Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 6

Chương 6/21

Audio chương

Sau một hồi tranh chấp, Lâm Hạ bị hai người họ đẩy xuống lầu.

Xem xong video, trên mặt tôi không hề có một chút dao động nào: "Video quay rất rõ ràng người đẩy Lâm Hạ là Lý Thừa và Hà Sảng, chuyện này thì có liên quan gì đến tôi?"

Tề Nhiên nói: "Nếu không phải có sự chỉ thị của cậu, hai đứa họ làm sao có thể tự dưng đi chặn đường Lâm Hạ?"

Tôi bật cười thành tiếng, vừa là để châm biếm Tề Nhiên, cũng vừa là để tự giễu chính mình.

Ánh mắt tôi quét về phía hai kẻ đang đứng trong góc, đầu sắp cúi gập xuống tận ngực kia: "Sao nào? Hai người họ nói là nhận chỉ thị từ tôi à? Có ảnh chụp màn hình tin nhắn hay đoạn ghi âm nào không?"

Mẹ Lâm mắng: "Cái thứ súc sinh nhỏ dám làm không dám chịu này! Hai đứa nó câu nào câu nấy không rời khỏi cậu, nói cái gì mà muốn đòi lại công đạo cho cậu, bảo Hạ Hạ nhà chúng tôi tránh xa Tề Nhiên ra một chút, cậu dám bảo không liên quan một tí nào đến cậu không?"

Mắng tôi xong, mẹ Lâm vẫn chưa hả giận, bà ta chỉ tay vào Tề Nhiên xả tiếp một trận: "Năm đó tôi giao phó đứa trẻ này cho nhà họ Tề các người, chỉ hy vọng nó được bình bình an an, các người đã hứa hẹn rõ tốt, quay đầu một cái liền mang đến cho nó rắc rối lớn như thế này."

"Cậu có biết nếu Hạ Hạ ngã cắm đầu xuống đất thì nó đã mất mạng rồi không!"

"Tề Nhiên, Hạ Hạ nhà chúng tôi không phải là kẻ không ai cần, cũng không phải loại mặt dày bám lấy cậu!"

"Cậu nếu như không tình nguyện thì cứ việc nói thẳng, chúng tôi đi là được chứ gì!"

Tề Nhiên nhíu chặt lông mày, ôn tồn khuyên nhủ: "Dì đừng vội, cháu tuyệt đối không có ý bỏ mặc không quản Hạ Hạ."

Tiếp đó, Tề Nhiên kéo lấy cổ tay tôi: "Mau xin lỗi đi."

Tôi dùng lực hất mạnh anh ấy ra, vì quá mức phẫn nộ, mu bàn tay theo đà đập thẳng vào khung cửa, phát ra một tiếng động rất lớn.

Tôi nhìn thẳng vào mắt mẹ Lâm, gằn giọng nói: "Tôi nói lại một lần nữa, tôi không chỉ thị người chặn đường cậu ta, nếu tôi thực sự ghét cậu ta, tôi sẽ tự mình ra tay."

Tề Nhiên nổi nóng, giọng nói cũng cao lên: "Lý Thừa và Hà Sảng đều là tay sai của cậu, người khác không biết chẳng lẽ tôi lại không biết sao?"

Tôi cười lớn: "Vậy từ nhỏ đến lớn, tôi đã từng sai bảo hai đứa họ thay tôi dạy dỗ ai chưa?"

Tề Nhiên ngẩn ra, im lặng xuống.

Tôi tự hỏi tự trả lời: "Không có, bao nhiêu năm qua tất cả các trận đánh lộn đều là tự tôi đánh, tất cả các mối thù đều là tự tôi báo."

Tôi xoa xoa mặt, mệt mỏi thở dài một tiếng: "Lý do tôi quen biết Lý Thừa và Hà Sảng, cũng là vì họ là bạn của anh. Nếu như việc quen biết họ là chứng cứ phạm tội của tôi, vậy thì Tề Nhiên à, mối quan hệ giữa anh và họ còn thân cận hơn là với tôi đấy."

