Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 7

Chương 7/8

Audio chương

12

Thánh chỉ ban hôn hạ xuống không lâu, người trong hầu phủ nghe tin ta sắp gả cho Lục Thế Quân, thái độ mỗi người một vẻ.

Phần lớn đều là hâm mộ xen lẫn đố kỵ, mỉa mai ta là hạng "chim sẻ hóa phượng hoàng", trèo được cành cao.

Chỉ có tỷ tỷ là khóc đến thương tâm.

Tỷ vừa mở miệng đã nói: "Muội chắc chắn là đã phải chịu uất ức thấu trời! Có phải Thế tử gia dùng ta để uy hiếp muội không?"

Tiếng khóc của tỷ khiến lòng ta cũng chẳng dễ chịu gì.

Ta tựa đầu vào vai tỷ, nghẹn ngào đáp: "Gả cho Thế tử gia không tốt sao? Hay là tỷ sợ sau này gặp muội lại phải gọi một tiếng 'Đại tẩu'?"

Tỷ tỷ đang khóc bỗng bật cười, đánh ta một cái: "Giờ là lúc nào rồi mà còn nói lời đùa cợt ấy."

Ta lười nhác nói tiếp: "Tỷ tỷ, thật ra muội sớm đã biết Thế tử gia để mắt đến muội rồi. Từ năm mười sáu tuổi, muội thường xuyên chạm mặt huynh ấy trong hầu phủ, huynh ấy cứ như bóng với hình, muốn trốn cũng không thoát. Dây dưa qua lại mãi, thì cũng thành ra thế này thôi."

Triệu Đoan, trong lòng ta quả thực có thích.

Nhưng thích hay không thích, giờ đây cũng chẳng còn quan trọng nữa.

Gả chồng đối với ta mà nói, chỉ là một sự lựa chọn tất yếu.

Nếu ta thật sự nói thẳng với Lục Thế Quân rằng ta không thích cái phu gia ăn tươi nuốt sống người này của huynh ấy, chẳng biết huynh ấy sẽ nghĩ sao.

Vậy nên phải để huynh ấy ép ta nói ra, để ta nói ra một cách không tình nguyện, mới có thể khiến huynh ấy thêm phần xót thương.

Phải để huynh ấy biết rằng, hôn sự này không phải do Bùi Nhu ta vồ vập cầu tới.

Mà là do huynh ấy khẩn cầu ta.

Tỷ tỷ nghe xong những lời này, kinh ngạc nhìn ta: "Cái đầu gỗ nhà muội cuối cùng cũng biết khai khiếu rồi sao?"

Ta bĩu môi nũng nịu: "Tỷ tỷ! Tỷ cũng đừng xem thường muội! Muội xinh đẹp nhường này, nếu không thông minh một chút, chẳng phải sẽ tùy tiện bị người ta lừa đi mất sao."

Tỷ tỷ thở dài, vuốt ve khuôn mặt ta nói: "Muội tự mình hiểu rõ thì tỷ cũng yên tâm phần nào. Phu thê với nhau, cầm sắt hòa hợp cũng là một cái thú. Ta thấy Thế tử gia đã thu xếp xong cả trạch đệ sát vách, đối với muội là có tâm. Muội cũng đừng vì phụ thân đào hoa kia mà tuyệt vọng với nam nhân thiên hạ."

Ta chớp mắt hỏi tỷ: "Nam nhân trên đời này có ai tốt sao?"

Tỷ tỷ ngẫm nghĩ một hồi, rồi phì cười: "Hình như... thật sự là không có."

Thực sự phải gả đi rồi, cũng không thể nằm dài mặc kệ mọi sự.

Lục Thế Quân tìm từ trong cung ra hai vị chưởng sự ma ma hầu hạ bên cạnh để san sẻ lo âu cho ta.

Đến lúc sính lễ được bày ra, mắt tỷ tỷ ta như muốn rơi ra ngoài.

Tỷ hoảng hốt không thôi, nhìn ta mấy lượt: "Thế này cũng nhiều quá rồi."

Ta gác chân tựa vào ghế ăn lê, thản nhiên nói: "Tỷ cứ giữ lấy, đừng thấy chột dạ. Muội muội của tỷ thiên tư quốc sắc, chẳng lẽ không đáng giá bấy nhiêu tiền sao?”

