Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 9

Chương 9/12

Audio chương

Cũng bởi vì Tráng Tráng đùng một cái được đổi sang một người bố mới một cách vô cùng kỳ ly.

Và hơn thế nữa là sau khi đổi bố xong, những ngày tháng thằng bé trải qua còn tốt đẹp hơn trước đây rất nhiều.

Đồ ăn toàn là ăn bột mỳ trắng, gạo trắng mẩy hạt.

Quần áo mặc trên người cũng không có nhiều miếng vá chằng vá đục như ngày xưa nữa, lại còn được mặc cả quần áo mới tinh.

Mẹ chồng ở quê có may cho thằng bé hai bộ quần áo mới, rồi bảo bố chồng mang lên đây cho thằng bé.

Cùng mang lên với quần áo còn có một bao tải bột mỳ nữa.

Nặng tận 50 cân liền.

Họ là vì sợ cháu đích tôn Tráng Tráng của họ bị bỏ đói.

Bản thân tôi cũng có may cho thằng bé một bộ đồ mới.

Hơn nữa đám trẻ con chạy nhảy nô đùa nhiều nên cũng rất nhanh bị đói bụng.

Chúng nó thường chơi đùa được một nửa thời gian là đã đói rã rời rồi, những đứa trẻ khác đều là chạy đi uống nước lọc cho đỡ đói.

Còn thằng bé thì lại chạy tót về nhà để ăn đồ ăn ngon.

Đám trẻ con trong khu gia thuộc đều vô cùng ngưỡng mộ và ghen tị với thằng bé.

Có một lần tôi đi khai hoang về nhà để uống ngụm nước, liền nhìn thấy mấy đứa trẻ con đang đứng vây quanh thằng bé với ánh mắt đầy thèm thuồng, khát khao.

Tháng bé đem một cái màn thầu xé ra làm mấy miếng nhỏ, rồi chia cho các bạn nhỏ cùng ăn.

Đứa nào đứa nấy đều nhắm nghiền hai mắt lại, ăn một cách vô cùng tận hưởng và sướng khoái.

Tôi nhìn thấy thế cũng không thèm quản thằng bé làm gì.

Nhưng tôi cũng sẽ không chuẩn bị dư dả đồ ăn ra cho thằng bé, để thằng bé mang đi chia chác cho người khác.

Bởi vì lương thực thực phẩm thời này vô cùng quý giá, bản thân người lớn chúng tôi đều phải chắt chiu, nhịn ăn nhịn mặc để dành dụm cho thằng bé ăn.

Nhà người ta đông con cái, tiền phụ cấp của một người quân nhân tiêu xài vào đó liền trở nên vô cùng eo hẹp, căng thẳng.

Không giống như gia đình chúng tôi neo người, tiền phụ cấp của Đoàn trưởng Tần lại còn cao hơn so với người bình thường rất nhiều nữa.

Cho nên các khoản chi tiêu trong nhà chúng tôi có phần xông xênh, thoải mái hơn.

Con ngựa gỗ nhỏ của Tráng Tráng cũng là món đồ chơi mà đám trẻ con trong đại viện vô cùng yêu thích.

Có đôi khi chúng nó tụ tập ở trong sân nhà chúng tôi để chơi đùa.

Có đôi khi lại cùng nhau khênh con ngựa gỗ sang chỗ khác để chơi.

Ăn xong bữa cơm, Đoàn trưởng Tần đi đến bộ đội làm việc.

Tráng Tráng cầm lấy con tu quay mới tinh mà Đoàn trưởng Tần vừa mới làm cho ra khỏi cửa, chạy đi tìm đám trẻ con để chơi đùa.

Tôi mang theo tiền và phiếu mua hàng, đi đến mấy thôn làng ở gần đây để đổi lấy trứng gà.

Đổi được 20 quả trứng gà xong, tôi nhìn thấy có người dân trong thôn đang đi lên trên núi để đào măng.

Bà thím đổi trứng gà cho tôi liền cho tôi mượn một cây cuốc, thế là tôi cũng hăm hở đi theo họ lên núi để đào măng.

Đào được một gùi đầy măng tươi, đến khi chuẩn bị xuống núi thì trên bầu trời bỗng mây đen giăng kín lối, kéo đến mù mịt, mắt thấy là sắp sửa đổ một trận mưa rào rất lớn đến nơi rồi.

