Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 9

Chương 9/21

Audio chương

Chớp mắt đã đến Tết.

Câu đối đỏ, hoa giấy đỏ khiến cả thế giới tràn ngập không khí vui mừng.

Ngày hai mươi sáu tháng Chạp, tôi vốn định đi tìm chị Hạ, nhưng chị gọi điện nói trại trẻ mồ côi có lãnh đạo tới thăm, bảo tôi đừng sang.

Tôi đành đáp một tiếng “được”.

Việc học bù đã dừng từ hôm qua. Thoáng chốc, tôi lại chỉ còn một mình, trong căn phòng trống rỗng, chỉ nghe thấy tiếng thở của chính mình.

Tống Kỳ Ngọc đúng lúc này đẩy mạnh cửa phòng. Tôi kinh ngạc nhìn cô ấy, còn Bùi Ứng Chương thì tựa nửa người vào khung cửa.

Phía sau họ là một mảng ánh sáng ấm áp.

Tống Kỳ Ngọc chẳng nói chẳng rằng, kéo tay tôi đi ra ngoài, miệng lẩm bẩm: “Đi đi đi, cùng nhau đi trượt tuyết!”

Tôi muốn rút tay về: “Tôi không biết trượt, không đi đâu.”

Cô ấy không chịu buông: “Không biết thì học, học không được thì cứ cứng đầu mà học! Đồ trượt tuyết tôi mua cho cậu hết rồi, năm nay sắp đóng cửa rồi đó, mau lên mau lên!”

Cứ như vậy, tôi bị họ lôi từ căn phòng người hầu vuông vức chật hẹp, tới sân trượt tuyết nơi có thể tự do lao đi.

Đêm giao thừa năm ấy, cô ấy lại kéo tôi lên bàn ăn. Mỗi lần gắp cho tôi một miếng thịt, sắc mặt mẹ tôi lại trắng thêm một phần. Cô ấy ghé tai tôi cười đến đau cả bụng.

Nghĩ kỹ lại, có lẽ từ lúc đó, Tống Kỳ Ngọc đã thật sự coi tôi là bạn thân.

Tối hôm ấy, ba người chúng tôi cùng nhau đốt xong cây pháo que tiên nữ cuối cùng.

Pháo hoa rực rỡ như muôn vì sao lấp lánh giữa tuyết, phản chiếu vào đáy mắt chúng tôi.

Bùi Ứng Chương phát cho tôi và Tống Kỳ Ngọc mỗi người một bao lì xì, trên đó viết: “Năm năm vạn sự như ý, tuổi tuổi thường vui.”

Nét chữ sắc như lưỡi dao lạnh, nhưng đầu bút lại lộ ra vài phần non trẻ của thiếu niên.

Tôi nhìn nghiêng gương mặt anh, nhịp thở vô thức chậm lại vài nhịp.

Pháo hoa tan hết, Tống Kỳ Ngọc kéo tôi nằm lên giường cô ấy. Cô ấy giống Bùi Ứng Chương, đều sợ tối, trong phòng sáng đến chói mắt.

Lại không thích đeo bịt mắt, nên ngủ rất không yên.

Sau khi ép tôi ký một bản “Hiệp ước vĩnh viễn không thân với mẹ”, tôi chính thức trở thành búp bê hình người của cô ấy.

Cô ấy ngủ như bạch tuộc, quấn chặt lấy tôi, nửa đêm còn khóc gọi mẹ.

Sau này tôi mới biết, cô ấy giống tôi, đều mất mẹ khi sáu tuổi.

Cô ấy là sinh ly tử biệt.

Còn tôi là sinh ly không gặp lại.

Sau Tết, Tống Kỳ Ngọc tìm Bùi Ứng Chương, chuyển tôi sang tiểu học Minh Chương, học cùng lớp với cô ấy, đi học tan học đều cùng nhau.

