Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 1

Chương 1/7

"Không muốn!"

Tôi hét lên một tiếng, giật mình tỉnh giấc từ trong mộng, rồi sững sờ khi nhìn thấy bãi chiến trường hỗn độn trên khắp chiếc giường.

Không phải là mơ, tất cả những gì xảy ra tối qua lúc này đang tua lại trong đầu tôi giống như một đoạn tóm tắt tập trước.

Ngày hôm qua khi cùng Tiêu Thời Tự uống rượu tại nhà hắn, kỳ phát tình của hắn đột ngột đến sớm.

Lúc tôi giúp hắn tiêm thuốc ức chế, vì có hơi men trong người nên tay tôi run lẩy bẩy, đến cuối cùng cũng chẳng biết rốt cuộc có tiêm vào được hay không.

Sau đó hắn cứ luôn mồm kêu nóng, tự cởi phăng áo thượng y của mình ra, rồi lại là hét đòi cởi cho tôi.

Sức lực của hắn quá lớn, tôi không tài nào giãy ra được, thế là hai đứa lao vào đánh nhau.

Đến khi ý thức quay trở lại, chúng tôi chẳng biết đã nằm trên giường từ lúc nào.

Những chuyện xảy ra sau đó tôi đã không còn nhớ rõ nữa, chỉ nhớ mang máng là hình như hắn đã nhận nhầm tôi thành một omega và cùng tôi trải qua suốt cả một đêm.

Tôi chống eo, từ từ ngồi dậy.

Quay đầu nhìn thấy dáng vẻ ngủ say như chết của Tiêu Thời Tự, cơn giận lập tức bốc lên, tôi giáng một đạp thẳng vào mặt hắn.

"Đúng là đồ chó điên, đã bảo là không muốn rồi."

Hàng lông mi của hắn khẽ động đậy vài cái, tôi vội vàng rụt chân lại, thừa dịp hắn chưa tỉnh liền đi khập khiễng rời khỏi đó.

Về đến nhà dọn dẹp xong xuôi, tôi ngủ một mạch đến tận tối.

Khi tỉnh dậy, tôi luôn cảm thấy vùng bụng dưới đau âm ỉ, toàn thân rã rời không chút sức lực.

Sau khi thầm mắng chửi Tiêu Thời Tự một trận lôi đình ở trong lòng, tôi cầm điện thoại lên xem giờ.

Lúc này mới phát hiện có mười mấy cuộc gọi nhỡ, đều là do hắn gọi đến.

Tôi ấn mở WeChat, bên trong là mười mấy tin nhắn của hắn:

【Cậu đi rồi à?】

【Lần sau không bao giờ uống nhiều thế nữa, đầu tôi đau như búa bổ.】

【Sao thuốc ức chế của tôi lại rơi dưới đất thế này?】

【Nhà cửa bừa bộn quá, cậu chẳng thèm đợi tôi tỉnh dậy để cùng dọn dẹp đã bỏ đi rồi, còn là anh em nữa không hả?】

【Chúng ta không phải là đã đánh nhau đấy chứ? Sao cánh tay tôi lại đau thế này?】

Có thể không đau sao, hôm qua cứ sống chết đòi ôm tôi đứng lên, dọa tôi sợ đến mức vặn véo vào tay hắn mười mấy cái.

【Cậu nên cắt móng tay đi nhé, đánh nhau thì đánh nhau, trên lưng tôi toàn là vết cào của cậu thôi.】

【Sao không nghe điện thoại?】

Xem ra hắn không nhớ những chuyện đã xảy ra ngày hôm qua.

Nhưng thế cũng tốt, đã xảy ra chuyện như vậy, nếu cả hai người cùng nhớ thì chỉ thêm gượng gạo với nhau mà thôi.

Đầu óc ngày càng choáng váng, tôi rửa mặt mũi đơn giản, thay quần áo rồi chuẩn bị ra ngoài mua ít thuốc.

Chẳng ngờ vừa vừa mở cửa ra, tôi đã thấy Tiêu Thời Tự đang đứng trước cửa chuẩn bị gõ cửa.

Vừa nhìn thấy tôi, vẻ mặt hắn lập tức đầy ủy khuất: "Tối qua có phải tôi đã làm gì cậu rồi không?"

Tim tôi hẫng đi một nhịp.

Chẳng lẽ hắn đã nhớ ra rồi?

