Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 2

Chương 2/9

Audio chương

Phó Cảnh Niên là một cậu chàng nói lắp, thế nên cậu ta rất ít khi mở miệng.

Nhưng đôi khi, một người không nói lời nào cũng có thể làm người khác tức chết.

Mỗi ngày tôi đều có bốc lên sự thôi thúc muốn đập bỏ bát cơm manh áo này.

Tôi phải đeo ba lô, rót nước, giặt giũ nấu cơm cho cậu ta, rèn luyện đến mức chỉ cần một ánh mắt của cậu ta là tôi đã biết cậu ta muốn cái gì, chẳng khác nào một tên đầy tớ thực thụ.

Sàn nhà đều được lát bằng gỗ hồng sắc, thiếu gia bày tỏ rằng robot hút bụi lau không sạch, bắt tôi mỗi ngày phải dùng giẻ lau lại một lượt.

Cậu ta còn kén ăn đến mạng cũng không cần, cơm canh không được nhiều dầu nhiều cay, một món ăn không được xuất hiện lặp lại trong vòng một tuần, và tôi càng không được ngồi cùng bàn ăn cơm với cậu ta.

Ngoại trừ những thời khắc nguy hiểm, khoảng cách gần nhất của tôi với cậu ta không được dưới một mét.

Phó Cảnh Niên chính là cố tình gây khó dễ cho tôi, muốn tôi thấy khó mà lui.

Cậu ta đã nhiều lần kháng nghị với Chủ tịch Phó, cậu ta căn bản không cần vệ sĩ gì cả, cậu ta chỉ muốn ở một mình.

Thế nhưng nhìn vào trạng thái tinh thần của cậu ta, Phó gia tuyệt đối không thể để cậu ta ở một mình được.

Đích thân Chủ tịch Phó đã căn dặn tôi, nhất định phải canh chừng Phó Cảnh Niên uống thuốc đúng giờ.

Thân thể vị thiếu gia này không tốt, chứng hen suyễn bẩm sinh cộng thêm chứng rối loạn lưỡng cực, thuốc cậu ta uống còn nhiều hơn cơm ăn.

Tôi cũng mới biết được cách đây không lâu, vụ bắt cóc năm đó vô cùng thảm khốc, những đứa trẻ bị bắt đều là con cái của các gia đình giàu sang quyền quý ở Bắc Kinh, duy chỉ có cậu con trai lớn của Tạ gia là dẫn theo Phó Cảnh Niên trốn thoát được ra ngoài.

Chạy được một nửa thì Phó Cảnh Niên lên cơn hen suyễn rồi ngất lịm đi. Để tìm lại thuốc cho cậu ta, đứa trẻ Tạ gia đó đã lao ngược trở lại con đường cũ để tìm hộp thuốc bị mất, kết quả là đụng trúng bọn bắt cóc và cuối cùng vẫn không thoát khỏi tai ương.

Đến khi Phó Cảnh Niên tỉnh lại thì đã ở trong bệnh viện rồi.

Cậu ta vì chuyện này mà không thể thoát ra được, đã nhiều lần tìm đến cái chết, suýt chút nữa là không cứu vãn nổi.

Cho đến trước khi ông cụ Tạ gia qua đời, ông đã dặn dò cậu ta nhất định phải sống thay cho phần của những đứa trẻ đã chết kia, cậu ta mới ép bản thân phải sống một cuộc sống bình thường.

Nếu ngay từ đầu biết việc của Phó gia là một củ khoai lang bỏng tay như thế này, tôi thực sự đã không dám dễ dàng nhận lấy, chỉ sợ một phút không để mắt tới thì người đã chẳng còn.

Mỗi lần khuyên cậu ta uống thuốc, tôi đều phải chuẩn bị tâm lý thật kỹ, bởi vì cậu ta nếu không đập cốc thì cũng sẽ ném bình hoa.

"Ít... ít quản tôi đi!", "Cút!".

Sống động như một chú mèo bị xù lông vậy.

Trong lòng tôi vừa bực vừa buồn cười, nhưng trên mặt lại không hề biểu lộ chút cảm xúc nào.

Dù cho trong lòng nội tâm đã gào thét như một cái máy chạy chữ, nhưng bề ngoài tôi vẫn vững vàng như bàn thạch.

Tôi là một người rất biết che giấu cảm xúc để làm việc.

Đây cũng là lý do chính mà Lão Mã giới thiệu tôi đến đây.

Cái thằng cha này bán đứng tôi để đổi lấy ân tình của Phó gia, đến mức suốt nửa năm trời không dám vác mặt đến gặp tôi.

Sau này thấy tôi làm việc khá suôn sẻ, anh ta mới hẹn tôi đi ăn cơm.

Vừa mới gặp mặt, tôi liền tặng cho anh ta một cú quật ngã qua vai, anh ta ngã sóng soài trên mặt đất không bò dậy nổi, vừa kêu la vừa mắng tôi là đồ không có lương tâm.

