Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 5

Chương 5/8

Audio chương

10.

Tôi gọi điện cho bộ phận phân phối, hỏi về chuyện ly hôn.

“Dữ liệu cho thấy, cô Lâm, thời gian thử hôn của cô còn một tuần. Xin hỏi đến hạn, cô có xác nhận ly hôn với thú nhân được phân phối không?”

Tôi sửa lại:

“Không phải ly hôn hết.”

“Chỉ ly hôn với Sở Xuyên thôi. Còn tôi và Sở Châu sẽ kết hôn chính thức.”

Đầu dây bên kia khuyên tôi:

“Cô Lâm, cô nên biết, độ tương thích giữa cô và cả hai người họ đều cực cao.”

“Nếu một trong hai rời khỏi cô, theo kinh nghiệm trước đây, kỳ mẫn cảm sau này sẽ rất khó vượt qua.”

“Thậm chí có thể vì không được an ủi mà phát sinh vấn đề tâm lý.”

Tôi nhớ lại thái độ của Sở Xuyên với mình.

Trong kỳ mẫn cảm, cậu ta đúng là rất dính người, lúc nào cũng bám lấy tôi, đáng thương đến mức gần như cầu xin.

Nhưng chỉ cần tỉnh táo lại, cậu ta lập tức giữ khoảng cách, tránh tôi như tránh tà, càng xa càng tốt.

Cái vẻ xấu hổ, tức giận, ghét bỏ đó…

Tôi không tin cậu ta sẽ không thể rời xa tôi.

Nhân viên thở dài:

“Được rồi, chúng tôi tôn trọng lựa chọn của cô.”

“Nếu muốn ly hôn, cô cần chuẩn bị các giấy tờ liên quan, tôi sẽ gửi qua email cho cô.”

“Nhưng chúng tôi vẫn mong cô cân nhắc thêm. Theo các trường hợp trước đây, 99% thú nhân bị ly hôn sẽ hối hận, hoảng loạn, thậm chí có hành vi tự làm tổn thương bản thân trong kỳ mẫn cảm.”

“Sau khi quyết định, thứ Tư tuần sau, mời cô và các thú nhân của mình đến cục phân phối để làm thủ tục ly hôn hoặc đăng ký kết hôn.”

11.

Buổi tối ăn cơm.

Tôi nhận ra sắc mặt Sở Châu có gì đó không đúng.

Nhìn kỹ lại, chiếc áo len sáng nay anh còn mặc đi làm, giờ đã rách một đường rất lớn.

Vết rách gọn gàng… giống như bị dao cắt.

Sở Xuyên cười hả hê:

“Xem ra không chỉ tôi thấy xấu.”

“Chắc còn có người không chịu nổi, nên tiện tay ‘giải cứu đôi mắt’ rồi.”

Nhưng lúc này tôi không quan tâm cậu ta nói gì.

Tôi chỉ nghĩ, nếu là bị dao cắt… vậy Sở Châu có bị thương không?

Tôi vội kiểm tra thì bị anh giữ cổ tay lại, lắc đầu:

“Anh không bị thương.”

“Lúc làm nhiệm vụ đột xuất, anh sợ làm bẩn nên thay ra.”

“Đến khi quay lại thì đã bị ai đó cắt rách rồi.”

Sở Xuyên chen vào:

“Ôi, anh ơi, hỏng thì hỏng rồi, còn bày đặt kiếm lý do làm gì.”

Cậu ta ngừng một chút, giả vờ như vô tình:

“Nhưng mà anh cũng kém thật đấy.”

“Nếu là em, em sẽ không bao giờ để người ta làm hỏng đồ người khác tặng.”

Ánh mắt như vô tình liếc về phía tôi, rõ ràng đang dò phản ứng.

Sở Châu im lặng một lúc, rồi lại nói xin lỗi tôi.

Trong giọng nói là sự áy náy và hụt hẫng rất rõ.

Tôi lắc đầu:

“Rách thì vá lại được mà, không sao đâu.”

“Là do em không nghĩ kỹ, màu be đúng là khó giữ sạch.”

“Thế này đi, mai em đan cho anh cái khác màu đen nhé.”

“Anh cứ mặc thoải mái, bẩn thì thay, em đan thêm cho.”

