Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 7

Chương 7/8

Audio chương

13

Sáng sớm hôm sau, Triệu Đoạt bưng bữa sáng vào: "Tôi mới học được rất nhiều kỹ năng mới, thế nào, lần này cơ thể không thấy khó chịu lắm đúng không?"

"Câm miệng."

Tôi đi đánh răng, sau đó ăn sạch bữa sáng.

Tôi nhìn quầng thâm mắt to đùng của anh ta, hỏi: "Dạo này rốt cuộc anh bận cái gì thế? Lúc nào cũng về lúc nửa đêm, mà trông có vẻ như đang có tâm sự nữa."

"Nói ra cũng chẳng có cách giải quyết gì."

"Trước đây chúng ta chẳng phải đã nói rồi sao, có chuyện gì thì cứ nói với tôi, tôi đứng sau lưng bảo kê anh, anh không nói với tôi thì sao giúp anh tìm cách giải quyết được?"

Anh ta ngồi bên mép giường thở dài: "Chuyện kinh phí nghiên cứu, dạo này chúng tôi đang thực hiện nghiên cứu một linh kiện cơ giáp, nếu nghiên cứu thành công thì tính linh hoạt của cơ giáp sẽ tăng lên một tầm cao mới, nhưng hiện tại đang là lúc mấu chốt mà kinh phí nghiên cứu lại có hạn, nên hơi rắc rối."

Tôi tựa vào đầu giường hỏi: "Thiếu bao nhiêu kinh phí?"

Triệu Đoạt: "Khoảng một trăm ba mươi tỷ."

Tôi gật đầu: "Một trăm ba mươi tỷ, tôi đưa cho anh là được chứ gì."

"Hả?" Triệu Đoạt kinh ngạc nhìn tôi: "Cậu đưa cho tôi? Cậu lấy đâu ra tiền, cậu mua quả trái cây còn thấy xót tiền mà."

"Tôi chỉ là không tiêu tiền bậy bạ thôi được không! Tôi chỉ là thích tiết kiệm tiền thôi được chưa! Có một trăm ba mươi tỷ thôi mà, tôi chuyển khoản cho anh là xong chứ gì."

Triệu Đoạt ngẩn ngơ: "Tiền ở đâu ra mà cậu có?"

"Tôi kiếm chứ đâu. Từ nhỏ tôi đã thích đầu tư rồi, tiền lì xì mỗi năm của tôi cũng được mấy chục triệu, tôi đem đi đầu tư hết."

"Tiền lì xì của cậu nhiều thế sao?"

"Đúng vậy, nhà tôi giàu lắm, hơn nữa nhà các chú các bác tôi cũng rất giàu.”

“Lấy ví dụ nhé, riêng các nhà máy sản xuất thuốc ức chế đều nằm trong tay gia tộc tôi cả, cơ bản là độc quyền rồi.”

“Chẳng qua tổ huấn gia tộc tôi là không được để lộ sự giàu sang. Sợ cây to đón gió, nên các nhánh khác nhau trong gia tộc quản lý các công ty khác nhau, thậm chí đến họ cũng không giống nhau."

Triệu Đoạt hoàn toàn nghén ngẩm: "Tôi biết nhà cậu giàu, nhưng không biết nhà cậu lại giàu đến mức này. Thế mà lúc đầu cậu còn định hôn với Triệu Trạch?"

Tôi tức giận đập vào chân một cái: "Ông nội tôi định đấy, hồi đó ông nội anh cứu mạng ông nội tôi, ông nội tôi mới nghĩ đến chuyện bù đắp cho nhà anh một chút.”

“Tôi lớn lên rồi là đã không thèm nhìn tới Triệu Trạch rồi, trừ cái nhà máy dược đó có chút sức hút với tôi ra, những thứ khác tôi chẳng quan tâm. Lần này họ hủy hôn, tôi còn thở phào nhẹ nhõm nữa là."

