Chương 4
Chương 4/6
Audio chương
11
Trình Tô Tình hít một hơi thật sâu, như thể không chịu nổi bầu không khí lúc này.
“Tôi đợi anh dưới chân núi.”
Cô vẫy tay, xoay người đi ra ngoài nghĩa trang.
Sau khi Trình Tô Tình rời đi, Thẩm Từ lặng lẽ lau bia mộ của tôi lại một lần nữa thật tỉ mỉ.
Anh cẩn thận đặt hoa ngay ngắn, đứng dậy nhìn rất lâu.
Anh không nói thêm câu nào với tôi nữa, chỉ là khi sắp rời đi, anh đặt một nụ hôn nhẹ lên bia mộ.
Giọng Thẩm Từ rất nhỏ, như sợ làm thức giấc tôi trong mộ.
Anh nói: “Anh đến muộn bốn năm, em có trách anh không?”
Tôi lắc đầu, dù biết anh không nghe thấy, tôi vẫn nghiêm túc trả lời anh: “Anh biết mà, em chưa bao giờ trách anh cả.”
Sau khi Thẩm Từ xuống núi, Trình Tô Tình vừa mới gọi điện thoại xong.
“Sau khi cô ấy đi, vốn dĩ đã dặn tôi đốt hết đồ đạc của cô ấy, nhưng tôi vẫn giữ lại một phần nhỏ, nghĩ rằng nhỡ đâu sau này anh biết hết mọi chuyện, ít nhất vẫn còn chút kỷ vật cho anh.”
Thẩm Từ giọng khàn đặc nói cảm ơn cô.
Xe của Thẩm Từ do tài xế lái, đi theo sau xe Trình Tô Tình, còn Thẩm Từ thì ngồi ở ghế phụ của Trình Tô Tình.
Sau khi xe chạy được một đoạn, Trình Tô Tình mới mở lời.
“Phương Nhiễm phát hiện ung thư não sau khi anh nhập viện nửa năm.”
Tôi nhìn thấy bàn tay đặt bên cạnh của Thẩm Từ siết chặt lại, gân xanh trên mu bàn tay nổi rõ rệt.
“Anh không hề biết chuyện này.”
“Vì cô ấy không định cho anh biết.”
Chiều hôm cầm tờ kết quả, tôi chủ động tìm Trình Tô Tình, kể hết mọi chuyện với cô ấy.
Lúc đầu cô ấy không phản ứng kịp, theo bản năng nói: “Có cần xếp hai người vào cùng một phòng bệnh không?”
Tôi lắc đầu: “Không.”
Tôi đã ký vào đơn hiến tặng thi thể, sau khi tôi chết, trái tim này chính là của Thẩm Từ.
Nhưng điều tôi cầu xin là hy vọng Trình Tô Tình đừng kể chuyện này với Thẩm Từ.
Phương Nhiễm trẻ tuổi năm ấy hy vọng người mình yêu có thể mãi sống trong ký ức, đừng quên mình.
Còn tôi lúc đó lại hy vọng người mình yêu có thể bước tiếp, đừng nhớ về mình.
Trình Tô Tình im lặng rất lâu, cuối cùng dưới sự van xin của tôi cũng đồng ý.
“Bố tôi từng nói, đừng tự ý can thiệp vào nhân quả của người khác, nếu đây là quyết định của cô, vậy thì tôi sẽ tôn trọng nó.”
Cô nói như vậy, nhưng vẫn sắp xếp cho tôi ở phòng bệnh sát vách với Thẩm Từ.
Giờ nghĩ lại, tôi và Thẩm Từ nợ cô ấy thật sự quá nhiều.
Trong những ngày đó, tôi cách một bức tường, trong những lúc may mắn hiếm hoi, có thể nghe được vài âm thanh của Thẩm Từ.
Thời điểm đó, tôi đã nhắn tin chia tay với Thẩm Từ qua điện thoại rồi.
…
Chuyện của tôi rất đơn giản, chỉ vài ba câu là có thể nói rõ.
Rất nhanh, trong xe lại trở về sự tĩnh lặng chết chóc.
Thẩm Từ nghiến răng, nghiêng mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Gân xanh trên thái dương anh căng chặt, hốc mắt cũng đỏ bừng.
Anh nghẹn giọng mở lời, trong tiếng nói mang theo giọng mũi đặc quánh.
“Cảm ơn cô.”
12
Thẩm Từ ôm chiếc hộp Trình Tô Tình đưa về đến nhà.
Chiếc hộp không lớn, được dán băng keo rất kỹ.
Tôi có chút tò mò nhìn thêm vài cái.
Không biết Trình Tô Tình đã để lại thứ gì trong đó.
Thẩm Từ cẩn thận đặt chiếc hộp lên bàn, bàn tay cầm kéo dừng lại rất lâu.
Nhưng cuối cùng vẫn không đủ can đảm để mở ra, đau đớn tì trán vào hộp giấy mà gọi tên tôi.
13
Tôi không biết mình sẽ rời đi vào lúc nào.
Nhưng tôi chỉ muốn lúc còn ý thức thì ở bên cạnh Thẩm Từ nhiều hơn.
Cho dù anh ấy không nhìn thấy tôi.
