Chương 1
Chương 1/7
Audio chương
Ba năm trước.
Tôi là một nam sinh đại học hư vinh bình thường, khoản tiêu xài đắt đỏ nhất cũng chỉ là thắt lưng buộc bụng suốt ba tháng để mua một đôi AJ.
Để có tiền mua bộ trang phục game giá 268 nhân dân tệ.
Tôi đã ngủ một đêm với vị bá đạo tổng tài tình cờ gặp ở quán bar.
Sau đó ngoan ngoãn đau mất ba ngày.
Thế nhưng, nhìn số dư tài khoản tăng từ hai chữ số lên hàng bảy chữ số.
Nửa đêm tôi ôm mông cười thành tiếng.
Phó Văn Thâm lần đầu nhìn thấy tôi.
Đã ngẩn người ra.
Tôi bưng ly rượu ngồi lên cặp đùi rắn chắc của anh, nói: "Nhìn gì thế, em đẹp đến vậy sao?"
Anh lạnh mặt đẩy tôi ra.
"Cậu vẫn còn là sinh viên, nên biết tự trọng một chút."
Tôi phì cười thành tiếng, đây là lần đầu tiên tôi gặp một anh đẹp trai nghiêm túc và già dặn như thế này, liền dùng hết mọi thủ đoạn ngã vào người anh.
Cho đến khi bạn của Phó Văn Thâm kéo tôi ra.
Rồi đánh giá tôi từ trên xuống dưới một lượt.
Mới đầy ẩn ý nói: "Giống Tiểu Ân thật đấy."
Tôi mới bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra người này coi mình là kẻ thế thân.
Biết điều rời đi.
Chúng tôi lại gặp nhau ở nhà vệ sinh.
Phó Văn Thâm như thể đã ấp ủ trong lòng từ lâu, móc điện thoại ra nói với tôi: "Chào cậu, cho xin phương thức liên lạc đi, tốt nghiệp có thể giới thiệu việc làm cho cậu."
"Được thôi."
Tôi vừa đi wc vừa kết bạn với Phó Văn Thâm.
Ngay khi anh chuẩn bị bước ra cửa.
Tôi cũng đi wc xong.
Không đợi anh kịp phản ứng, tôi nhanh tay lẹ mắt lôi xồng xộc Phó Văn Thâm vào trong buồng xí, thậm chí còn chưa kịp kéo quần lên đã trao cho anh một nụ hôn nồng nặc vị rượu.
Tôi say rồi.
Nhưng Phó Văn Thâm không biết.
Anh thở dốc cắn tôi, hỏi: "Thích gì? Ngày mai tặng cậu."
Một mặt tôi sướng đến mức kêu loạn cả lên, mặt khác sực nhớ tới bộ trang phục vừa mới ra mắt trong game, bèn nói: "Tiền, thích tiền."
Ngày hôm sau tỉnh dậy trong khách sạn.
Trên chiếc điện thoại di động có đặt một cọc tiền giấy dày bằng lòng bàn tay.
Tôi gửi tin nhắn cho Phó Văn Thâm: 【Đây là thù lao tối qua đổi ba tư thế sao?】
Phó Văn Thâm cạn lời đáp lại một biểu tượng cảm xúc mặt cười.
Về sau, cái thói xấu hễ gặp nhau là vung tiền này của chúng tôi chưa từng ngắt đoạn.
Gặp anh một ngày.
Bạn cùng phòng có thể gọi tôi là bố suốt ba tháng.
Dây dưa với Phó tổng khoảng nửa năm.
Các bạn đang đọc truyện dịch tại Tommy Novel.
Tôi càng sống càng giống một con công xòe đuôi, cứ món đồ hiệu nào đắt tiền là nũng nịu đòi anh mua bằng được, không mua cho là khóc lóc om sòm, đòi sống đòi chết.
Phó Văn Thâm sẽ lạnh mặt trả hóa đơn cho tôi.
Sau đó véo mặt tôi tàn phá một hồi.
Hoặc một tay nắm vô-lăng, tay kia véo tai tôi.
Mắng: "Học đâu ra cái tật xấu này thế, sau này ra sân bay có phải còn vòi tôi mua máy bay không?"
Lúc đó tôi ôm tai thầm nghĩ.
Máy bay lớn không cho mua.
Trực thăng thì được mà.
Thế thì nhất định tôi phải đòi.
Thế là vào năm tốt nghiệp, nhờ ăn vạ lăn lộn trong buổi tụ tập của Phó Văn Thâm và bạn bè anh, tôi đã thành công có được một chiếc máy bay trực thăng màu vàng.
Tôi không biết lái.
Cũng chẳng muốn thuê ai lái.
Cứ vứt nguyên nó ở vị trí ban đầu.