Tôi hơi đỏ mặt, nhỏ giọng:

“Em mới học được cách đan hình thỏ… sẽ làm cho anh.”

Rắc!

Một tiếng vỡ giòn tan.

Phát ra từ phía Sở Xuyên.

Chiếc cốc trong tay cậu ta… vỡ nát.

Mảnh vỡ cắm vào lòng bàn tay, máu rỉ ra.

Nụ cười cợt nhả trên mặt cậu ta biến mất.

Đôi mắt nhìn tôi… giống như thú săn mồi đang khóa mục tiêu.

Tôi hơi sợ, vô thức lùi lại, nép sau Sở Châu.

Sở Châu che chắn cho tôi, ánh mắt lạnh hẳn:

“Ra ngoài ngay.”

“Mày dọa cô ấy rồi.”

Sở Xuyên không chịu yếu thế:

“Sở Châu.”

“Đăng Đăng không phải của riêng anh.”

Cậu ta không gọi “anh”, mà gọi thẳng tên.

Nhưng lại gọi tôi là… “Đăng Đăng”.

Giọng trầm xuống từng chữ: “Tôi cũng là chồng của cô ấy.”

“Anh không có quyền đuổi tôi.”

12.

Đêm đó, Sở Xuyên và Sở Châu… đánh nhau thật.

Tôi không biết chuyện gì xảy ra.

Chỉ đến khi hoàn hồn, hai người đều đã bị thương, từng cú đấm đều nặng nề, không ai chịu nhường ai.

Cuối cùng phải có cảnh sát đến mới tách ra được.

Tôi ngồi trước mặt Sở Châu, bôi thuốc cho anh.

“Sao lại đánh nhau đến mức này…”

“Người đầy thương tích rồi.”

Sở Châu nhìn tôi đang cẩn thận thổi nhẹ lên vết thương, nói:

“Nó nói chuyện quá đáng.”

“Đáng bị đánh.”

Tôi khựng lại một chút, rồi tiếp tục bôi thuốc:

“Em quen rồi… tính cậu ấy vốn vậy.”

Nhưng Sở Châu không đồng ý.

Anh nhíu mày, định nói gì đó, tôi liền ngăn lại.

Anh đã vì tôi mà mâu thuẫn với Sở Xuyên quá nhiều rồi.

Tôi suy nghĩ một chút, nói: “Cố thêm một tuần nữa thôi.”

Sở Châu lập tức ngẩng đầu.

Tôi mím môi, nhỏ giọng: “Sau một tuần… em sẽ ly hôn với cậu ấy.”

“Cậu ấy sẽ không phải gặp em nữa.”

Tôi nghe thấy tiếng tim đập rất mạnh.

Giọng Sở Châu khàn đi rõ rệt: “Vậy còn anh?”

Vừa giống lo lắng… vừa giống mong chờ.

Tôi bật cười:

“Còn anh à…”

Tôi định trêu một chút, nhưng lại không nỡ nhìn ánh mắt anh dần tối xuống.

“Em đã nói rồi mà…”

“Sau này vẫn sẽ đan áo cho anh.”

Tôi nhỏ giọng: “Ngốc thật đấy, thế mà cũng không hiểu.”

Tiếng tim đập bên tai càng mạnh hơn.

Nhưng Sở Châu lại im lặng, rồi khẽ gọi:

“Vợ.”

“Ừm.”

“Đăng Đăng.”

“Ừm.”

“Bé ngoan.”

“…Ừm.”


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Tiểu Tứ Trọng Sinh, Tôi Nằm Yên Cũng Thắng

Tiểu Tứ Trọng Sinh, Tôi Nằm Yên Cũng Thắng

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:54 19/04/2026
Tuyên Ngôn Độc Thân

Tuyên Ngôn Độc Thân

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 07:01 19/04/2026
Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Tác giả: Mặc Linh

Cập nhật: 08:34 08/04/2026
Tôi Nhặt Được Tinh Linh Là "Nam Mama"

Tôi Nhặt Được Tinh Linh Là "Nam Mama"

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 13:48 18/04/2026
Thị Vệ Thật Thà Và Chủ Tử Khổng Tước Kiêu Ngạo

Thị Vệ Thật Thà Và Chủ Tử Khổng Tước Kiêu Ngạo

Tác giả: Tôi muốn đi ngủ rồi

Cập nhật: 06:15 19/04/2026