Chương 6
Chương 6/7
Tiệc sinh thần của ta được tổ chức xa hoa phô trương, quả thực là lãng phí.
Yến Hoài tiêu tiền như nước chảy, đem toàn bộ quyền quý trong khắp kinh thành đều mời tới.
Đương nhiên, ngoại trừ hai vị công tử bị hắn vạch chéo đuổi đi kia.
Lão phu nhân khí sắc hồng nhuận, đã lâu không có vui vẻ như vậy.
Bà nắm tay ta, khắp nơi chỉ những vị công tử tuấn tú kia cho ta xem.
Mà ta, ánh mắt lại dính chặt trên người Yến Hoài.
Hắn đang cùng Thanh Bình quận chúa đối ẩm.
Lão hầu gia sau khi chết, hắn cũng đã lâu không có cười như vậy rồi.
Thanh Bình quận chúa gọi hắn là "Trường Trạch".
Còn tự tay tặng cho hắn một chiếc hà bao chế tác tinh mỹ.
Lão phu nhân nói: "Hoài nhi cũng sắp định thân rồi, chỉ đợi thánh chỉ tứ hôn xuống nữa thôi."
Đây là một mối lương duyên.
Đại phòng Yến gia nhân đinh đơn bạc đã mấy đời, đến Yến Hoài thì thành đứa con duy nhất.
Những thế gia đại tộc này, lúc phong quang nhìn thì đều sống trong nhung lụa.
Nhưng kẻ gánh vác việc cho thánh thượng, ai mà không phải là xách đầu trên tay.
Thanh Bình quận chúa có di mẫu là Hoàng hậu nương nương.
Yến Hoài nếu như cưới Quận chúa, hầu phủ cũng có thể có thêm một tầng bảo hộ của hoàng thân.
Ta thay Yến Hoài khai tâm, nhưng ngực lại ẩn ẩn đau nhói.
Trên tiệc yến lại tới một người mà ta không ngờ tới.
Thúc phụ Mạnh gia của ta.
Người đã nhận được thiếp mời của Yến Hoài.
"Tiểu Chi Nhi đã lớn thế này rồi, thật là xinh đẹp." Thúc phụ nhìn ta cười.
Ta cùng người trò chuyện rất nhiều chuyện ở quê nhà.
Một lát sau, Yến Hoài đi qua đây.
Hắn hướng thúc phụ kính tửu: "Thúc phụ, tiểu điệt kính người một ly."
Thúc phụ lập tức cúi người: "Hầu gia không nên thế, vi thần chịu không nổi."
Yến Hoài nói: "Không cần khách khí, đều là người nhà, thúc phụ của Chi Nhi chính là thúc phụ của ta."
Ta nhìn về phía Yến Hoài.
Khoảnh khắc đó, ta cuối cùng đã hiểu rõ.
Hắn không phải không coi ta là muội muội.
Hắn chỉ là không coi ta là Yến Lạc.
Hóa ra, ta đã sớm là một người muội muội khác trong lòng hắn.
Lúc tiễn khách, ta nhìn thấy Yến Hoài không chỉ đỡ Thanh Bình quận chúa lên xe ngựa, mà còn thuận tiện ngồi vào trong xe ngựa của nàng, một đường hộ tống nàng hồi phủ.
Ta ở ngoài phủ môn, giống như bị rút mất hồn phách.
Nghĩ một hồi, ta đi tìm thúc phụ.
"Thúc phụ, con muốn cùng người trở về Tương Thủy."
Sau sinh thần yến, ta đi đến chỗ Lão phu nhân từ biệt.
"Chi Nhi, con thật sự đã nghĩ kỹ rồi sao?"
Lão phu nhân ngữ khí thâm trường nói.
Ta kiên định gật gật đầu.
Con người không thể quá tham lam.
Yến Hoài nhận đứa muội muội này của ta, đã là chuyện vui vẻ nhất đời này của ta rồi.
Ta không thể lại mơ tưởng nhiều hơn.
Đợi hắn cùng Quận chúa thành hôn, ta nếu còn tiếp tục lưu lại hầu phủ, định sẽ lòng đau như dao cắt.
Hoặc là mau chóng đem chính mình gả đi, hoặc là rời khỏi nơi này.
Ta lựa chọn cái sau.
Lão phu nhân thở dài một tiếng, nói: "Con đã muốn trở về thì ta cũng không cản nổi, nghĩ kỹ rồi thì đi nói một tiếng với huynh trưởng con."
Ta gật đầu.
Nhưng ta không định trực tiếp nói với Yến Hoài.
Ta bây giờ nhìn thấy hắn, đều rất khó che giấu tâm tư của chính mình.
Định bụng lưu lại cho hắn một phong thư rồi đi.
Có lẽ là sợ cái gì thì cái đó đến.
Ta vừa về phòng, liền nhìn thấy Yến Hoài đang đợi ta.
"Tay."
Ta đưa tay ra.
Hắn đặt vào lòng bàn tay ta một vật. Đó chính là chiếc túi thơm ta từng tặng hắn.
Trên túi thêu hai đóa sen, nhưng từng đường kim mũi chỉ đều xiêu vẹo, vụng về.
Vốn dĩ tay nghề thêu thùa của ta đã chẳng ra sao, vậy mà chiếc túi còn như từng bị ai vò nát, giày vò dữ dội.
Giờ đây nó đã rách nát tả tơi, chỉ khâu tuột ra khắp nơi.
