Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 15

Chương 15/42

Audio chương

Cắn chặt răng đứng bật dậy, cha mò mẫm trong bóng đêm, bước đi về phía ngôi làng gần nhất.

Lầm lũi một mình đi đến Bình An Lĩnh, cha vừa mệt vừa đói, mắt tối sầm lại, ngã gục ngay trước cửa một nhà dân.

Đợi đến khi ông hoàn toàn tỉnh táo lại thì đã là ngày thứ hai, vừa mới mở hai mắt ra, liền nhìn thấy hai hạt nhãn cầu đen láy như hai quả nho đen đang tròn xoe nhìn chằm chằm vào ông.

"Ông nội bà nội con có lòng tốt, đã giữ ta lại."

Từ ngày hôm đó, cha bắt đầu đổi sang họ Lộ theo ông nội bà nội, ông giơ tay lên, đại khái ước lượng một chút, "Hồi đó mẹ con mới có hơn hai tuổi đầu, mà ta thì đã gần mười ba tuổi rồi, bà ấy ngồi trên bậu cửa, một nhóc tì bé xíu xiu, còn chưa cao bằng cái đùi của ta."

Về sau chính là ông nội bà nội lần lượt qua đời, cha ngậm đắng nuốt cay gà trống nuôi con nuôi nấng mẹ đến năm mười tám tuổi, trở thành một gã trai độc thân nổi tiếng khắp vùng xung quanh.

Vốn dĩ hai người là có hôn ước, nhưng cha tự cảm thấy bản thân mình không xứng với mẹ, chỉ bảo để mẹ đi tìm người khác, mẹ sống chết không chịu, ông trốn bà đuổi ròng rã suốt mấy năm trời, cuối cùng, vào năm mẹ hai mươi mốt tuổi, hai người mới đi đăng ký kết hôn.

Thời điểm đó trong làng những người cùng tuổi với cha, con cái đều đã học đến cấp hai rồi, còn tôi thì vẫn chưa biết đang ở cái xó xỉnh nào mà nhảy nhót nữa kìa.

Cha và mẹ cũng không vội, dù sao cái gì cần đến thì sớm muộn cũng sẽ đến thôi.

Quả nhiên, ba năm sau, tôi ra đời.

"Ta và mẹ con đều mong muốn có một đứa con gái, về sau con ra đời, phát hiện đúng là con gái thật, trong lòng không biết là vui mừng đến nhường nào đâu! Đặc biệt là mẹ con, ngày nào cũng ôm khư khư lấy con không buông tay, yêu sao cho hết được cơ chứ.”

"Cha kiếp này, chỉ sống vì hai mẹ con thôi."

Cha xoa xoa khuôn mặt của tôi, hiền từ nói, "Còn về những thứ khác, cái gì cũng không quan trọng."

"Cha." Tôi nhìn ông bằng ánh mắt ngập tràn tình cảm ấm áp, "Cha sến sẩm quá đi mất thôi."

Bầu không khí cảm động rơi nước mắt bỗng chốc tan biến sạch sành sanh, cha nghẹn họng, nhìn tôi một cách tức tối: "Cứ không thể phối hợp, phụ họa với cha con một chút được à?"

"Phối hợp, phối hợp chứ ạ!"

Tôi hì hì cười lớn sán lại gần, thương lượng với ông, "Nhưng mà trước khi phối hợp, chúng ta cùng ăn bánh kem trước đã, được không cha?"

Cha thở dài một tiếng, xoay người lấy chiếc bánh kem sinh nhật từ trong tủ lạnh ra.

Bánh kem không lớn lắm, nhưng màu sắc phối hợp lại vô cùng sặc sỡ hoa hòe hoa sói, lúc ở trong cửa hàng ngập tràn các kiểu dáng hình quả đào tiên, tôi vừa nhìn một cái là đã chấm ngay chiếc bánh có khảm hoa hồng này rồi.

Vừa mới cắm nến xong, tôi liền bắt đầu giục giã Trình Dục Bạch ước nguyện.