“Muội đã bàn kỹ với huynh ấy rồi, chỗ này đều đưa cho tỷ, không cho người trong nhà một xu một cắc. Nếu phụ thân muốn làm loạn, cứ đánh ông ấy một trận trước đã.”

“Còn nữa, sau này nếu muội và Lục Thế Quân có trở mặt, lủi thủi quay về, tỷ vẫn phải nuôi muội đấy."

Tỷ tỷ lườm ta một cái: "Đừng nói lời xui xẻo. Những thứ này để ta kiểm kê lại cẩn thận, rồi thêm hết vào của hồi môn cho muội."

Các chưởng sự ma ma ra ngoài sắp xếp đồ đạc.

Tỷ tỷ tiến lại gần, nói khẽ: "Dạo trước muội còn vì Triệu Đoan mà khóc đi sống lại, nay lại nghĩ thông suốt rồi.”

“Muội nói thật cho tỷ nghe, là đã thực sự buông bỏ, hay vẫn còn vương vấn? Nếu muội thật sự không muốn gả, tỷ sẽ giúp muội trốn đi."

Trời đất ơi, tỷ tỷ thế mà lại muốn ta bỏ trốn.

Cái tên khốn Lục Thế Quân kia vây kín viện này như thùng sắt, ta mà có mọc cánh, huynh ấy cũng sẽ quăng lưới tóm gọn lại cho xem.

Ta ngẫm nghĩ rồi nói: "Tỷ tỷ, muội có thể thích Triệu Đoan, cũng có thể thích Lục Thế Quân. Ai có thể cho muội cuộc sống muội mong muốn, muội sẽ thích người đó. Bởi vì..."

Đối diện với ánh mắt khó hiểu của tỷ tỷ, ta hì hì cười: "Bởi vì muội thích nhất là bản thân mình mà!"

Tỷ tỷ ưu sầu bảo: "Chao ôi, cái đồ ranh ma nhà muội, vậy mà sắp gả đi rồi. Trông vẫn còn đầy vẻ trẻ con thế kia, sau này làm sao quản lý việc bếp núc, nhà cửa, quán xuyến gia sự, hầu hạ phu quân đây."

Ta gả đi, khiến tỷ tỷ lo lắng không yên, mỗi ngày bận rộn xoay như chong chóng, chẳng biết là đang bận việc gì.

Tứ tiểu thư Lục Yến Ninh hấp tấp xông vào, vừa vào cửa đã trách móc ta: "Hay cho Bùi Nhu ngươi! Chuyện lớn thế này mà dám giấu ta!"

Ta nắm lấy tay nàng ấy, nghiêm túc nói: "Cuối cùng cũng đợi được ngươi rồi, ngươi giúp ta bỏ trốn đi."

Sắc mặt Lục Yến Ninh trắng bệch đi một nửa, lắp bắp nói: "Ta... cái đó... ầy... ta phải suy nghĩ đã, đại ca sẽ xé xác ta mất."

Ta thấy nàng ấy tin là thật, liền ha hả cười lớn.

Lục Yến Ninh vỗ vỗ ngực, thở phào một hơi mới nói: "Cái đồ đáng ghét nhà ngươi! Đừng hòng bắt ta gọi một tiếng 'Đại tẩu'."

Nàng ấy nhìn quanh một vòng, thấy ta ăn ngon mặc đẹp, liền ngồi phịch xuống, thở dài thườn thượt: "Ngươi không biết đâu, bên ngoài náo loạn cả lên rồi.”

“Đại ca điều động thị vệ canh giữ cửa lớn, người nhàn rỗi không được vào, chỉ sợ ai đó đến mắng nhiếc vài câu khiến ngươi tự ái mà không chịu gả nữa.”

“Còn bên Thụy Hòa Đường ấy à, mẫu thân ta lại càng làm loạn một trận, nói thế nào cũng không đồng ý hôn sự này. Mẫu thân ta người đó..."

Môi Lục Yến Ninh máy động, rốt cuộc vẫn không thể nói xấu mẫu thân mình.

Nàng ấy thở dài: "Ngươi lớn lên trong phủ, nhiều việc cũng nhìn thấu rồi.”