Mỗi lần Phó Văn Thâm nhắc tới đều đưa bản mặt cạn lời khinh bỉ tôi: "Cậu là bị rối loạn mua sắm cưỡng chế do chủ nghĩa tiêu dùng gây ra, đây là bệnh tâm lý, phải chữa."
Mỗi lần anh sa sầm mặt mắng tôi, tôi liền ôm tai không thèm nghe.
Dù sao thì lần sau, Phó Văn Thâm vẫn sẽ mua cho tôi thôi.
Ra ngoài chơi, bạn bè anh trêu anh là đang nuôi con trai.
Có điều đứa con trai này chẳng thể dưỡng già.
Chỉ có thể làm anh tức đến già.
Phó Văn Thâm nghe xong liền trừng mắt nhìn tôi, như thể đang nhìn một đứa trẻ kén ăn chữa mãi không khỏi.
Mắt tôi đảo liên hồi, nhất quyết không thèm đối mắt với anh.
Tôi chả cần thể diện.
Đã là thế thân.
Thì nhất định phải gỡ lại vốn mới được!
Tuy nhiên, bản thân tôi vẫn là người rất có đạo đức nghề nghiệp, ít nhiều cũng nghe ngóng được vài thông tin về bạch nguyệt quang của kim chủ.
Theo lời kể từ mấy tên bạn xấu của anh: "Tiểu Ân ấy à, sinh ra ở Siberia, hiện tại đang sống ở Mỹ."
Tôi gảy gảy ngón tay, hóa ra người ta là cậu chủ nhà giàu, hiệp này tôi thua.
"Tiểu Ân ấy à, ngoại hình trắng trẻo mềm mại, ai nhìn cũng thích."
Tôi nghĩ, thuộc tính vạn người mê, dễ thương hơn tôi nhiều.
Hiệp này tôi lại thua.
"Tiểu Ân rất nghe lời Phó Văn Thâm, vừa dịu dàng lại đối xử với mọi người rất nhiệt tình."
Tôi đấm ngực dậm chân, ba - không, tôi thua đứt đuôi trước cái cậu tên Tiểu Ân chưa từng diện kiến này rồi!
Người cũ khóc một câu, người mới thua đau đớn.
Huống chi tôi chỉ là một nam sinh đại học được bao nuôi, vừa không có tiền vừa không có não, chỉ biết chơi game với mua đồ hiệu.
Đêm đó.
Tôi nằm trên thảm phòng ngủ chính khóc lóc vô cùng đau đớn.
Phiếu ăn này không thể kéo dài lâu được rồi.
Đợi bạch nguyệt quang của anh ấy trở về, tôi sẽ hoàn toàn thất nghiệp.
Phải ra ngoài đi làm, mỗi sáng dùng mã giảm giá uống một ly Americano đá 9 tệ 9, giữa trưa dùng mã khuyến mãi xịn đặt một phần cơm hộp chế biến sẵn, buổi chiều bị đồng nghiệp hãm lờ tức gần chết, đắn đo mãi mới dám đặt cái bánh mì thương hiệu ba mươi mấy tệ để an ủi bản thân...
Trở về căn nhà thuê cũ kỹ rách rưới thiếu trước hụt sau này, còn phải thương xót tiền điện mà tắt đèn đi ngủ sớm...
Tôi khóc rồi.
Khóc rất to.
Phó Văn Thâm cầm tài liệu công việc ném vào người tôi, mắng: "Còn không mau đi tắm rồi lên giường đi ngủ thì cút ra ngoài."
Tôi càng thấy tủi thân hơn, ngoạm đống giấy rác của anh vào miệng cắn xé lung tung, tôi cắn, tôi cắn cắn cắn cắn.
Tôi cắn chết cái đồ già khụ nhà anh.
Khi anh giơ tay định đánh tôi.
Đống tài liệu đã rách rưới đến mức không thể cứu vãn được nữa rồi.
Tôi chỉ nhớ đêm đó, tôi đi ngủ với ba dấu bàn tay trên mông và hai con mắt sưng húp.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Phu Quân Ở Rể Là Thái Tử
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 16:22 17/07/2026
Thương Xót Ngày Xuân Đến Muộn
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 20:08 15/07/2026
Mật Mã Chết Người Của Cô Ấy
Tác giả: Giang Phong Nhập Hoài
Cập nhật: 13:56 25/07/2026
Nhân Danh Tình Yêu
Tác giả: Nam Du
Cập nhật: 17:07 23/07/2026
Liên Hôn Với Bác Sĩ Âm U Biến Thái? Tôi Ăn Ăn Ăn Ăn
Tác giả: Du Tam
Cập nhật: 16:58 23/07/2026