Trình Dục Bạch nhắm hai mắt lại, vài giây sau, anh rút nến ra, bắt đầu động tay cắt bánh kem.

Tôi: "Thế là xong rồi á?"

Trình Dục Bạch "ừm" một tiếng, lời ít ý nhiều: "Tâm nguyện của anh tương đối ngắn gọn."

Đúng là dễ thỏa mãn thật đấy.

Đổi lại là tôi, hận không thể ước một lúc cả trăm tám mươi cái nguyện vọng.

Đón lấy chiếc đĩa giấy Trình Dục Bạch đưa qua, tôi vùi đầu chuyên tâm thưởng thức bánh kem, bên tay trái, cha lại bắt đầu muôn vàn cảm khái của ông: "Thời gian trôi qua đúng là nhanh thật, chẳng mấy chốc nữa, Tiểu Trình đã phải thi đại học rồi."

Nghe đến đây, tôi liếm một miếng kem trên chiếc thìa, trong lòng không khỏi dâng lên một nỗi sầu muộn, lo lắng.

Chỉ còn nửa năm nữa là đến kỳ thi đại học rồi.

Thành tích học tập của Trình Dục Bạch tốt như thế, chắc chắn là có thể thi đỗ vào một trường đại học đặc biệt đặc biệt tốt, điều này đồng nghĩa với việc anh sẽ rời xa chúng tôi, đi đến một thành phố rất xa rất xa để học tập, chỉ có vào những kỳ nghỉ đông và nghỉ hè, tôi và cha mới có thể nhìn thấy anh.

Tình cảnh này sao mà quen thuộc đến thế, hồi nhỏ cũng đã từng xảy ra một lần rồi.

Lần đó tôi dùng chiêu khóc lóc om sòm để giải quyết vấn đề, nhưng hiện tại tôi đã không còn là một đứa trẻ con nữa rồi, tôi biết với thiên phú của Trình Dục Bạch, anh tuyệt đối có năng lực, và cũng tuyệt đối xứng đáng được đi đến những nơi tốt hơn, rộng lớn hơn, chứ không phải cả đời bị vây hãm trong một thị trấn nhỏ bé nơi sâu thẳm của đại ngàn.

Tương lai của anh vô cùng xán lạn, tươi sáng, tôi nên cảm thấy vui mừng thay cho anh và tôi cũng thực sự vui mừng thay cho anh.

Tôi chỉ là, có một chút xíu không nỡ mà thôi.

Dẫu sao thì chúng tôi chưa từng bao giờ rời xa nhau, đùng một cái phải xa nhau lâu như thế, xa như thế, tôi chắc chắn sẽ vô cùng không thích ứng được.

Miếng bánh kem trong tay bỗng nhiên chẳng còn thấy thơm ngon gì nữa rồi.

Nhận ra sự mất mát, hụt hẫng của tôi, Trình Dục Bạch giống như đang an ủi xoa xoa đầu tôi.

Tôi ngẩng đầu lên, lặng im nhìn vào mắt anh.

Trong đôi mắt tĩnh lặng kia, có một mặt hồ rộng lớn đang gợn lên những bước sóng lăn tăn dịu nhẹ, nó đủ nông để giúp tôi có thể nhìn thấy rõ ràng sự dịu dàng và thương xót nơi đáy mắt anh, nó cũng đủ sâu để có thể bao dung, dung nạp hết thảy mọi sự bướng bỉnh và ủy khuất của tôi.

Tôi cúi đầu xuống, khóe miệng bắt đầu mếu máo từ từ.

Những lúc anh nghiêm khắc tôi luôn cùng anh giận dỗi, nhưng mỗi khi anh dịu dàng xuống, tôi cũng sẽ theo đó mà trở nên vô cùng mềm lòng, cho nên dù cho tôi đã không còn là đứa trẻ con của ngày xưa nữa, thì vào chính ngay lúc này, tôi vẫn không kìm được mà quệt nước mắt.

Ngày đêm bầu bạn, sớm tối có nhau.

Anh từ lâu đã trở thành một mảnh ghép không thể thiếu trong cuộc đời tôi.