Tôi nhảy lò cò tiến về phía trước hai bước, bình tĩnh nhìn về phía Lý Thừa: "Tôi nhớ cậu từng nói với tôi, Lâm Hạ học cùng lớp với cậu, thành tích tốt hơn cậu, suất tham gia cuộc thi mà cậu đã chuẩn bị từ rất lâu, bị Lâm Hạ từ đâu nhảy xuống nẫng tay trên mất."

Đầu của Lý Thừa càng cúi thấp hơn nữa.

Tôi lại nhìn sang Hà Sảng: "Tôi cũng nhớ cậu từng than vãn với tôi, cô gái cậu thích đã viết thư tình cho Lâm Hạ, cậu cảm thấy rất bất công."

Hà Sảng quay mặt đi chỗ khác, không dám đối diện với ánh mắt của tôi.

Tôi nhếch mép một cái: "Hai người các người đều có tư thù với Lâm Hạ, đều muốn dạy dỗ cậu ta, nhưng lại không dám nói ra sự thật, bởi vì nói ra sẽ hiển hiện các người rất hèn hạ, thế nên mới mượn danh nghĩa của tôi. Hừ, quen biết các người, coi như tôi xui xẻo."

Nói xong, tôi quay đầu, liếc xéo Tề Nhiên: "Anh nói hai đứa họ là tay sai của tôi, nhưng anh đã bao giờ thấy ba đứa chúng tôi tụ tập lại một chỗ chưa?"

"Mỗi một lần tôi gặp hai đứa họ, đều là vì bọn họ bám đuôi sau mông anh mà đến."

"Lý Thừa, Hà Sảng hay thậm chí là Lâm Hạ, thực chất đều chẳng có liên quan gì đến tôi cả."

"Giống như bữa tiệc sinh nhật ngày hôm đó, chỉ cần anh không xuất hiện, thì bữa tiệc đó liền trống không không một bóng người."

Không đợi Tề Nhiên kịp nói gì, tôi quay sang mẹ Lâm: "Nếu bà muốn tôi xin lỗi, vậy thì tôi xin lỗi là được chứ gì, nhưng không phải vì tôi thừa nhận mình bắt nạt Lâm Hạ, mà là vì bà hèn hạ vô sỉ, cậy già lên mặt."

"Bà không phân biệt rõ trắng đen phải trái đã đánh tôi, nhưng bởi vì bà là bề trên, tôi là bề dưới, cho nên dù bị đánh, tôi cũng không thể đánh trả."

"Bà không điều tra rõ ràng chân tướng sự thật đã định tội tôi là kẻ ác, chạy lên Hiệp hội tố cáo tôi, bắt họ hủy bỏ thành tích của tôi, hắt nước bẩn lên danh dự của tôi."

"Bà tự nhận là có đạo đức cao thượng, nhưng việc làm ra còn chẳng bằng loại lưu manh vô lại hạ đẳng nhất, cái gọi là gia phong thư hương môn đệ của các người tôi hôm nay được mở rộng tầm mắt rồi."

"Có một người mẹ như thế này, con trai đa tai đa nạn bệnh tật quấn thân, cũng coi như là quả báo của bà rồi."

Tôi nhảy từng bước ra đến cửa, trước khi bước ra ngoài, tôi bổ sung thêm một câu: "Bà muốn tố cáo tôi chứ gì, vậy thì cứ mang cái gọi là bằng chứng của bà đến đây đi, Vệ Triều tôi dù có bất tài đến mấy, tiền thuê luật sư vẫn là có, chúng ta cứ việc đối đầu sòng phẳng xem người như bà có đè nổi con rắn địa phương là tôi không."

Mẹ Lâm ở phía sau lưng tôi chửi bới om sòm, tôi cũng lười không thèm quản nữa.

Bước ra khỏi cửa, tôi vịnh tường chầm chậm nhảy từng bước về phía trước.

