Chương 10
Chương 10/12
Audio chương
Từ năm hai đại học trở đi, tôi không bao giờ trở về nữa.
Mẹ tôi từng gọi video cho tôi vài lần, phần lớn đều là lúc một mình bà ở trong bếp gói sủi cảo.
Sủi cảo bà gói rất nhỏ, lòng bàn tay nhào một cái, xếp dày đặc trên cái mẹt hấp.
Chúng tôi nói không được hai câu.
Bà lặng lẽ gói sủi cảo, tôi lặng lẽ nhìn bà.
Chuyện xảy ra ngày hôm đó không một ai trong chúng tôi nhắc lại nữa, có lẽ việc bà có thể chủ động gọi điện thoại cho tôi chính là lời xin lỗi.
Mà tôi có thể bắt máy điện thoại của bà, chúng tôi liền sẽ làm hòa như xưa.
Bà có đôi khi sẽ nhìn ra cửa sổ thẫn thờ.
Căn bếp vuông vức bốn góc dường như đã nhốt chặt hơn sáu mươi năm cuộc đời của bà.
Bà có đôi khi cũng muốn bộc bạch tâm can nói với tôi vài lời chân tình thực cảm.
Bà nói, bản thân tuổi tác đã cao, không dùng được mấy năm nữa là sẽ chết đi.
Nhưng một khi bà chết đi, liền sẽ không bao giờ còn có ai che chở cho tôi nữa.
Bố tôi sẽ đánh tôi, sẽ nghe theo lời thổi bên tai của đám họ hàng mà tùy tiện gả tôi cho cái lũ độc thân bùn nhão không trát nổi tường trong làng.
Đợi đến lúc nhà tôi đứa gả đi đứa chết đi, đến lúc đó căn nhà nhỏ kia liền có thể để lại cho nhà dì chiếm đoạt tài sản của người tuyệt tự rồi.
Bà nói: "Tao đâu có phải thật sự để tâm việc họ có dưỡng già cho tao hay không."
"Tao chỉ lo lắng tao chết rồi, không còn ai có thể che chở cho đứa con của tao nữa."
"Bây giờ đưa tiền cho họ, chịu sự tức giận của họ, sau này bất luận thế nào họ đều sẽ nhìn vào cái thể diện trước kia mà chừa cho con vài phần thể diện."
Nói rồi nói rồi bà liền bắt đầu khóc, nước mắt như chuỗi hạt đứt dây, dùng tay che mặt, gào khóc thảm thiết.
"Sao tao lại có thể không muốn cho con đi học, sao lại có thể không muốn cho con giống như con cái nhà người ta lặng lẽ bình an đi hết một đời chứ."
"Nhưng mà tao vô dụng quá, là tao vô dụng..."
"Tao không nên sinh ra con, mẹ của tao cũng không nên sinh ra tao."
Sự lý trí của tôi đang nghi ngờ tính chân giả trong lời nói của bà.
Bà có lẽ là vì tôi trở nên mạnh mẽ rồi chăng.
Sau đó mẹ tôi vẫn cứ thi thoảng gọi điện thoại cho tôi, nhưng tôi đều không nghe nữa.
Bởi vì cho dù tôi muốn nghe, cũng không thể nghe được nữa rồi.
Dự án nghiên cứu khoa học tôi tham gia đều đã ký hiệp định bảo mật nghiêm ngặt.
Tôi chỉ có thể gọi điện thoại ra ngoài vào những ngày quy định, nhưng lại không biết gọi cho bà thì nên nói cái gì, cuối cùng chỉ có thể gửi một tin nhắn, kèm thêm một đoạn video báo bình an.
Tiền của dự án có thể trích một phần gửi về nhà, nhưng đã bị tôi từ chối.
Thời gian lâu dần, mẹ tôi bắt đầu lo lắng cho tôi.
Trong lòng mẹ tôi không có định số, nói cho dì nghe, dì vừa biết chuyện suýt chút nữa là vui mừng đến phát điên lên được.
Bà ta nói tôi thế này nhất định là bị lừa đảo bắt cóc ra nước ngoài rồi, kiếp này không bao giờ về được nữa.
Bà ta còn bảo bố tôi sửa lại gia phả, nói tôi làm ra cái loại chuyện không thấy được ánh mặt trời thế này, tổ tiên dưới suối vàng biết được sẽ trách tội.
Tôi biết, đây đều là dì đang chuẩn bị cho việc chiếm đoạt tài sản tuyệt tự của nhà tôi.