Tôi không muốn nghĩ đến những chuyện sau khi phải xa anh, nhưng hiện thực lại là, tôi buộc phải chấp nhận sự thật rằng sau này sẽ phải xa anh suốt mấy năm trời.

Ý thức được lời nói của mình đã làm tôi khóc, cha lộ ra vẻ có chút luống cuống chân tay, chỉ có thể liên tục dỗ dành tôi: "Đừng khóc đừng khóc, ây da, cái miệng này của ta! Cha không cố ý đâu, con gái, chúng ta không khóc, không khóc nữa nhé!"

"Cha, con có trách cha đâu."

Tôi sụt sịt mũi, giọng nói nghẹn ngào, "Con chỉ là có chút không thích ứng được, cha thì bận rộn kiếm tiền nuôi gia đình, Trình Dục Bạch mà đi rồi, ở nhà chỉ còn lại có một mình con, đến cả một người để nói chuyện cùng cũng không có… Con không muốn một mình đâu."

"Sẽ không đâu."

Trình Dục Bạch lau sạch nước mắt cho tôi, ngữ khí dịu dàng mà kiên định, "Mạn Mạn sẽ không phải một mình đâu, anh đi đâu cả, ở nhà ở bên cạnh em."

"Không được!"

Tôi và cha đồng thanh cắt ngang lời anh.

Thị trấn nhỏ tài nguyên giáo dục khan hiếm, rất nhiều người đến cả cấp hai còn chưa học xong đã phải đi ra ngoài làm thuê rồi, để xuất hiện được một người đỗ đại học là điều không hề dễ dàng, Trình Dục Bạch học hành giỏi giang như thế, trong nhà cũng không phải là không nuôi nổi, sao có thể nói không đi là không đi được chứ?

Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, trong nhà không có người nghe tôi nói những lời thì thầm tâm sự nữa rồi, tôi sẽ cô đơn biết bao nhiêu.

Tôi mang một khuôn mặt mếu máo như đưa đám, đến cả bánh kem cũng chẳng còn tâm trí đâu mà ăn nữa.

"Được rồi được rồi, đều không được đau lòng, buồn bã nữa!"

Cha không thể nhìn nổi nữa rồi, vung bàn tay lớn lên một cái, một lần nữa bao thầu ôm đồm tất cả, "Các con việc ai người nấy làm, còn về những chuyện khác, cứ để cha nghĩ cách!"

Lời này vừa nói ra, tâm trạng của tôi lập tức chuyển từ mây mù sang nắng ráo.

Cha là người giữ chữ tín nhất, từ trước đến nay luôn nói được làm được, ông đã bảo nghĩ cách, thì nhất định là sẽ có cách.

Để mà nói thì có cha đúng là tốt thật đấy.

Bọt khí trong chiếc ly đựng nước cam Jianlibao đang sủi lên sùng sục, tôi hớn hở ghé sát qua, tự đắc một mình cụng ly với Trình Dục Bạch một cái.

"Hì hì, sinh nhật vui vẻ nha!"


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Não Yêu Đương Không Tu Nổi Vô Tình Đạo

Não Yêu Đương Không Tu Nổi Vô Tình Đạo

Tác giả: Ngọc Tử

Cập nhật: 22:22 01/06/2026
Yến Tiên Sinh Mắc Chứng Khao Khát Tiếp Xúc Da Thịt

Yến Tiên Sinh Mắc Chứng Khao Khát Tiếp Xúc Da Thịt

Tác giả: Nhân Mặc Tùy

Cập nhật: 22:05 01/06/2026
Thực Sắc Tính Dã

Thực Sắc Tính Dã

Tác giả: Cá Lớn Ăn Cá Nhỏ

Cập nhật: 21:55 01/06/2026
Hận Minh Nguyệt

Hận Minh Nguyệt

Tác giả: Thập Tứ Kỳ

Cập nhật: 22:08 31/05/2026
Tận Cùng Của Tuyệt Vọng

Tận Cùng Của Tuyệt Vọng

Tác giả: Nhược Hoa

Cập nhật: 22:01 31/05/2026