Ngày tháng lặp đi lặp lại, giống như điều tôi từng tin… khổ tận cam lai, mọi thứ đều đang dần tốt lên.

Năm tôi học lớp tám, Tiểu Hạ đột nhiên chuyển vào khối trung học Minh Chương, học lớp 11. Cô ấy nhắn tin cho tôi lúc tôi đang cắm cúi làm bài.

Tống Kỳ Ngọc vì nghỉ hè chơi quá vui nên chẳng viết bài tập.

Tôi và Bùi Ứng Chương mỗi người phụ đạo cho cô ấy một môn, anh kèm toán, tôi kèm văn.

Năm nay anh đã lớp 12 rồi.

Ba năm trôi qua, anh chín chắn hơn trước rất nhiều: sống mũi cao, đường nét sâu, khi cười nhìn người khác giống mây sớm ban mai, trong trẻo mà dịu dàng.

Chỉ là cái miệng vẫn độc như xưa.

Anh thở dài than thở: “Hai người nghỉ hè đi Tân Cương, đi Nội Mông chơi, để mình tôi đi học. Giờ còn phải gánh thêm bài tập cho hai người, đúng là phúc các người hưởng, nạn tôi gánh.”

Tống Kỳ Ngọc không ngẩng đầu: “Cậu tốt của con, nhanh lên đi, mai khai giảng rồi.”

Tôi nhìn điện thoại, vui vẻ trả lời tin nhắn của Tiểu Hạ: 【Vậy mai gặp nhé, chị học lớp nào?】

Đến khi làm xong bài tập, cô ấy vẫn chưa trả lời.

Tôi nhắn thêm vài tin, vẫn không thấy hồi âm. Không hiểu sao, một cảm giác bất an từ gan bàn chân dâng lên.

Lật lại lịch sử trò chuyện, tôi phát hiện đa phần đều là tôi chủ động tìm cô ấy. Từ đầu năm, cô ấy luôn từ chối tôi đến trại trẻ, lý do đều là bận học, không có thời gian.

Có những chuyện, chỉ khi quay đầu nhìn lại, mới chậm chạp phát hiện ra dấu vết.

Chỉ vì tôi sống quá thuận lợi, nên đã bỏ qua sự khác thường của Tiểu Hạ.

Buổi lễ khai giảng hôm sau, tôi liên tục nhìn về phía khối cấp ba, cố tìm Tiểu Hạ trong biển người, nhưng cả buổi sáng vẫn không thấy.

Đến trưa ăn cơm, tôi nhìn chằm chằm vào bát, lòng dạ để đâu đâu.

Bùi Ứng Chương hỏi: “Thi không tốt à?”

Tống Kỳ Ngọc tiếp lời: “Đừng cuốn nữa bạn ơi, cậu đã nhất khối rồi, để cho người khác con đường sống được không?”

Tôi vẫn ngẩn người.

Bùi Ứng Chương đưa tay quơ trước mặt tôi, tôi giật mình nhìn lên.

Anh cau mày: “Em đang nghĩ gì vậy? Cơm cũng không ăn?”

Những năm này họ đối xử với tôi rất tốt, gần như coi tôi là người nhà.

Tôi không muốn nhắc tới quá khứ trước mặt họ, mỗi lần nghĩ đến đều gợi lại khoảnh khắc trong công viên, lúc tôi đưa tay vào balo người khác.

Sự tự ti và xấu hổ luôn khiến tôi nghi ngờ hạnh phúc này là thứ tôi trộm được, không dám đối diện con người trước kia của mình.

Tôi ấp úng: “Không có gì, chỉ đang nghĩ bài toán sáng nay thầy nói.”

Tống Kỳ Ngọc làm rơi nửa quả trứng, vẻ mặt khó hiểu: “Sáng nay là lễ khai giảng, lấy đâu ra tiết toán?”

“…”

Tôi vội sửa lời: “Không, là đang nghĩ cách giải một bài.”

