Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 5

Chương 5/7

Audio chương

10

Ngày thứ hai sau khi hồi phủ.

Ý chỉ của Thái hậu đã hạ xuống.

Ta cuối cùng đã không cần phải nhập cung tuyển tú nữa.

Cha vui mừng khôn xiết, nhưng sau đó lại sinh lòng sầu muộn.

Cảm thấy ta đã đến tuổi thành gia lập thất, mà bên người lại không có lấy một ý trung nhân hợp ý vừa lòng.

Trong đầu ta không tự chủ được mà nghĩ đến Tần Lãng.

Hắn dung mạo tú mỹ, là dáng vẻ vạn người có một.

Thế nên sau khi trấn an cha xong, ta lập tức xuất phủ.

Đi tìm Tần Lãng.

Nơi hắn ở là một tòa trạch viện tam tiến tam xuất, chỉ cách Ngọc phủ một con phố.

Gạch xanh ngói xám, đình viện sâu thẳm.

Thập phần tú khí nhã trí.

Quản gia nhìn thấy là ta, liền chủ động nghênh đón ta vào trong.

Thời điểm gặp được Tần Lãng, ta vào thẳng vấn đề: “Những lời ngươi nói ngày đó, liệu có còn tính?”

“Hành động này có khả năng sẽ chọc giận Hoàng đế, ngày sau đường thăng tiến của ngươi e là sẽ không còn hy vọng gì nữa.”

Giọng nói của ta càng lúc càng thấp xuống: “Nhưng sau khi thành hôn, nếu ngươi gặp được nữ tử mình đem lòng yêu thương, tùy thời đều có thể hòa ly.”

Hắn mỉm cười ngắt lời ta: “Không sao, dù sao cũng không thăng tiến lên được nữa rồi.”

“Chuyện hòa ly gì đó, ngày sau hãy bàn tiếp.”

Sau khi thỏa hiệp thương nghị xong xuôi, ta hỏi hắn có yêu cầu gì không.

Tần Lãng nói: “Ta thích đọc thơ, những bài thơ nàng làm sau này, ta phải là người đầu tiên được xem.”

Ta âm thầm mỉm cười.

Đúng là một nam tử đọc sách đến mức rập khuôn hủ lậu.

Đối với thơ thư lại si mê đến nhường này.

Sau khi sự tình đã thỏa thuận xong.

Ta trở về Thái sư phủ.

Vừa đến cửa, liền nhận được một phong thư do Phúc công công mang tới.

Trên thư viết: “Những lời nói trong thư phòng ngày ấy, nàng đã suy nghĩ kỹ chưa?”

Ta chỉ nghĩ là Thái hậu đã truyền đạt chỉ ý.

Nhưng bệ hạ vẫn chưa kịp nhận được thông báo.

Nên không để ở trong lòng.

Nhưng trong thâm tâm cũng thầm cảm thấy may mắn.

May mắn vì bản thân đã chuẩn bị sẵn hai tay chèo.

11

Ban đầu cha không đồng ý, sợ ta bị lỡ dở cả đời.

Nhưng sau khi gặp Tần Lãng, người liền không phản đối nữa.

Còn khen ta mắt nhìn tốt, khéo chọn người.

Vì sợ đêm dài lắm mộng, trong phủ bắt đầu khẩn trương chuẩn bị cho hôn sự.

Thấm thoắt một cái đã đến ngày diễn ra cuộc thi tài nữ.

Đây là thịnh sự của văn đàn do Lễ bộ đứng đầu, Hoàng gia Thư viện đứng ra tổ chức, cố định diễn ra vào Tết Đoan ngọ hằng năm.

Thái hậu, Hoàng đế, Lễ bộ Thượng thư làm chủ thẩm.

Hàn lâm viện Học sĩ, các vị lão phu nhân của thế gia làm phó thẩm.

Cuộc thi chia làm ba vòng: Sơ tuyển, thi viết và tài nghệ.

Trong Lưu Thi đình.

Từ sớm đã tụ hội rất nhiều nữ tử thế gia, khuê tú thư hương, nữ môn học tử, lương gia nữ tử tuổi từ mười bốn đến hai mươi.

Sau khi nha hoàn Bạch Chỉ cùng ta tới đích đến.

Vừa vặn liền nhìn thấy Ôn Uyển.

Thấy ta tới, nàng ta đi trước một bước đến trước mặt ta: “Lần trước nếu không phải ta sinh bệnh, làm sao đến lượt ngươi có thời gian phong quang xuất đầu lộ diện.”

“Lần này thân thể ta đã chuyển biến tốt đẹp, ngươi tự cầu phúc cho mình đi.”

Chỉ là không thể ngờ tới.

Cái tát vào mặt lại đến nhanh như vậy.

Về phần thi viết, đề bài là “Gia quốc”, khảo hạch về lập ý, văn tài và thư pháp.

Ôn Uyển lại giống như đọc không hiểu đề bài, mài mòn nửa ngày trời cũng không viết ra được chữ nào.

Về phần tài nghệ, nàng ta chọn lựa điệu múa cổ điển mà bản thân am hiểu nhất.