"Đúng rồi, cái nhà máy dược đó, tôi đã sắp xếp lại dây chuyền sản xuất, hiện tại loại thuốc điều trị tràn dịch Pheromone mới ra mắt trên thị trường chính là do nhà máy dược của nhà chúng ta sản xuất đấy. Kiếm cho tôi không ít đâu."

Triệu Đoạt: ...

Tôi vỗ vỗ vai anh ta: "Anh ngẩn người cái gì thế?"

Anh ta ngơ ngác: "Không ngờ vợ tôi lại lợi hại đến thế."

Tôi trợn tròn mắt: "Anh không nghĩ là lúc tôi nói đứng sau lưng ủng hộ anh, anh muốn cái gì tôi cũng kiếm về cho anh là nói đùa đấy chứ?"

Triệu Đoạt: ...

Tôi cạn lời, lặng lẽ chuyển khoản cho anh ta một trăm ba mươi tỷ: "Cầm lấy mà dùng trước đi, không đủ thì lại bảo tôi."

"Được."

Đến quân bộ, anh ta định đi đến phòng nghiên cứu, tôi gọi anh ta lại.

"Triệu Đoạt."

Anh ta quay đầu: "Sao thế?"

"Tối nay anh làm thêm xong nhớ mang một quả sầu riêng về nhé, ở nhà ăn hết rồi."

Nói xong, tôi xoay người bước vào cánh cổng của Trung tâm Chế tạo Cơ giáp.

Để lại một mình anh ta đứng ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng tôi.

14

Chẳng mấy chốc, nghiên cứu của tôi cũng hoàn thành, bộ cơ giáp chế tạo ra cũng đã bán được.

Thu nhập hơn ba tỷ, cộng thêm phần cổ tức nhận được gần đây, tổng cộng là hai mươi tỷ, tôi trực tiếp chuyển thẳng vào tài khoản của Triệu Đoạt.

Chưa đầy hai phút sau, cuộc gọi thoại của Triệu Đoạt đã gọi tới.

"Vợ ơi, lại chuyển tiền cho anh à?"

"À, em sợ bên anh kinh phí nghiên cứu không đủ nên chuyển cho anh dự phòng thôi, sao thế?"

"Vừa nãy bọn anh đang họp, quang não của anh kết nối với máy chủ của phòng nghiên cứu."

Tôi nhấp một ngụm nước trái cây: "Rồi sao nữa?"

"Thế nên bây giờ tất cả những người tham gia cuộc họp đều biết em vừa chuyển cho anh hai mươi tỷ rồi."

Tôi hơi không hiểu: "Thì đã sao, rồi sao nữa?"

"Họ đều ngưỡng mộ anh."

Khóe môi tôi cong lên: "Đó là điều hiển nhiên."

Từ ngày đó, Trung tâm Chế tạo Cơ giáp của quân bộ có một lời đồn:

Người phụ trách Trung tâm Chế tạo Cơ giáp, Thượng tá Triệu Đoạt, có một "kim chủ" Beta chống lưng.

Kim chủ Beta sao?

Cái danh xưng này, tôi vui lòng nhận lấy!

Hoàn chính văn.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Mất Kiểm Soát

Mất Kiểm Soát

Tác giả: Beng Chacha

Cập nhật: 05:46 09/05/2026
Niệm Chi

Niệm Chi

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:51 22/04/2026
Cẩm Nang Thuần Hóa Thiếu Gia Kiêu Ngạo

Cẩm Nang Thuần Hóa Thiếu Gia Kiêu Ngạo

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 14:34 22/04/2026
Sênh Sênh, Anh Không Hối Tiếc

Sênh Sênh, Anh Không Hối Tiếc

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:07 23/04/2026
Hoa Ngô Đồng Chưa Tàn, Người Chưa Quên

Hoa Ngô Đồng Chưa Tàn, Người Chưa Quên

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 08:58 24/04/2026