Trong lòng tôi không khỏi lo lắng, thắc mắc tại sao Tráng Tráng lại có thể nghe hiểu được tiếng của loài kiến nói chuyện như vậy nhỉ.

Lần trước thằng bé bảo mấy con kiến nói cho thằng bé biết ở chỗ kia có một cái hang, bên trong có trốn hai con thỏ hoang.

Mẹ con tôi đi đến đó xem thử, thế mà quả thực là có thật.

Hai con thỏ hoang đó hiện tại đang được nuôi nhốt ở phía sau vườn nhà chúng tôi.

Lúc đó tôi còn cứ ngỡ là do chính bản thân thằng bé vô tình tìm thấy hai con thỏ, rồi vì để cho vui tai, nghịch ngợm nên mới nói gạt là do mấy con kiến bảo cho biết cơ chứ.

Đi được đến nửa quãng đường thì trận mưa bão đổ xuống thật.

Cả người tôi bị ướt sũng như một con chuột lột.

Đúng lúc này, tôi nhìn thấy trong màn mưa sương mờ mịt giăng lối, có một bóng người vô cùng to lớn, vạm vỡ đang khoác áo tơi, sải bước vội vã đi về phía chỗ của tôi.

Tôi giật nảy mình kinh hãi, vội vàng nép mình trốn vào trong bụi cây ở ven đường.

Đến khi người đó bước đến gần, liền cất tiếng gọi đầy nghi hoặc: "Chiêu Đệ?"

Là Đoàn trưởng Tần.

Tôi từ trong bụi cây bước ra ngoài.

Anh ấy liền đem chiếc áo tơi khoác lên trên người của tôi, rồi giành lấy chiếc gùi măng đeo lên trên lưng mình, hét lớn với tôi qua tiếng mưa: "Mau đi về nhà thôi con."

Nghe thấy thanh âm của anh ấy, một luồng hơi nóng bỗng chốc dâng tràn lên tận khóe mắt tôi, khiến nước mắt chực trào rơi xuống.

Biết bao nhiêu năm trời trôi qua, ngoại trừ Tráng Tráng là thực lòng yêu thương tôi, quan tâm lo lắng cho tôi ra, thì tất cả những người khác đều chỉ coi tôi như trâu, như ngựa, như lừa mà đối xử.

Vào những ngày trời đổ mưa gió bão bùng, sẽ chẳng có một ai đến để đón tôi cả.

Người nhà họ Vương gặp cảnh này thì cũng chỉ biết mở miệng mắng nhiếc tôi làm việc lề mề, chậm chạp nên mới bị mắc mưa.

Nếu như có Vương Hòa Bình ở đó, tôi mà có dầm mưa đi về đến nhà, anh ta cũng sẽ lập tức cao giọng sai bảo tôi đi nấu cơm, đun nước tắm, giặt giũ quần áo cho anh ta ngay lập tức.

Tóm lại là sẽ không có lấy nửa lời hỏi han, quan tâm lo lắng.

Tôi sợ anh ấy nhìn thấy tôi đang khóc, liền vội vàng rảo bước đi lên phía trước.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Bác Sĩ Xui Xẻo Của Tổng Tài Bá Đạo

Bác Sĩ Xui Xẻo Của Tổng Tài Bá Đạo

Tác giả: Nguyên Vi

Cập nhật: 21:06 25/05/2026
Sau Khi Bạn Cùng Phòng Trộm Ảnh Của Tôi Để Yêu Qua Mạng

Sau Khi Bạn Cùng Phòng Trộm Ảnh Của Tôi Để Yêu Qua Mạng

Tác giả: Sưu tầm

Cập nhật: 21:37 25/05/2026
Bị Chó Cắn, Tôi Vô Tình Để Lộ Hình Xăm Tên Bạn Trai Cũ

Bị Chó Cắn, Tôi Vô Tình Để Lộ Hình Xăm Tên Bạn Trai Cũ

Tác giả: Bạch Khuông Lương Thái Tử

Cập nhật: 00:21 25/05/2026
Hoa Dành Dành

Hoa Dành Dành

Tác giả: Vương Nhị Miêu

Cập nhật: 00:07 25/05/2026
Thánh Mẫu Mạt Thế

Thánh Mẫu Mạt Thế

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 00:33 25/05/2026