Tôi cười gượng hai tiếng: "Chuyện đó cứ coi như chưa từng xảy ra đi..."

Hắn nhanh chóng ngắt lời tôi: "Tôi quả nhiên đã đánh cậu rồi! Có phải đánh nghiêm trọng lắm không? Khiến cậu giận đến mức này, chẳng thèm đoái hoài gì đến tôi."

Nghe hắn nói vậy, tôi đột nhiên thở phào nhẹ nhõm, giả vờ như không có chuyện gì mà vỗ vỗ vai hắn:

"Tôi là loại người dễ chịu thiệt thòi thế à? Chỉ là tối qua uống nhiều quá, đầu cứ váng vất suốt, ngủ đến tận bây giờ mới dậy thôi."

Ống tay áo nương theo động tác giơ tay lên của tôi mà từ từ trượt xuống, tôi còn chưa kịp phản ứng thì Tiêu Thời Tự đã đột ngột giữ chặt lấy tay tôi:

"Trên tay cậu sao toàn là vết ban đỏ thế này? Mùa này mà vẫn còn muỗi à?"

Tôi nhớ đến việc ai đó tối qua giống như một con chó cứ bạ đâu cắn đấy, tâm trạng liền lập tức chùng xuống, không nhịn được mà vỗ một phát vào sau gáy hắn:

"Cút đi! Đồ khốn."

Giây tiếp theo, cằm của tôi bị bóp chặt một cách thô bạo, Tiêu Thời Tự khẽ nhíu mày:

"Còn nói tục nữa, tôi sẽ giúp cậu rửa miệng cho thật sạch đấy."

Đầu ngón tay mềm mại lướt qua làn môi tôi: "Bằng phương thức của người trưởng thành."

Tôi không nói nên lời, chỉ biết nhấc chân dẫm mạnh lên ngón chân hắn, nhìn bộ dạng đau đến mức nhe răng trợn mắt của hắn mới hả được cơn giận.

Thế nhưng…

Tôi chun chun mũi: "Cậu có ngửi thấy mùi thơm gì không?"

Hắn chống tay vào cửa, tức tối nói: "Tôi chẳng ngửi thấy cái gì cả."

Chẳng lẽ khứu giác của tôi có vấn đề rồi sao? Từ lúc gặp Tiêu Thời Tự đến giờ, tôi cứ ngửi thấy một mùi hương hoa hồng thoang thoảng dịu nhẹ.

Bụng dưới lại bắt đầu nhói đau, tôi mất kiên nhẫn gạt hắn ra:

"Đừng chắn đường, tôi phải ra ngoài mua thuốc."

Ai ngờ hắn dứt khoát kéo tuột tôi ra ngoài cửa:

"Cậu là bác sĩ chắc? Biết phải uống thuốc gì không? Đi bệnh viện với tôi."

Ban đầu tôi định giãy ra, nhưng nghĩ lại, từ lúc tỉnh dậy sáng nay đến giờ, cơ thể tôi luôn có điểm bất thường, đúng là nên đến bệnh viện kiểm tra một chuyến.

Thế là tôi thuận theo lực kéo của Tiêu Thời Tự mà rời đi cùng hắn.

Đến bệnh viện làm xong các bước kiểm tra, bác sĩ nhìn Tiêu Thời Tự với ánh mắt ngập ngừng muốn nói lại thôi, rồi mời hắn ra ngoài.

Tôi có chút hoang mang: "Bác sĩ, cơ thể tôi có vấn đề gì nghiêm trọng sao?"

Ông nhìn vào tờ phiếu kết quả kiểm tra: "Cậu Giang, gần đây cậu có sinh hoạt tình dục không?"

Tôi không kìm được mà đỏ mặt, dưới ánh mắt nghiêm nghị của bác sĩ liền lắp bắp trả lời: "Tối qua có một lần..."

Ông đẩy đẩy gọng kính trên sống mũi:

"Chuyện là thế này cậu Giang ạ, trong cơ thể cậu có giới tính thứ hai, kết quả kiểm tra cho thấy giới tính thứ hai của cậu đang trong giai đoạn phát triển, nguyên nhân có lẽ là do tiếp xúc với tin tức tố alpha trong một thời gian dài, hiện tại đã phát triển hoàn thiện rồi."