Mẹ tôi còn lén lén lút lút đi báo cảnh sát, nhưng phía cảnh sát ngoài việc hết lần này đến lần khác bảo đảm an toàn thân thể của tôi ra, thì những cái khác một chữ cũng không thể nói.
Tôi ở đâu, tôi đang làm gì... mọi thứ về tôi dường như đều đã biến mất khỏi thế giới này.
Quách Vĩ nói, anh ấy đã hơn ba năm không được gặp sư nương.
Tôi đoán anh ấy đại khái là thèm ăn rồi.
Thế là lúc mọi người cùng nhau ăn tết, tôi cũng thử gói sủi cảo.
Nhưng cái vỏ bánh cán ra lúc nào cũng nhỏ xíu, tôi liều mạng muốn nhét hết nhân thịt vào trong, muốn làm ra cái loại sủi cảo vừa to vừa đầy đặn giống như của sư nương vậy.
Tuy nhiên sự tình trái với ước nguyện, cuối cùng thu hoạch được một bát canh thịt viên lát bánh mì, bị Quách Vĩ cười cho rụng cả răng.
Tôi gói không ra chiếc sủi cảo lớn của sư nương, cũng gói không ra chiếc sủi cảo nhỏ của mẹ tôi.
Sủi cảo tôi gói giống như tôi vậy, là một kẻ quái thai, chẳng ra làm sao.
Tôi đã sáu năm không về nhà.
Nhưng đột nhiên nhà cửa giải tỏa, bắt buộc bản thân phải quay về.
Thế là làng chúng tôi đã được nhìn thấy một trận thế lớn nhất từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ.
Xe cảnh sát mở đường, lãnh đạo địa phương tháp tùng, một mực hộ tống dọc đường.
Người trong làng đều nghển dài cổ, trợn tròn mắt, không biết là phương thần thánh phương nào đại giá quang lâm.
Xe dừng lại trước cửa nhà tôi.
Mẹ tôi vốn dĩ còn đang sợ hãi, nhưng vừa nhìn thấy người bước xuống xe là tôi, trên mặt vừa kinh ngạc vừa vui mừng.
Bà một mắt liền nhận ra tôi, cho dù tôi ở vùng Đại Tây Bắc đã ăn không ít cát bụi, bà vẫn cứ một mắt liền nhận ra tôi.
Bà già đi rất nhiều, nhưng người nghèo là thứ chịu đựng được sự gian khổ của tuế nguyệt nhất.
Bà vẫn cứ thân cường lực tráng, xương cốt cứng cáp.
Bà vấp vấp váp váp gọi tôi: "Tiểu Liễu... con về rồi à? Sống có tốt không?"
Bà muốn nắm tay tôi, còn muốn hỏi thêm điều gì đó, người mặc thường phục bên cạnh tôi lập tức liền chặn bà lại.
"Nói chuyện thì được, không được tiếp xúc cự ly gần."
Dì nghe thấy động tĩnh, cũng đi theo ra khỏi nhà.
Bà ta nhìn thấy trận thế này, nhãn cầu đảo một cái, cái đầu không linh hoạt lập tức nghĩ ngợi viển vông, tự bổ não ra đủ thứ chuyện bảy tám phần.
Bà ta kéo mẹ tôi lại, lầm bầm với tông giọng không hề nhỏ: "Nhìn một cái là biết phạm pháp ở bên ngoài rồi, canh giữ giống như canh giữ phạm nhân vậy kìa!"
"Chị đừng có mà sán lại gần, con gái chị sáu năm không về, không biết ở bên ngoài gây ra tai họa lớn chừng nào đâu!"
"Sớm làm xong việc sớm xong xuôi, chuyển cái hộ khẩu ra ngoài đi, tụi tôi không dám có dính dáng gì với cái loại phạm pháp đâu, tôi còn trông cậy cháu trai tôi sau này thi công chức bưng bát cơm sắt đấy!"
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Ôn Nhã
Tác giả: Lệ Chi Khí Thủy Thủy
Cập nhật: 17:48 01/07/2026
Bạn Trai Là Giáo Sư Hướng Dẫn Của Tôi
Tác giả: Tang Bạch
Cập nhật: 17:31 01/07/2026
Bé Câm Omega Mang Theo Cực Phẩm Chạy Trốn
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 13:01 12/04/2026
Say Rượu Lỡ Hôn Tổng Tài Lạnh Lùng
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 12:11 10/04/2026
Mang Nhiệm Vụ Liếm Cẩu Nam Chính, Tôi Liềm Nhầm Phản Diện
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 20:23 05/04/2026