Nhưng nhảy được nửa chừng, lại đột nhiên bị váy múa làm cho vấp ngã trên đất.

Biểu hiện của nàng ta quá mức kém cỏi.

Thế nên ta giành chiến thắng vô cùng nhẹ nhàng.

Trải qua ba vòng tỷ thí.

Ta thay thế Ôn Uyển, trở thành người được công nhận là “Thiên hạ đệ nhất tài nữ”.

Khoảnh khắc đứng trên đài, ánh mắt Lưu Sóc rơi trên người ta, hồi lâu chưa từng dời đi.

Cho đến tận khi Ôn Uyển lao đến trước mặt hắn, đau lòng rơi nước mắt.

Nam tử kia mới hoàn hồn trở lại.

Hắn nhìn ta: “Trước kia trẫm lại không biết, nàng có thể văn có thể vũ, có khí chất can trường không thua kém đấng nam nhi.”

“Đợi đến khi nhập cung, trẫm nhất định sẽ đối đãi tốt với nàng.”

Nhìn ánh mắt thâm tình của hắn.

Ta nghĩ đến kiếp trước.

Lưu Sóc lúc bấy giờ, trong mắt ngoại trừ Ôn Uyển thì không còn có thêm bất kỳ ai khác.

Cho dù ta có là Hoàng hậu, vào ngày mùng một, ngày rằm hằng tháng.

Hắn cũng luôn có thể tìm ra đủ loại lý do để đi bồi bên cạnh Uyển phi.

Đặt ta ở vị trí sau cùng.

Là ăn quả tỳ bà, là lập hậu, cho đến ngôi vị hoàng đế của nhi tử của ta.

Không có lấy một lần nào, hắn đặt ta lên hàng đầu.

Sống lại một đời.

Ta tưởng rằng có thể thản nhiên đối diện, không ngờ hôm nay khi nghĩ đến, lồng ngực vẫn như cũ mơ hồ đau nhói.

Chỉ là người từng tổn thương ta.

Bất luận hắn có hối hận ra sao, muốn cứu vãn thế nào, ta rốt cuộc cũng sẽ không lựa chọn hắn nữa.

Đối diện với ánh mắt tán thưởng của Lưu Sóc, ta khom người hành lễ: “Bệ hạ thực khéo trêu ghẹo người, Thái hậu nương nương đã hạ ý chỉ, miễn cho thần nữ nhập cung.”

“Vài ngày trước, cha đã tuyển chọn xong phu tế tương lai cho ta rồi.”

"Ngày đại hôn, nếu bệ hạ có thời gian ghé dự và uống chén rượu mừng, chắc chắn sẽ là vinh hạnh lớn lao cho phủ thần."

Thời điểm ta quay người, Lưu Sóc gắt gao nắm chặt lấy tay ta.

Cũng may có Ôn Uyển ở bên cạnh hắn.

Ta lúc này mới nhẹ nhàng thoát khỏi sự dây dưa của hắn.

Thời gian như bóng câu qua khe cửa, bỗng chốc vụt qua.

Không lâu sau, ta đón lấy ngày đại hôn.

Kiệu hoa đỏ rực, trên rèm kiệu lụa đỏ thắm là chữ hỷ mạ vàng rực rỡ và những đường vân như ý.

Còn có đồ án Kỳ Lân tống tử, đỉnh bảo tháp phản chiếu ánh sáng, tại bốn góc, mỗi góc đều treo một quả cầu lụa lớn, dải tua rua kia rủ thẳng xuống tận cùng đáy kiệu.

Tần Lãng một thân hồng bào, chậm rãi dắt lấy tay ta.

Trong lòng ta giống như chú hươu nhỏ chạy loạn, căng thẳng tới cực điểm.

Tất cả mọi người đều không ngờ tới.

Hoàng đế và Ôn Uyển lại đến tham gia hôn lễ của chúng ta.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Ta Không Muốn Làm Thái Tử Phi!

Ta Không Muốn Làm Thái Tử Phi!

Tác giả: Cố Vân Sinh

Cập nhật: 17:06 17/06/2026
Ông Chồng Lớn Tuổi, Đừng Tự Ti!

Ông Chồng Lớn Tuổi, Đừng Tự Ti!

Tác giả: Tuyên ngôn dâu tây

Cập nhật: 16:50 17/06/2026
Trọng Sinh Cứu Rỗi Phản Diện Bệnh Kiều

Trọng Sinh Cứu Rỗi Phản Diện Bệnh Kiều

Tác giả: Tiểu Ngư Tuyệt Mỹ

Cập nhật: 16:15 16/06/2026
Dùng Ảnh Giả Yêu Qua Mạng Trúng Tổng Tài Bá Đạo Thật

Dùng Ảnh Giả Yêu Qua Mạng Trúng Tổng Tài Bá Đạo Thật

Tác giả: Ái Chích Đường

Cập nhật: 16:05 16/06/2026
Ta Sợ Chết Nên Đã Tố Cáo Cả Nhà Trước

Ta Sợ Chết Nên Đã Tố Cáo Cả Nhà Trước

Tác giả: Blue Dog

Cập nhật: 15:58 16/06/2026