Tôi bắt đầu cố tình nhảy ra từ một chỗ nào đó để dọa anh, rồi lại nhìn anh vô cảm đi xuyên qua cơ thể mình.
Mỗi ngày tự tiêu khiển bằng vở kịch độc thoại của riêng mình.
Cho đến một buổi sáng nọ, tôi lại nhảy ra dọa anh lần nữa.
Anh như bị dọa thật, giật mình lùi lại một bước.
Đồ vật trong tay rơi vãi lả tả xuống đất.
Anh ngẩn ngơ đứng tại chỗ nhìn tôi, không thể tin nổi mà lẩm bẩm: “Phương Nhiễm?”
Tôi cũng sững sờ, vô cùng lúng túng nhìn anh.
Đầu óc trống rỗng, trực tiếp chào anh một câu.
“Hi, Thẩm Từ, lâu rồi không gặp.”
“Ha ha ha ha ha…”
“Có bị dọa sợ không?”
Tôi nhìn hốc mắt Thẩm Từ càng lúc càng đỏ hoe, giọng cũng nhỏ dần, cuối cùng mím môi, ánh mắt lảng tránh xung quanh.
Thẩm Từ vô thức bước tới vài bước, giọng nói cũng run rẩy.
“Là em sao? A Nhiễm?”
Anh giơ tay định ôm tôi, nhưng bàn tay cứ thế xuyên qua cơ thể tôi.
Thế là anh chỉ ôm trọn một khoảng không.
Thẩm Từ ngẩn ngơ cúi mắt nhìn bàn tay mình.
Giây tiếp theo, anh như một đứa trẻ làm mất món đồ chơi yêu thích, bất lực che mặt ngồi thụp xuống.
Vài giọt nước mắt to như hạt đậu rơi lộp độp xuống sàn nhà.
Thẩm Từ từ nhỏ đến lớn luôn lặng lẽ chấp nhận số phận, lúc này đây lại ngồi bệt dưới đất, ôm mặt khóc nức nở.
Tôi hoảng loạn ngồi xổm bên cạnh anh, không biết phải nói gì, đành liên tục xin lỗi.
“Xin lỗi anh, Thẩm Từ.”
“Anh đừng khóc nữa…”
“Đều tại em.”
Thẩm Từ giơ tay che mắt, đôi mắt đỏ ngầu bị che kín mít.
Giọng anh vừa nghẹn đặc vừa đau đớn.
“Phương Nhiễm, em đúng là đồ ngốc.”
14
Thẩm Từ với những cảm xúc đổ vỡ vào buổi chiều hôm đó dường như chỉ là một giấc mơ của tôi.
Anh chấp nhận sự thật rằng tôi đã trở thành quỷ và lơ lửng bên cạnh anh rất nhanh chóng.
Anh bắt đầu không muốn ra ngoài, cho người giúp việc nghỉ việc, và đặt linh vị của tôi ở trong phòng khách.
Trên bàn thờ bày đủ loại bánh trái, hoa quả.
Tôi nhìn thần sắc bình tĩnh của Thẩm Từ, thâm tâm có chút lo lắng.
Anh chấp nhận quá nhanh rồi.
Anh chưa từng chủ động hỏi tôi chuyện gì, như thể bao năm qua chúng tôi vẫn luôn ở bên nhau.
Anh chỉ giữ vẻ mặt dịu dàng, lặp đi lặp lại mấy câu hỏi đó.
“Ngày mai em muốn ăn gì?”
“Có muốn ra ngoài chơi không?”
“Bây giờ cơ thể thế nào rồi?”
“Ánh nắng trong nhà có bị chói quá không?”
Tôi kinh hồn bạt vía nhìn Thẩm Từ ngày càng gầy gò, cố chấp.
Toàn bộ rèm cửa trong nhà đều được kéo kín, không một tia nắng nào lọt vào.
Cửa sổ cũng đóng chặt, trong không khí phảng phất mùi nhang khói nồng đậm.
Nhưng dù vậy, linh thể của tôi vẫn trở nên ngày càng trong suốt theo từng ngày.
“Thẩm Từ!”
Khi Thẩm Từ lại thắp nhang lần nữa, tôi ngăn anh lại.
“Mua cho em thêm bộ váy nữa đi.”
Thẩm Từ nhìn tôi rất lâu, cuối cùng khàn giọng đáp một tiếng "được".
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Tiểu Thư Và Đốc Chủ
Tác giả: Ngã Hội Phát Tài
Cập nhật: 17:02 15/06/2026
Người Tình Chạy Trốn
Tác giả: Chanh Muối
Cập nhật: 16:50 15/06/2026
Tôi Vì Em Trèo Đèo Lội Suối
Tác giả: Thủ Khả Trác Tinh Thần
Cập nhật: 21:52 26/05/2026
Bị Chó Cắn, Tôi Vô Tình Để Lộ Hình Xăm Tên Bạn Trai Cũ
Tác giả: Bạch Khuông Lương Thái Tử
Cập nhật: 00:21 25/05/2026
Sau Đêm Xuân Với Sư Huynh, Ta Mang Bầu Bỏ Chạy
Tác giả: Chính Trực Mỹ Thiếu Nữ
Cập nhật: 12:34 19/05/2026