"Một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch mà cậu cũng sợ nó à?! Người trả lương cho cậu là Phó Chủ tịch, yêu cầu duy nhất của ông ấy là bảo đảm bình an. Chỉ cần thằng nhóc đó còn thở mà sống sót, cậu việc gì phải làm trâu làm ngựa thật cho nó chứ?!"

Lời tuy nói vậy, nhưng tôi không thể lấy tiền của người ta mà không làm tròn việc.

Tôi tự nhủ với bản thân cố nhịn thêm vài năm nữa, đợi khi bố tôi khỏi bệnh, chúng tôi sẽ về nhà.

Thế là tôi cứ thế im lặng đóng vai một ông bố bỉm sữa toàn thời gian bên cạnh Phó Cảnh Niên.

Làm vệ sĩ thân cận cho những gia đình hào môn bản địa như thế này, điều quan trọng nhất là phải học được cách giả câm giả điếc.

Ví dụ như trước mặt công chúng, Phó Cảnh Niên là một thiên tài nghệ thuật lạnh lùng, đẹp trai và tràn đầy cá tính, nhưng thực chất khi ở riêng tư, cậu ta lại là một bệnh nhân thần kinh tính khí thiếu gia, không cho người lạ đến gần và buồn vui thất thường.

Lại ví dụ như vì cậu ta có ngoại hình đẹp đẽ thu hút cả nam lẫn nữ, già trẻ lớn bé đều thích, riêng lượng người hâm mộ cuồng nhiệt mà tôi phải xua đuổi đã không dưới hai mươi người.

Tôi tỏ vẻ khinh miệt những người này, nếu họ nhìn thấy dáng vẻ lúc phát điên của Phó Cảnh Niên, nhất định sẽ tránh còn không kịp.

Hôm nay cậu ta đã ở trong phòng tranh mười tiếng đồng hồ liền, tôi đến cả cái thang vịn cũng đã lau tới ba lần.

Bình thường cậu ta không phải chưa từng ở lâu như vậy, có điều giữa chừng đều sẽ bấm chuông bảo tôi vào thêm nước hoặc dọn dẹp lại phòng tranh.

Có câu nói thế nào nhỉ? Trẻ nhỏ mà im tiếng, chắc chắn đang nghịch ngợm làm loạn.

Huống chi lại là một người vốn ít nói như Phó Cảnh Niên.

Trên bàn bếp, hộp thuốc tôi để cho cậu ta đã trống rỗng, chỉ còn lại nửa cốc nước, trông có vẻ như thuốc đã được uống rồi.

Tôi theo thói quen lục lọi thùng rác, nhưng chẳng thu hoạch được gì.

Ánh mắt vừa chuyển, thị lực ví như chim ưng của tôi liền dừng lại nơi bồn rửa tay.

Tuy rằng đã được dọn dẹp rất sạch sẽ, nhưng tôi vẫn chú ý thấy một giọt bột màu trắng chưa được xả sạch hoàn toàn.

Cuộc sống chung của tôi và Phó Cảnh Niên chính là một trận đấu trí đấu dũng, cậu ta nghĩ cách đuổi tôi đi, còn tôi nghĩ cách bắt cậu ta uống thuốc.

Lần này cậu ta thực sự đã khôn ra rồi.

"Phó Cảnh Niên?" Tôi gõ gõ cửa phòng tranh, không có động tĩnh gì.

Ba giây sau, tôi tông cửa xông vào.

Cậu ta đang đứng trước tấm vải bạt để tô màu, ngước mắt lên nhìn tôi, gương mặt nhợt nhạt không có chút biểu cảm nào.

Tôi đảo mắt quét nhìn một lượt khắp người cậu ta, chú ý thấy cánh tay bị che khuất dưới lớp áo dài tay đang khẽ run rẩy.

Trong không khí tuy rằng nồng nặc mùi màu vẽ của vải bạt, nhưng tôi vẫn ngửi ra được một mùi máu tanh thoang thoảng.

"Cậu uống thuốc chưa?" Tôi hỏi cậu ta.

Cậu ta "ừm" một tiếng, tôi lại hỏi tiếp: "Vậy thứ trong bồn rửa tay là cái gì?"

Một tiếng "xoảng" vang lên, cậu ta đột ngột nổi trận lôi đình mà không hề có điềm báo trước.

Những thứ có thể đập phá trong phòng tranh cậu ta đều đập sạch, trong miệng cứ lặp đi lặp lại bắt tôi cút đi.

Đợi đến khi cậu ta đập đến mệt lử, tôi chẳng tốn chút sức lực nào túm chặt lấy cậu ta, hoàn toàn quăng câu nói nhảm nhí "không được lại gần quá một mét" của vị thiếu gia này ra sau đầu.

"Cút!!"

Sự kháng cự của cậu ta trong mắt tôi chẳng khác nào một con gà con, tôi một phát tóm lấy cánh tay cậu ta.

Vết thương mới đè lên vết sẹo cũ, cứ tiếp tục rạch như thế này thì cái cổ tay này của cậu ta coi như bỏ đi.

Trong lòng tôi lập tức dấy lên sự bực bội.

