Chương 7
Chương 7/12
Audio chương
Học kỳ hai năm lớp mười một, ông già dẫn tôi đi tham gia kỳ thi học sinh giỏi toán.
Nhà ông có máy tính, cứ đến cuối tuần, tôi lại đến nhà ông mượn cớ dùng máy tính, thực chất là ăn chực uống chực.
Sủi cảo sư nương làm rất ngon, lần nào bà cũng múc cho tôi một bát lớn, còn hiên ngang phủ lên trên một quả trứng ốp la.
Sủi cảo sư nương gói rất to, hận không thể để cái lớp vỏ bánh mỏng dính đó nhét hết cả một chậu nhân thịt vào trong.
Ông già trêu chọc tôi: "Nó còn ăn khỏe hơn cái thằng Quách Vĩ kia đấy, Quách Vĩ một hơi có thể ăn hai mươi tám cái sủi cảo, nó có thể ăn ba mươi hai cái!"
"Quách Vĩ hồi nhỏ cũng gầy, bây giờ béo rồi, nó không tập thể dục, tôi từng này tuổi rồi mà mỗi ngày đều chạy bộ đấy..."
Kỳ thi học sinh giỏi toán tôi một mạch từ vòng sơ khảo sát phạt vào đến vòng thi phụ của giải liên tỉnh, giành được giải nhất cấp tỉnh, xếp hạng đứng top đầu.
Ông già lại nhét tôi vào đội tuyển tỉnh để tham gia kỳ thi Olympic Toán học toàn quốc, nhưng có lẽ là do ăn nhiều tinh bột quá nên mụ mẫm đầu óc, cuối cùng chỉ giành được huy chương bạc.
Ông già vẫn cứ rất vui vẻ, ông nói, dựa vào tấm huy chương bạc này, điểm chuẩn của Đại học Phục Đán ít nhất có thể hạ xuống hai mươi điểm.
Tôi cũng rất vui vẻ.
Thế là kỳ thi đại học kết thúc tôi liền đăng ký Đại học Công nghệ Cáp Nhĩ Tân.
Hành vi của tôi trước giờ luôn vượt bậc và không theo logic nào.
Ngày nhận được giấy báo nhập học, mẹ tôi lại bị bố tôi đánh cho một trận.
Tôi đỗ đại học, không một ai vui vẻ, ngoại trừ ông già và sư nương.
Tôi ngồi ngoài sân, giơ cái miếng tròn nhỏ được gửi kèm cùng giấy báo nhập học lên ngắm nghía.
Nghe nói đây là một loại vật liệu composite chống cháy, cách nhiệt, siêu nhẹ kiểu mới, là vật liệu được sử dụng trên tàu vũ trụ chở người Mộng Chu và tàu thăm dò Thiên Vấn.
Nó có thể đưa tôi bay vào vũ trụ được không?
Đêm đen không một tiếng động, bầu trời như sắp sụp đổ.
Giọng của bố tôi oang oang trong nhà: "Bà có tiền à! Có tiền nuôi nó đi học cái trường đại học chó chết gì đấy à?"
"Đến lúc nhìn nó gả đi rồi xem nó có còn nhận cái người mẹ này không! Còn để cháu ngoại dưỡng già cho bà, bây giờ bà muốn tiễn nó đi học, bà xem người ta có lật mặt hay không!"
Không cần đoán cũng biết, mẹ tôi nhất định là bị đánh đến mức trốn đông trốn tây.
Tôi cất miếng tròn nhỏ đi một cách cẩn thận, xắn tay áo lên, đẩy cửa nhà ra.
Tôi từng không chỉ một lần làm như vậy, mưu toan ngăn cản ông bố đang bạo lực của tôi, mưu toan giải cứu người mẹ đang bị đánh của tôi.
Nhưng lần nào cũng đều không đi đến đâu.
Cái tát của bố tôi nặng hơn của mẹ tôi rất nhiều, gấp mười mấy lần, hoặc giả là mấy chục lần lực đạo.
Ông ta một tát liền có thể đánh ngã tôi, đá vào bụng tôi, nện vào đầu tôi.
Còn có một lần ông ta cầm dao phay đuổi theo chém tôi, giống như thật sự muốn dồn tôi vào chỗ chết.
Mẹ tôi khóc lóc kêu la, dập đầu bình bịch với ông ta, lại túm chặt lấy ống quần của ông ta.
Cho đến khi bố tôi hạ hỏa, hết sức lực, liền sẽ đương nhiên buông tha cho chúng tôi.
