Chương 19
Chương 19/42
Audio chương
18
Sau khi cha đi, Trình Dục Bạch liền trở thành người trưởng thành duy nhất ở trong nhà.
Thời điểm đó là năm một chín chín tám, tấm bằng tốt nghiệp cấp ba vốn dĩ đã chẳng còn đáng giá là bao, Trình Dục Bạch không chịu động vào số tiền mà cha để lại, thế nhưng trong một sớm một chiều anh lại chẳng thể tìm được một công việc nào cho ra hồn, cho nên sau một hồi suy tính ngắn ngủi, anh quyết định đến công trường để làm những công việc chân tay, lao động thể lực.
Không chỉ bởi vì công việc này có thể kiếm được tiền ngay, mà phần nhiều là vì nó thuận tiện cho việc chăm sóc tôi.
Thế nhưng công việc này quả thực là quá mức vất vả, cực nhọc.
Chính vì vậy mà những ngày đầu tiên khi Trình Dục Bạch mới đi làm, tôi cứ liên tục khóc lóc mãi thôi.
Nhìn thấy trên người anh có những vết trầy xước tôi sẽ khóc, nhìn thấy anh mệt mỏi đến mức vừa đặt lưng xuống giường là đã ngủ thiếp đi tôi cũng khóc, thậm chí ngay cả khi nhìn thấy những bộ quần áo bám đầy bụi bặm xám xịt mà anh thay ra, tôi cũng không kìm được nước mắt.
Xót xa không chịu nổi khi thấy anh vất vả như thế, tôi bắt đầu học cách nấu cơm, học cách giặt quần áo, thế nhưng Trình Dục Bạch đều từ chối thẳng thừng.
"Mạn Mạn, em không nên làm những việc này."
Giật lấy bộ quần áo mới giặt được một nửa từ trong tay tôi, sắc mặt của Trình Dục Bạch trông có vẻ rất nhạt nhòa, lạnh nhạt, nhạt đến mức tôi còn lầm tưởng là anh đang tức giận với mình.
Thế là tôi bèn rụt rè thử dò xét: "Có phải anh đang tức giận rồi không?"
Động tác trên tay của Trình Dục Bạch khựng lại một nhịp, sau đó quay người lại nhìn tôi rồi lắc lắc đầu: "Mạn Mạn, anh vĩnh viễn sẽ không bao giờ tức giận với em cả, anh chỉ là… Thôi bỏ đi."
Sau một hồi ngập ngừng nửa muốn nói lại nửa muốn thôi, anh đặt hai tay lên bả vai tôi, vô cùng nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt tôi, ánh mắt ấy tràn ngập sự kiên định, quả quyết, "Tóm lại, anh thề với em, hai chúng ta sẽ không phải cứ mãi sống một cuộc sống như thế này đâu, em có tin anh không?"
Tôi nhìn anh, ra sức gật mạnh đầu một cái.
"Em tin anh."
Trình Dục Bạch rốt cuộc cũng nở một nụ cười, anh véo véo cái má của tôi, giọng điệu trở nên nhẹ nhàng, vui vẻ hẳn lên: "Đói bụng rồi phải không? Anh đi nấu cơm đây."
Không muốn để anh rời khỏi tầm mắt của mình, tôi bê một chiếc ghế đậu nhỏ ra ngồi ở ngay trước cửa bếp, nhìn chăm chú vào bóng dáng cao lớn đang bận rộn, loay hoay trong gian bếp nhỏ.
Ở công trường dầm mưa dãi nắng suốt hơn nửa tháng trời, Trình Dục Bạch đã đen đi, gầy đi, thế nhưng toàn bộ con người anh trông cũng đã rắn rỏi, săn chắc hơn rất nhiều.
Anh của bây giờ, đã là một người đàn ông trưởng thành thực thụ rồi.
Bàn tay vốn dĩ trước đây chỉ dùng để cầm bút giờ đã mọc lên từng lớp từng lớp chai sạn thô ráp, bờ vai không mấy vạm vỡ kia giờ đây đã có thể gánh vác cả một gia đình.
Mà tôi thì lại chẳng thể làm giúp được bất cứ việc gì cả.
Ngay vào khoảnh khắc này, tôi ý thức được một cách vô cùng rõ ràng rằng, hiện tại việc duy nhất mà bản thân mình có thể làm được, chính là dùng hết sức bình sinh để học tập cho thật tốt mà thôi.
Tôi cũng nên nghiêm túc học hành thôi.
Là vì cha, vì Trình Dục Bạch, và càng là vì chính bản thân tôi nữa.
Ăn xong cơm tối, tôi lặng lẽ quay trở về phòng của mình, rút sách giáo khoa ra để ôn tập bài vở.
Bên ngoài cửa sổ bỗng nhiên truyền đến tiếng mèo kêu vô cùng yếu ớt.