"Khâu lại cho tử tế đi. Dược liệu bên trong cũng phải thay rồi."
Ta "Ồ" một tiếng.
Hắn đã có hà bao của Quận chúa, nghĩ lại cũng là không vừa mắt cái đồ cũ này.
Mắc gì còn bắt ta vá víu.
"Huynh trưởng, cái này quá xấu rồi, đừng mang theo nữa."
"Hơn nữa, Quận chúa đã tặng hà bao, huynh còn dùng đồ cũ, sẽ chọc nàng không vui."
Yến Hoài bực bội nói: "Ta không có nhận hà bao của nàng ta."
Ta ngạc nhiên: "Vì sao?"
"Cái này ta dùng quen tay rồi."
Ta lại chuốc họa rồi, vội nói: "Nhưng là vì dùng quen cái hương vị này sao?"
"Huynh trưởng, tặng hà bao vốn dĩ là tâm ý lớn hơn thực dụng, huynh trưởng chớ có kén chọn như vậy, làm tổn thương tâm ý của Quận chúa."
Yến Hoài nhìn ta nửa ngày không động đậy.
"Vậy ngươi tặng ta túi thơm lại là tâm ý gì?"
Tim ta mãnh nhiên đập nhanh lên.
"Tự nhiên là... muội muội đối với huynh trưởng kính ái..."
Yến Hoài lạnh cười.
"Phải không? Vậy ta ở trong cái đống huynh trưởng loạn thất bát tao kia của ngươi, xếp thứ mấy?"
Yến Hoài đã ở trên bờ vực của sự tức giận rồi.
Câu hỏi này, bắt buộc phải đáp đúng!
Ta trịnh trọng nói với hắn: "Thứ nhất!"
Hắn cười cười, hẳn là đã mãn ý.
Ta thừa thắng xông lên, càng thêm kiên định nói: "Huynh trưởng yên tâm, bất luận ta chọn ai làm phu tế, huynh vĩnh viễn là vị huynh trưởng quan trọng nhất của ta!"
Yến Hoài những ngày này càng thêm nóng nảy.
Ta đi đưa cơm cho hắn, hắn bảo người bưng đi.
Ta đi đưa thuốc cho hắn, hắn nói không cần.
Ta ở trước cửa thư phòng của hắn đứng suốt một canh giờ.
Bánh hoa quế đều đem cho kiến ăn hết rồi.
Hắn từ đầu đến cuối không hề mở cửa.
Ngang dọc gì ta cũng không dỗ dành nổi hắn nữa, dứt khoát không dỗ nữa.
Đằng nào cũng sắp phải đi rồi, đến tâm trạng của bản thân ta còn chưa thể ổn định, lấy đâu ra tâm trí mà dỗ dành vị đại thiếu gia này chứ.
Chiếc túi thơm vá cho hắn, ta cũng chỉ vá được một nửa.
Thật sự là khâu không nổi nữa, cảm giác từng mũi kim kia đều là đâm vào trên tim ta.
Ta và Yến Hoài chiến tranh lạnh được ba ngày thì thúc phụ đến đón ta.
Ngày hôm đó Yến Hoài vừa vặn đi ra ngoại thành doanh trại luyện binh, sẽ về muộn.
Ta đặc biệt chọn ngày này.
Lão phu nhân tiễn ta lên xe ngựa, luôn nhìn theo cho đến khi chiếc xe của ta biến mất nơi ngõ cụt.
Nước mắt ta lạch cạch lạch cạch rơi xuống.
Thúc phụ nói: "Nha đầu ngốc, không muốn đi thì cũng có thể lưu lại mà, Hầu gia và Lão phu nhân đối với con tốt như vậy."
Ta khóc càng thêm lợi hại.
"Chính vì bọn họ quá tốt, quá tốt rồi. Là con không nên, không nên sinh ra tâm tư khác..."
Thúc phụ nghe thấy lời này, không có hỏi tiếp nữa.
Sau khi trời tối, đổ một trận mưa lớn.
Thúc phụ tìm một nơi khách điếm để dừng chân, ngày mai mới lên đường tiếp.
Ta khóc suốt một đường, dùng chút cơm nước, liền đi ngủ sớm.
Bên ngoài mưa rơi như trút nước.
Đột nhiên, khách sạn vang lên một trận náo động, giống như là gặp phải tặc tử.
Ta nghe thấy thanh âm của thúc phụ.
"Hầu gia, Hầu gia, người đây là đang làm gì vậy? Chi Nhi đã đi ngủ rồi, Hầu gia..."
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Bạch Nguyệt Quang
Tác giả: Tiểu Thất Tử
Cập nhật: 21:38 02/07/2026
Cô Dâu Của Hà Tiên
Tác giả: Học Giả Mò Cá Cấp Quốc Gia
Cập nhật: 21:10 02/07/2026
Tôi Là Sao Nữ Giỏi Tiết Kiệm Tiền Nhất Giới Giải Trí
Tác giả: U U
Cập nhật: 17:57 02/04/2026
Ôn Nhã
Tác giả: Lệ Chi Khí Thủy Thủy
Cập nhật: 17:48 01/07/2026
Khi Tôi Có Thể Hàn Tàu Sân Bay, Cả Làng Đều Ngơ Ngác
Tác giả: Nhật Ký Ngược Gió
Cập nhật: 17:40 01/07/2026