Chân phải càng đau hơn, khuôn mặt đã bắt đầu phát nhiệt, ước chừng là sưng lên rồi.

Khó khăn lắm mới lết được đến trước thang máy, lại bị một người giữ chặt lấy bả vai.

Là Tề Nhiên đuổi theo ra ngoài.

Anh nhíu chặt lông mày nói: "Cậu quá xúc động rồi! Cậu có biết Lâm Hạ có một đứa em gái là hot mạng xã hội không, ngày hôm qua họ đã bàn bạc với nhau là sẽ đăng cậu lên mạng để bóc phốt cậu rồi, đợi đến khi dư luận hình thành, Hiệp hội kiểu gì cũng sẽ xử phạt cậu, đến lúc đó cậu tính làm sao? Từ nay về sau không đánh tennis nữa à?"

Tôi tựa lưng vào tường, hờ hững mỉm cười: "Nghe có vẻ như việc anh bảo tôi đến xin lỗi, là đang nghĩ cho tôi vậy nhỉ."

"Vệ Triều! Nếu không phải vì tình bạn bao nhiêu năm qua, tôi mới lười không thèm quản cậu!"

Tình bạn? Tôi nghiền ngẫm thật kỹ cái từ này.

Tôi cảm thấy hốc mắt mình có chút nóng lên.

Tề Nhiên vẫn đang lải nhải cằn nhằn không ngớt, muốn tôi quay lại nói vài câu nhún nhường.

"Bà ta vừa mới đánh tôi đó, anh không nhìn thấy à?"

Tề Nhiên im bặt, hành lang bỗng nhiên trở nên yên tĩnh lạ thường.

Tôi cúi đầu, nhìn nhìn cổ chân mình: "Tôi cũng bị thương rồi, anh không nhìn thấy sao?"

"Cậu và Lâm Hạ không giống nhau."

"Khác nhau ở chỗ nào chứ?" Tôi hướng mắt về phía anh ấy, "Chẳng phải đều là hai con mắt một cái mũi một cái miệng, bị thương thì biết đau biết chảy máu, bị oan uổng thì biết uất ức sao?"

Tề Nhiên bực bội kéo kéo cổ áo: "Ý tôi là mức độ bị thương của hai người không giống nhau, mẹ cậu ấy trước nay luôn là một người dịu dàng, lần này sở dĩ nổi trận lôi đình như vậy, là vì chấn thương lần này của Lâm Hạ thực sự rất nghiêm trọng."

"Nếu như có hai người, mượn danh nghĩa đòi lại công đạo cho Lâm Hạ, đẩy tôi từ trên lầu xuống, anh có thèm nghe tôi biện bạch không, hay là sẽ ép cậu ta phải xin lỗi tôi?"

"Cậu đừng có giả định những chuyện không xảy ra."

"Anh chưa trả lời câu hỏi của tôi." Tôi khựng lại một chút, "Không đúng, anh thực ra đã trả lời câu hỏi của tôi ở một khía cạnh nào đó rồi."

Sẽ không.

Không phải là không bắt Lâm Hạ xin lỗi tôi, mà là anh ấy tin tưởng Lâm Hạ sẽ không làm ra loại chuyện như vậy, nhưng trong mắt anh ấy, tôi lại là kẻ sẽ làm ra loại chuyện đó.

Tôi chống người đứng thẳng dậy, bấm nút thang máy: "Quay lại bảo người nhà họ Lâm, chuyện tôi không làm tôi tuyệt đối sẽ không nhận, họ muốn hủy hoại tôi thì cứ việc nhào vô."

Tề Nhiên hít sâu một hơi, giống như đã hạ quyết tâm nào đó: "Cậu nói cậu không có lý do gì để hại Lâm Hạ, nhưng cậu có."

Tôi đầy hứng thú nhìn về phía anh ấy, đợi câu tiếp theo.