Mẹ tôi lần nào cũng đều rèn sắt không thành thép mà bấu chặt lấy cánh tay tôi, bà khóc lóc hỏi tôi: "Tại sao con không chịu nhận sai, tại sao chứ!"
"Nói một câu nhận sai từ trong miệng con ra rốt cuộc thì khó đến mức nào?"
Mẹ ơi, điều này thật sự rất khó.
Bởi vì con không có làm sai.
Tôi vừa đẩy cửa vào, mẹ tôi thẫn thờ mất vài giây, lập tức liền lớn tiếng quát tháo bắt tôi cút ra ngoài.
Thần sắc bà điên cuồng, dùng cả tay lẫn chân bò tới muốn đẩy tôi ra ngoài, nhưng tôi đứng im bất động ở cửa.
"Cút đi! Mày cút ra ngoài đi!"
"Tao bảo mày cút ra ngoài, cầu xin mày đấy..."
Tôi nhìn bố tôi, bố tôi cũng nhìn tôi.
Sự phẫn nộ thiêu đỏ hai mắt tôi, máu khắp người sôi sục.
Hai chúng tôi đều rất yên lặng, chỉ có mẹ tôi là cuồng loạn.
Tôi và bố tôi đánh nhau một trận.
Trong sủi cảo của sư nương có lẽ là có thêm rau chân vịt mà Thủy thủ Popeye vô cùng yêu thích, khiến hai cánh tay gầy yếu này của tôi cũng có thể bộc phát ra sức mạnh đích thực của cơ nhị đầu.
Tôi nhấc chân đạp thẳng vào bụng bố tôi, ông ta lảo đảo đụng phải chiếc bàn, cùng chiếc bàn ngã nhào trên mặt đất.
Ông ta bò dậy muốn lấy dao, tôi trực tiếp vớ lấy cây cán bột, hướng về phía đầu ông ta mà nện chí mạng.
Lần đầu tiên trong đời tôi đánh thắng.
Nhưng đánh thắng cũng không có tác dụng gì, mẹ tôi luôn tìm đủ mọi cách để được ăn đòn.
Bà không trốn không phản kháng, thậm chí đến sau này đến kêu cũng không thèm kêu nữa.
Tôi ngăn cản được ông bố đang bạo lực, nhưng không thể giải cứu được người mẹ đang bị đánh.
Tôi cứ ngỡ nhân quả của trò chơi bạo lực gia đình này đều nằm trên người bố tôi, nhưng không ngờ lại nằm trên người mẹ tôi.
Bà là bùn nhão không trát nổi tường, cho nên không xứng đáng nhận được sự giải cứu.
Lên đại học tôi không đòi họ một cắc tiền nào, đều là tiền tôi tích cóp lặt vặt hồi cấp ba.
Gom góp chắp vá ra năm chục một trăm, tôi cảm thấy, trên đời này tột cùng không thiếu được con đường sống cho tôi.
Mẹ tôi vẫn cứ muốn tôi bỏ tiền ra nuôi anh họ.
Thế là lúc không có tiết học, tôi không phải đi làm gia sư cho người ta thì chính là đến tiệm gà rán cắt phao câu gà.
Tôi một ngày kiếm được một trăm năm mươi tệ, không đưa tiền cho bà, bà liền gọi video đến giục tôi.
Bà nhìn thấy tôi đang ăn bún gạo, lập tức liền tìm được cơ hội mở miệng cằn nhằn: "Sắp đón năm mới rồi con không biết sao? Còn cần tao phải nhắc nhở con à?"
"Lì xì của dì con, lì xì của anh họ con, cái này đều phải mỗi người năm trăm."
"Còn có tiền học phí năm tới của anh họ con, sáu nghìn tệ con không phải gánh ba nghìn sao? Người ta gật đầu đồng ý cho con đi học, con đừng có mà không biết ơn, còn ở bên ngoài vung tay quá trán mua cơm bên ngoài ăn..."
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Ôn Nhã
Tác giả: Lệ Chi Khí Thủy Thủy
Cập nhật: 17:48 01/07/2026
Bạn Trai Là Giáo Sư Hướng Dẫn Của Tôi
Tác giả: Tang Bạch
Cập nhật: 17:31 01/07/2026
Bé Câm Omega Mang Theo Cực Phẩm Chạy Trốn
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 13:01 12/04/2026
Say Rượu Lỡ Hôn Tổng Tài Lạnh Lùng
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 12:11 10/04/2026
Mang Nhiệm Vụ Liếm Cẩu Nam Chính, Tôi Liềm Nhầm Phản Diện
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 20:23 05/04/2026