Cảnh Sơ như cười như không liếc mắt nhìn tôi một cái.
Tim tôi tức khắc vọt lên tận cổ họng.
Tôi cẩn thận từng li từng tí túm lấy áo blouse của Ôn Cảnh Sơ, van nài kéo kéo.
Giây sau đó, nghe thấy Ôn Cảnh Sơ khẽ cười nói: "Không thấy."
Anh quá giỏi trong việc dùng giọng điệu này để chọc cho anh trai tôi tức nhảy dựng lên.
Tôi đang định thở phào một cái, đột nhiên anh trai tôi mẫn cảm phát hiện ra manh mối thông qua sự thay đổi của ánh sáng.
Anh ấy kéo dài giọng trêu chọc: "Dưới bàn giấu người à, được đấy, chơi cũng nghệ gớm nhỉ."
Tôi căng thẳng quá, ôm càng chặt hơn.
Ôn Cảnh Sơ điềm nhiên như không đáp: "Bạn gái tôi, sao thế?"
"Chà, còn bạn gái cơ à? Con gái nhà ai mà mộ tổ bị người ta đào lên rồi mới va phải loại như mày?"
Nói xong anh ấy tự thấy buồn cười mà cười hô hố.
Ôn Cảnh Sơ mỉm cười nhẹ, giọng điệu càng thêm dịu dàng: "Đúng thế, thật thảm thương."
2
Anh trai tôi đi rồi.
Tôi sợ đến mức hai chân bủn rủn, hồi lâu không có động tĩnh gì.
"Thích ngồi xổm trong đó à?"
Ôn Cảnh Sơ nhàn nhạt hỏi tôi.
Lúc này tôi mới chú ý đến vị trí xấu hổ của mình, vội vàng cúi đầu chui ra khỏi gầm bàn, mặt đỏ lựng như quả hồng chín.
"Xin lỗi nhé, làm phiền anh rồi."
Trong ánh mắt nhạt nhẽo của Ôn Cảnh Sơ ẩn chứa vẻ sắc sảo: "Lần sau đừng trốn ở đây."
"Thế trốn ở đâu?"
Ôn Cảnh Sơ nghẹn lời, nhắm mắt lại, nghiêm túc nhìn chằm chằm tôi: "Tôi và em không thể nào đâu, hiểu không?"
Anh xoay cây bút máy, gõ nhẹ lên mặt bàn: "Tôi không phải người tốt, cho nên, cách xa tôi ra chút."
Lúc từ văn phòng đi ra, tôi đụng mặt một người phụ nữ.
"Nguyên Nguyên?"
Hứa Vi Vi mặc áo blouse trắng, mỉm cười nhìn tôi: "Em cũng đến tìm Cảnh Sơ à?"
Tôi nghẹn lời, gật gật đầu.
Chị ấy là bạn học của Ôn Cảnh Sơ, sau khi tốt nghiệp thì cùng vào một bệnh viện với anh.
Hai người khá thân thiết.
Chị ấy rất ưu tú, cũng có nhiều chủ đề chung để nói với anh.
Tôi nhường đường, ngập ngừng: "Chị Vi Vi, em đi trước đây..."
Nói xong chẳng đợi chị ấy phản ứng đã chạy mất.
Phía sau truyền đến giọng nói vui vẻ của Hứa Vi Vi: "Cảnh Sơ, cùng đi ăn trưa nhé?"
Tôi hiểu là mình hết hy vọng rồi.
Hôm đó về nhà, tôi tìm cô bạn thân đi uống rượu.
Càng uống càng hăng.
"Cậu nói xem tại sao anh ấy không thích mình chứ?"
Cô bạn thân đỡ lấy tôi khi tôi đã nhũn ra như bùn: "Cậu cũng không nhìn xem anh trai cậu đức hạnh thế nào, anh ta thích cậu mới là lạ."
Có lẽ thấy tôi thật sự đau khổ, nó bày cho tôi một kế.
"Cậu đăng một cái tin lên vòng bạn bè đi, thử lòng chút xem, nếu không có phản ứng gì thì dứt khoát bái bai."
Tôi nắm lấy cọng rơm cứu mạng, đưa điện thoại cho nó: "Cứu tớ với."
Nó cầm lấy, cúi đầu hì hục một hồi rồi ném lại cho tôi: "Xong xuôi rồi, đợi đi."
Tôi mở vòng bạn bè ra xem.
"Cầu cứu các vị đại lão, mang thai rồi thì phải làm sao?"
Bên dưới kèm theo một tấm hình que thử thai hai vạch, chế độ chỉ mình anh thấy.
...
Tôi u ám ngước mắt, nghiến răng nghiến lợi: "Tớ và anh ấy còn chưa làm chuyện gì quá giới hạn cả..."
Biểu cảm của nhỏ bạn trống rỗng: "Hả, sao cậu không nói sớm..."
Tôi như bị sét đánh ngang tai, lần này thì tiêu đời thật rồi...
Tiếng chuông điện thoại rung lên.
Màn hình hiện ra cái tên "Ôn Cảnh Sơ".
Nhỏ bạn sướng điên: "Nhìn kìa, đến rồi, đến rồi!"
Tôi run rẩy nghe máy, giọng không chút tự tin: "Alô..."
"Con của ai?"
Giọng điệu của Ôn Cảnh Sơ lạnh lẽo hiếm thấy.
Sống lưng tôi lạnh toát, lắp bắp nói: "Liên quan gì đến anh?"
Vừa khéo lúc đó có một tên tóc vàng ngồi xuống bên cạnh, cười cợt hỏi:
"Em gái, không có ai đi cùng à, để anh mời em một ly nhé?"
Đầu dây bên kia im bặt một nhịp, rồi hỏi: "Ở đâu?"
Nhỏ bạn nhanh nhảu trả lời thay: "Số 48 phố Nam Kinh, quán bar Diễm Hỏa."
Đầu dây bên kia dập máy, đến cả tiếng động cũng mang theo lửa giận.
Tôi ngây người: "Thế này là sao?"
Sao anh ấy trông còn có vẻ giận dữ hơn cả anh trai tôi vậy?
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Bái Thủy Thần
Tác giả: Có ai đi Chicago không
Cập nhật: 12:01 20/05/2026
Nhất Lễ Hoàn Khanh
Tác giả: Cuồng Phong Xuy Lạc Nhạn
Cập nhật: 11:26 20/05/2026
Trái Tim Bốc Hỏa: Tình Định Chàng Lính Cứu Hỏa
Tác giả: Nghê Già
Cập nhật: 11:49 20/05/2026
Tỉnh Mộng Giữa Cơn Mê
Tác giả: Ma Vương Sang Sang
Cập nhật: 12:06 19/05/2026
Cá Voi Nhỏ Và Tổng Tài Phúc Hắc
Tác giả: Tiểu Thất
Cập nhật: 12:22 19/05/2026