Tôi hoàn toàn đứng hình, khó nhọc nuốt một ngụm nước bọt, nghe vị bác sĩ đưa ra lời tuyên bố tàn nhẫn:

"Nói một cách đơn giản là cậu đã phân hóa lần hai, từ một beta phân hóa thành một omega."

Như một tia sét giữa trời quang giáng xuống đỉnh đầu, khiến tôi đứng trân trân hồi lâu không thốt nên lời.

Kể từ khi bắt đầu đi thực tập vào năm tư đại học, nếu hôm nào tăng ca về muộn, tôi sẽ ngủ lại nhà của Tiêu Thời Tự.

Có phải do khoảng thời gian ngày ngày chung giường chung gối đó đã gây ra ảnh hưởng hay không?

Còn có cả tối ngày hôm nay nữa...

Tôi vội vàng hỏi: "Nếu tôi phân hóa thành omega, thì tôi có thể ngửi thấy tin tức tố của người khác đúng không?"

Bác sĩ gật đầu.

Hóa ra mùi hương ngửi thấy tối nay chính là tin tức tố của Tiêu Thời Tự.

Bác sĩ kê cho tôi một ít thuốc, trước khi tôi rời đi còn dặn dò thêm vài câu:

"Vì trường hợp của cậu Giang đây khá đặc biệt, thời gian này tốt nhất cậu nên ở cạnh alpha đã phát sinh quan hệ với cậu, tin tức tố của hắn có thể giúp cậu ổn định lại thể trạng."

Cái gì cơ? Tôi còn phải ngày ngày ở cạnh Tiêu Thời Tự sao?

Tôi hồn siêu phách lạc bước ra khỏi phòng bệnh, nhìn thấy kẻ thủ ác đang tựa lưng vào tường, thấy tôi ra liền mở miệng bằng giọng điệu đáng ghét:

"Thế nào rồi? Bác sĩ nói sao?"

Tâm trạng của tôi vô cùng nặng nề: "Tôi tiêu đời rồi."

Thấy vẻ mặt của tôi không giống như đang đùa, hắn lập tức trở nên nghiêm túc:

"Rốt cuộc là làm sao vậy? Đừng lo lắng, chúng ta cứ nghe theo lời bác sĩ phối hợp điều trị, nhất định sẽ khỏi thôi."

Tôi tuyệt vọng lắc đầu: "Không khỏi được nữa đâu."

Hắn tiến lên phía trước ôm chặt lấy tôi vào lòng, giọng điệu có chút nghẹn ngào:

"Tôi nhất định sẽ tìm bác sĩ giỏi nhất để chữa trị cho cậu, tôi sẽ không để cậu chết đâu."

Chết?

Tôi vùng vẫy thoát khỏi vòng tay của hắn, cốc một phát rõ đau lên đầu hắn: "Cậu nói năng hàm hồ cái gì đấy? Ai sắp chết cơ chứ?"

Hắn đau đớn ôm lấy đầu: "Bộ dạng cậu bước ra đầy vẻ bi tráng, lại còn luôn mồm nói tiêu rồi với không chữa được, không phải là kiểm tra ra bệnh nan y thì là cái gì?"

Nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của hắn, tôi siết chặt nắm đấm.

Tôi tuyệt đối sẽ không nói cho tên này biết! Càng không đời nào thèm ỷ lại vào tin tức tố của hắn!


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Sau Khi Ngủ Với Mục Tiêu Ám Sát

Sau Khi Ngủ Với Mục Tiêu Ám Sát

Tác giả: Phi Thuyền Bong Bóng Đào

Cập nhật: 21:00 05/07/2026
Thê Tử Kết Tóc Của Cố Thám Hoa

Thê Tử Kết Tóc Của Cố Thám Hoa

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 20:51 05/07/2026
Lãnh Đông

Lãnh Đông

Tác giả: Tiểu Hạ

Cập nhật: 10:44 06/05/2026
Chính Ủy Hối Hận: Kiếp Này Để Em Yêu Người Khác

Chính Ủy Hối Hận: Kiếp Này Để Em Yêu Người Khác

Tác giả: An Cửu

Cập nhật: 13:06 05/05/2026
Phu Nhân Tùy Quân Của Thiếu Soái

Phu Nhân Tùy Quân Của Thiếu Soái

Tác giả: Xa Hương Phu Nhân

Cập nhật: 13:44 29/04/2026