“Phụ thân ta là người không gánh vác nổi chuyện gì, chỉ biết nạp thiếp hết phòng này đến phòng khác, sinh ra một lũ thứ tử thứ nữ.”

“Nếu không nhờ mẫu thân hồi môn phong phú, lại khéo kinh doanh, nhà ta sớm đã lụi bại rồi. May mà đại ca ta có tiền đồ, gồng gánh cả môn đường hầu phủ lên.”

“Mẫu thân trước nay luôn kỳ vọng cao vào đại ca, huynh ấy đột ngột đòi cưới ngươi, mẫu thân tức đến phát bệnh luôn rồi."

Ta tĩnh lặng lắng nghe.

Lục Yến Ninh thấy ta không chút biểu cảm, dùng quạt chọc chọc ta: "Lúc này ngươi không nên vì thâm tình của đại ca mà cảm động rơi nước mắt sao?"

Ta lườm cô ta một cái, hừ lạnh: "Huynh ấy cũng có thể không cưới ta mà, như vậy thì chẳng có chuyện gì xảy ra nữa rồi."

"Cái đồ vô tâm nhà ngươi!" Lục Yến Ninh nhào tới, nhào nặn mặt ta.

Nàng ấy nặn một hồi rồi lại bật cười: "Aiz, đại ca cưới được ngươi cũng tốt. Cái nhà này lúc nào cũng tử khí trầm trầm, ai nấy đều không được vui vẻ.”

“Trước kia đại ca cũng suốt ngày mặt lạnh như tiền, chẳng khác gì khúc gỗ. Giờ đây huynh ấy cũng đã biết thở ngắn than dài, biết đùa giỡn rồi. A Nhu, thật tốt quá, ta chân thành chúc phúc cho hai người."

Ta chăm chú nhìn nàng ấy hai lượt, nắm lấy tay nàng ấy khẽ hỏi: "Ngươi sắp gả đi rồi sao?"

Nụ cười trên mặt Lục Yến Ninh vụt tắt, nàng ấy rơi vài giọt lệ, "ừm" một tiếng rồi mới nói: "Là đích tử của Vĩnh Xương Bá phủ, ta đã gặp qua hai lần, người hơi khô khan, nhưng cũng tạm ổn."

"Tạm ổn", nghĩa là không ổn.

Ta đưa tay ra hiệu một con số, cười với nàng ấy: "Đưa tiền đây, ta đi phá đám giúp ngươi."

Lục Yến Ninh bật cười: "Thế thì đại ca chắc chắn sẽ chém ta mất."

Ta ngẫm nghĩ một hồi rồi nói: "Sau khi ta gả cho đại ca ngươi, cũng coi như là đương gia chủ mẫu rồi. Nếu sau này ngươi sống không tốt thì cứ quay về, ta nuôi ngươi cả đời."

Lục Yến Ninh vùi mặt vào vai ta, lúc khóc lúc cười.

Nàng ấy nói: "Không uổng công ta thường xuyên lấy bạc trợ cấp cho ngươi, câu nói này của ngươi, ta ghi tạc vào lòng rồi."

Bên ngoài truyền đến tiếng bước chân vội vã.

Ta vừa ngẩng đầu đã thấy Lục Thế Quân đứng ở cửa.

Huynh ấy thấy ta và Lục Yến Ninh ôm nhau khóc, mặt đanh lại, nhìn chằm chằm Lục Yến Ninh.

Lục Yến Ninh sợ tới mức nảy người lên, giơ tay nói: "Đại ca, muội thề! Muội tuyệt đối không nói bậy trước mặt A Nhu! Cũng không hề khuyên tỷ ấy bỏ trốn!"

Nàng ấy không đợi Lục Thế Quân mở miệng, xách váy chạy biến.

Lục Thế Quân đứng đó như một vị môn thần, nhìn ta nửa ngày.

Ta ngồi trên ghế, ngoắc ngoắc tay, huynh ấy mới chịu bước tới.

Lục Thế Quân im lặng một lát rồi mới nói: "Hôm nay Triệu Đoan phải đi Vinh huyện, nàng có muốn đi tiễn không?"

Ta dùng trán cụng nhẹ vào ngực huynh ấy một cái: "Chàng định tiễn ta đi bỏ trốn sao?"