Cái việc này đúng là không phải người bình thường có thể làm được, nếu cậu ta thực sự chết trong lúc tôi đang làm nhiệm vụ, vậy thì tôi cũng không cần phải lăn lộn kiếm sống nữa.

"Uống thuốc xong rồi hãy quay lại vẽ." Tôi dùng sức mạnh khống chế cậu ta, kéo tuột xuống lầu.

"Buông ra!" Cậu ta liều mạng giãy giụa, tôi xem như không nghe thấy gì.

Phó Cảnh Niên giãy không lại tôi, lại chẳng thể nói được một câu trôi chảy, gấp đến mức toàn thân vã mồ hôi hột, trông như vừa mới vớt từ dưới nước lên vậy.

Vừa xuống tới tầng dưới, cậu ta đã thở dốc như một cái ống bọng rách, tôi chộp lấy ống thuốc nhét vào miệng cậu ta, cậu ta vẫn sống chết phản kháng.

Lực tay khống chế của tôi lại tăng thêm vài phần.

"Hít vào." Tôi duỗi chân kẹp chặt lấy cậu ta, giống như đang ôm một đứa trẻ con trong lòng vậy.

Để đối phó với cậu ta, tôi đến cả kỹ thuật vật lộn dùng trong các trận thi đấu cũng mang ra xài, tôi cũng chẳng muốn đối xử với cậu ta như thế này, thật sự là do tình thế bắt buộc.

"Há mồm." Tôi bóp chặt cằm cậu ta, cậu ta hung tợn trừng mắt nhìn tôi.

Đôi mắt to ngập nước chẳng có lấy một chút sức uy hiếp nào.

Tôi cũng lười nói nhảm với cậu ta, bóp hai bên má ép cậu ta nuốt thuốc vào.

"Khụ khụ khụ!" Cậu ta ho đến mức đỏ gay cả mặt, đỏ từ vùng cổ lên đến tận vành tai.

Tôi lại đổ thêm cho cậu ta hai ngụm nước, vỗ vỗ lưng giúp cậu ta thuận khí, chao ôi, thật là gầy gò quá mức.

Tôi tự ngẫm thấy những món mình nấu cũng đâu có vấn đề gì, vậy mà cậu ta cứ như sinh ra đã không thích ăn cơm, ăn hai miếng là thôi.

Cứ tiếp tục thế này thì sắp đắc đạo thành tiên rồi.

Xem ra lần sau vẫn phải nhìn chằm chằm mới được, nếu không người ở dưới tay tôi càng nuôi càng gầy đi, tôi biết báo cáo công việc với cấp trên thế nào đây?

"... Lệ Viêm." Cậu ta bỗng nhiên khàn giọng gọi tên tôi một tiếng.

Thật đáng mừng làm sao, ở chung hơn một năm trời, vị thiếu gia này cuối cùng cũng chịu gọi tên tôi rồi.

"Ừm?"

"Đau."

Cậu ta nói như vậy tôi mới buông cậu ta ra, "Đợi đó, tôi đi lấy đồ băng bó vết thươ... xuýt!"

Cái thằng nhóc này chộp lấy cánh tay tôi cắn mạnh một miếng, vậy mà còn biết đánh lén.

Ban đầu tôi định giơ tay gõ cho cậu ta ngất đi, nhưng lại sợ cái thân hình mảnh khảnh này của cậu ta sẽ bị gõ chết trước.

Tôi nén đau chịu đựng một hồi lâu, mới lên tiếng: "Đủ chưa?"

Cậu ta hằn học nhìn chằm chằm vào tôi, giống hệt như một con thú nhỏ hung dữ, không có ý định nhả miệng chút nào.

Tôi búng nhẹ ngón tay vào cằm cậu ta, cậu ta đau quá mới chịu buông miệng ra.

Tôi bật cười: "Hai bên hòa nhau nhé."


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Căn Phòng Không Tăng Điểm Thì Không Thể Ra Ngoài

Căn Phòng Không Tăng Điểm Thì Không Thể Ra Ngoài

Tác giả: Đăng Đăng

Cập nhật: 17:46 13/07/2026
Sau Khi Không Còn Ghẻ Lạnh Hai Cha Con Bệnh Kiều Nữa

Sau Khi Không Còn Ghẻ Lạnh Hai Cha Con Bệnh Kiều Nữa

Tác giả: Vị Thiên Thiên

Cập nhật: 17:27 13/07/2026
Thiên Kim Thật Không Bỏ Trốn Nữa!

Thiên Kim Thật Không Bỏ Trốn Nữa!

Tác giả: Tiểu Mễ Bản Phạn

Cập nhật: 20:55 08/07/2026
Sau Khi Không Còn Là Bạn Đời Định Mệnh Của Alpha Cấp Cao

Sau Khi Không Còn Là Bạn Đời Định Mệnh Của Alpha Cấp Cao

Tác giả: Thuần Dạ

Cập nhật: 15:20 12/07/2026
Tôi Và Sáu Nữ Khách Trọ

Tôi Và Sáu Nữ Khách Trọ

Tác giả: Trâm Thập Ngũ

Cập nhật: 15:08 12/07/2026