"Bởi vì tôi. Cậu cảm thấy cậu sắp mất đi tôi rồi, thế nên muốn đánh đuổi Lâm Hạ, kẻ thứ ba chen chân vào mối quan hệ của chúng ta."

"Vậy cậu ta có phải là kẻ thứ ba giữa tôi và anh không?"

Ánh mắt của Tề Nhiên mang theo vài phần lạnh lùng: "Cậu nếu biết điều quay lại xin lỗi cho đàng hoàng, thì cậu ấy không phải."

"Anh đây là đang dùng tình cảm mười bốn năm của chúng ta để uy hiếp tôi?"

Tề Nhiên không nói lời nào, đây chính là ngầm thừa nhận rồi.

Tôi nhìn anh ấy, nụ cười càng thêm sâu: "Tôi rất coi trọng tình cảm của chúng ta, anh thực sự nên dùng nó để đổi lấy thứ gì đó có giá trị hơn."

Một tiếng ting vang lên, cửa thang máy mở ra.

Tôi gian nan bước vào trong, dùng một loại ngữ điệu vô cùng, vô cùng nghiêm túc mà nói rằng: "Tạm biệt nhé, Tề Nhiên."

Tề Nhiên chắn ngang cửa thang máy, thần sắc thậm chí có chút nghiến răng nghiến lợi: "Vệ Triều, cậu phải suy nghĩ cho kỹ đấy! Tính khí của cậu thối tha như một bãi chiến trường, vừa ích kỷ lại vừa tùy tiện, ngoài tôi ra, còn ai thèm thích cậu nữa chứ!?"

Phải rồi, mười bốn năm ở bên nhau, Tề Nhiên vẫn luôn rất hiểu tôi.

Tôi có rất nhiều khuyết điểm, bạn bè lại vô cùng ít ỏi.

Tôi rất thích anh ấy, rất ỷ lại vào anh ấy.

Anh ấy rời bỏ tôi, sẽ mang đi toàn bộ thế giới của tôi.

Những điều này anh ấy đều biết rõ, nhưng anh ấy vẫn quyết định dùng thứ mà tôi để tâm nhất để ép buộc tôi phải cúi đầu.

Bao nhiêu năm qua, anh ấy đều dùng danh nghĩa bạn bè để lấp liếm, bao nhiêu năm qua, anh ấy chưa từng nhìn thẳng vào thứ tình cảm vượt qua mức tình bạn giữa hai chúng tôi.

Đây là lần đầu tiên anh ấy chọc thủng lớp giấy dán cửa sổ này, nhưng lại là vì Lâm Hạ.

Làn môi tôi không thể khống chế được mà run rẩy, cố gắng giữ giọng điệu bình thản nhất có thể: "Không có ai thích tôi, tôi cũng có thể sống rất tốt."

Tề Nhiên cuối cùng cũng từ bỏ, anh lùi lại hai bước, nhìn sâu vào tôi một cái, dường như cảm thấy rất thất vọng về tôi.

Vừa vặn thay, tôi cũng có cùng cảm giác đó.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Đào Hoa Ở Sát Vách

Đào Hoa Ở Sát Vách

Tác giả: Văn Song Hỷ

Cập nhật: 20:00 02/06/2026
Ngư Mục

Ngư Mục

Tác giả: A Phù

Cập nhật: 20:29 02/06/2026
Não Yêu Đương Không Tu Nổi Vô Tình Đạo

Não Yêu Đương Không Tu Nổi Vô Tình Đạo

Tác giả: Ngọc Tử

Cập nhật: 22:22 01/06/2026
Yến Tiên Sinh Mắc Chứng Khao Khát Tiếp Xúc Da Thịt

Yến Tiên Sinh Mắc Chứng Khao Khát Tiếp Xúc Da Thịt

Tác giả: Nhân Mặc Tùy

Cập nhật: 22:05 01/06/2026
Thực Sắc Tính Dã

Thực Sắc Tính Dã

Tác giả: Cá Lớn Ăn Cá Nhỏ

Cập nhật: 21:55 01/06/2026