Lục Thế Quân véo mạnh vào mặt ta một cái: "Nằm mơ!"

"Thế thì ta đi làm gì." Ta lấy cuốn tranh xuân cung)đồtrong tráp ra, quẳng cho huynh ấy xem.

Lục Thế Quân thoáng nhìn qua, đường quai hàm bỗng căng cứng.

Ta ưu sầu nói: "Căn bệnh này của chàng mãi chẳng khỏi, trước kia ta còn nghĩ không biết tiểu thư nhà nào bạc mệnh gả cho một phu quân 'không dùng được', kết quả cuối cùng ta lại thành kẻ bạc mệnh đó.”

“Lục Thế Quân, chàng phải đối tốt với ta một chút, nếu không ta chịu không nổi cô đơn mà bỏ chạy thì biết làm sao."

Lục Thế Quân không nhịn được nữa, cúi đầu mãnh liệt hôn lấy ta.

Ta bị huynh ấy ấn trên ghế, trán tựa vào vai huynh ấy.

Ta bị huynh ấy cắn đến mức chịu không nổi, túm lấy tóc huynh ấy.

Huynh ấy lúc này mới thở gấp ngẩng đầu lên. Xiêm y của ta sớm đã xộc xệch không ra hình thù gì.

Lục Thế Quân đổi tư thế, ôm chặt ta đặt lên đùi.

Tay huynh ấy bóp chặt eo ta, giọng khàn đặc: "Ta không phải không dùng được... chỉ là..."

Ta tò mò nhìn huynh ấy.

Lục Thế Quân mới kiềm chế nói: "Chỉ là hễ chạm vào nàng, đầu óc liền mụ mẫm, không sao tự chủ được. Chờ chúng ta thành thân xong, có lẽ sẽ ổn thôi."

Ta chẳng còn sức lực, mềm nhũn nói: "Nhưng ta cũng chẳng thích chuyện này chút nào, lần nào bị chàng dày vò xong, về nhà ta toàn mơ thấy mấy giấc mộng hỗn loạn. Lúc tỉnh dậy thì khô họng rát cổ. Hơn nữa... hơn nữa..."

Có những lời thực sự khó nói ra khỏi miệng.

Chỉ có thể mỗi sáng sớm lén lút thay tiết khố, không dám để ai biết.

Lục Thế Quân nhận ra vẻ khác lạ của ta, khẽ cười một tiếng.

Huynh ấy hôn ta, mập mờ nói: "Suốt ngày đòi trị bệnh cho ta, ta vốn tưởng nàng am hiểu lắm, hóa ra cũng chỉ là một kẻ ngốc nghếch. Nàng khó chịu, đó là bởi vì ta chưa có..."

Những lời phía sau của huynh ấy, ta nghe đã hiểu, giật bắn mình.

Ta khóc lóc nói: "Thế thì ta không thành thân nữa đâu! Đáng sợ quá! Chắc là đau lắm."

Lục Thế Quân dỗ dành ta, nói huynh ấy có vạn toàn chi sách, tuyệt đối không để ta đau.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Kẻ Nhát Gan

Kẻ Nhát Gan

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 05:43 13/05/2026
Sau Này Cố Nhân Chỉ Còn Trong Lời Đồn

Sau Này Cố Nhân Chỉ Còn Trong Lời Đồn

Tác giả: Sưu tầm

Cập nhật: 06:07 13/05/2026
Tôi Không Cần Người Chồng Hoàn Hảo Nữa

Tôi Không Cần Người Chồng Hoàn Hảo Nữa

Tác giả: Đường Đường

Cập nhật: 05:58 12/05/2026
Cả Nhà Tôi Sống Nhờ Quán Lẩu Trong Tận Thế

Cả Nhà Tôi Sống Nhờ Quán Lẩu Trong Tận Thế

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:18 12/05/2026
Trọng Sinh Năm 80: Đá Phăng Chồng Thủ Trưởng, Trở Thành Tỉ Phú

Trọng Sinh Năm 80: Đá Phăng Chồng Thủ Trưởng, Trở Thành Tỉ Phú

Tác giả: Tô Lưu Vân

Cập nhật: 06:08 12/05/2026