Ngước mắt nhìn ra bên ngoài, có mấy chú mèo hoang quen thuộc đang phủ phục ở bên trong bồn hoa, đang nghiêng nghiêng cái đầu để liếm láp cái móng vuốt của mình.
Cha tôi đã sống cả một đời làm người tốt.
Ông chất phác, lương thiện, bất kể là ai gặp phải khó khăn, ông đều sẽ dốc hết sức mình để giúp đỡ, ngay cả đối với những chú mèo hoang này, ông cũng đối xử tốt y như vậy.
Trước đây tôi luôn lén lút lấy món cá khô ướp muối của gia đình đem ra ngoài cho chúng ăn, cha sau khi phát hiện ra, chẳng những không hề tức giận, mà ngược lại còn cân nhắc đến việc cá khô cứng quá, mèo con sẽ khó tiêu hóa, thế là ông bắt đầu thường xuyên mua cá nhỏ từ chợ về, để chúng có thể ăn một cách dễ dàng, đỡ tốn sức hơn.
Nghĩ đến cái cảnh tượng ông vừa bị dị ứng hắt hơi liên tục, lại vừa kiên trì cho mèo ăn, tôi không kìm được mà nở một nụ cười nhẹ.
Thế nhưng cái người hay đứng bên bồn hoa cho mèo ăn kia, giờ đã không còn ở đây nữa rồi.
Nỗi bi thương cuồn cuộn ngay lập tức lại ập đến, sống mũi tôi cay cay, cổ họng cứ như thể có một viên đá nhỏ lọt vào, cọ xát đến mức đau rát khôn nguôi.
Thế nhưng sự xuất hiện của Trình Dục Bạch, đã làm xoa dịu đi phần nào nỗi đau đớn ấy.
Anh khoác trên mình ánh trăng bàng bạc, ngồi xổm xuống bên cạnh bồn hoa, mở chiếc túi nilon đựng cá nhỏ ra, những chú mèo con kêu lên những tiếng "meo meo" vui sướng, quấn quýt xung quanh chân anh không rời.
Dưới ánh đèn đường vàng vọt, động tác cho mèo ăn của anh đặc biệt tỉ mỉ, kiên nhẫn.
Tôi chớp chớp mắt, ép cho những giọt nước mắt chảy ngược vào trong, sau khi điều chỉnh tốt lại cảm xúc của mình, tôi mới lật cuốn sách giáo khoa sang trang tiếp theo.
Cuộc sống thì vẫn cứ phải tiếp diễn mà thôi.
Kể từ ngày hôm đó trở đi, người đứng bên bồn hoa cho mèo ăn đã đổi thành Trình Dục Bạch.
Dưới sự chăm sóc chu đáo, tận tình của anh, những chú mèo con ngày một trở nên béo tốt, tròn trịa hơn, mà trạng thái tâm lý của tôi cũng đã tốt hơn rất nhiều so với khoảng thời gian ban đầu.
Vào đêm giao thừa của năm nay, Trình Dục Bạch đã dẫn tôi quay trở về quê một chuyến.
Sau khi dọn sạch hết cỏ dại trên phần mộ của cha mẹ xong, hai chúng tôi đốt pháo, quỳ rạp xuống đất cắm lên từng nén hương, nến.
Giữa tiếng nổ đì đoạch chói tai của tiếng pháo, tôi thẫn thờ nhìn chăm chú vào những mảnh tàn giấy vàng mã bay lả tả tứ tán khắp bốn phương trời.
Không biết cha và mẹ ở bên kia thế giới có sống tốt hay là không nữa.
Tôi gục đầu xuống, không nói bất cứ lời nào, lặng lẽ đem xấp giấy màu dày cộp có in dòng chữ "Ngân hàng Địa phủ" ném thẳng vào bên trong đống lửa đang cháy rừng rực.
Cha ơi.
Thật nhiều thật nhiều tiền, ngôi nhà thật to thật to, và những viên kẹo thật ngọt thật ngọt…
Mạn Mạn đều đã đốt hết để gửi cho cha rồi đấy.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Não Yêu Đương Không Tu Nổi Vô Tình Đạo
Tác giả: Ngọc Tử
Cập nhật: 22:22 01/06/2026
Yến Tiên Sinh Mắc Chứng Khao Khát Tiếp Xúc Da Thịt
Tác giả: Nhân Mặc Tùy
Cập nhật: 22:05 01/06/2026
Thực Sắc Tính Dã
Tác giả: Cá Lớn Ăn Cá Nhỏ
Cập nhật: 21:55 01/06/2026
Hận Minh Nguyệt
Tác giả: Thập Tứ Kỳ
Cập nhật: 22:08 31/05/2026
Tận Cùng Của Tuyệt Vọng
Tác giả: Nhược Hoa
Cập nhật: 22:01 31/05/2026