“Nhưng cậu cứ nhón chân hoài, không giống nghĩ toán, mà giống tìm người hơn… Cậu không phải là…”

Cô ấy trợn tròn mắt: “Cậu thích cái anh Trương Chí Văn đó rồi hả?”

Vừa dứt lời, Bùi Ứng Chương đặt bát xuống, khoanh tay, nheo mắt: “Nhắc nhở nhẹ, em mới lớp tám.”

Tôi vội lắc tay lắc đầu: “Không không không, không có đâu.”

Tống Kỳ Ngọc còn định hỏi tiếp thì loa phát nhạc quen thuộc vang lên.

Tôi bật dậy tránh né: “Em… em ăn no rồi, về ký túc ngủ trưa đây.”

Những ngày sau đó, tôi lén lút đi loanh quanh khu cấp ba lúc Tống Kỳ Ngọc không chú ý. Không gặp Tiểu Hạ, ngược lại lại gặp Bùi Ứng Chương.

Anh túm lấy cổ áo sau gáy tôi, dựa vào chiều cao và sức mạnh, xách thẳng tôi lên tầng thượng.

Cửa sân thượng đóng kín, trước mắt toàn là gam màu xám tối.

Anh mặc đồng phục hè cổ polo xanh trắng, trông đặc biệt gọn gàng.

Tôi không dám nhìn vào mắt anh. Anh cười lạnh một tiếng, rõ ràng là đang tức.

“Được lắm, Lương Ngọc, lén tôi lên đây theo đuổi thằng nào vậy? Hay là học sinh cấp hai giờ không đủ thỏa mãn em nữa rồi?”

Tôi nhỏ giọng phản bác: “Không có…”

“Vậy em đến đây làm gì? Bạn cùng bàn tôi thấy em bốn lần rồi.”

Tôi mới nhớ ra, trong lớp anh gần như ai cũng biết tôi và Tống Kỳ Ngọc, dù sao mỗi trận bóng rổ của anh, hai chúng tôi đều cổ vũ rất hăng.

Tôi cúi đầu, không biết có nên nói thật không.

Khoảng cách quá gần khiến tôi nghe rõ nhịp tim trong lồng ngực anh. Anh dường như bị tôi chọc tức đến cực hạn.

Bùi Ứng Chương kiên nhẫn chặn đường tôi, chờ tôi mở miệng.

Thời gian từng giây trôi qua, tôi không cãi nổi anh, đành nói mình đang tìm một cô gái tên Trình Hạ.

Anh vừa định hỏi là ai…

Dưới lầu đột nhiên vang lên giọng nữ: “Rốt cuộc anh muốn thế nào mới chịu buông tha cho em?”

Rất quen.

Giọng nam khác vang lên: “Tôi đã nói rồi, làm bạn gái tôi, chuyện trước kia xóa hết.”

Cô gái nức nở: “Nhưng bây giờ em đã là bạn gái anh rồi mà.”

“Vậy sao hè tôi hẹn em không chịu ra? Đùa tôi à? Nếu không phải tôi đi tìm, em còn trốn nữa cơ.”

Cô gái vẫn khóc. Tôi càng nghe càng thấy không ổn.

“Cố Tây Từ! Anh muốn làm gì?”

Một tiếng kêu thất thanh, sau đó là tiếng bước chân ngày càng gần.

Giây tiếp theo, tôi, Bùi Ứng Chương, Tiểu Hạ và Cố Tây Từ… bốn người nhìn nhau sững sờ.

Tiểu Hạ tựa vào vai Cố Tây Từ, mắt ngấn nước. Còn Cố Tây Từ, từ kinh ngạc chuyển sang ánh nhìn khó lường, dừng lại trên người tôi.

“Xin lỗi đã làm phiền, cáo từ.”

Anh ta vác Tiểu Hạ quay người định đi. Tôi vội gọi: “Anh… Tiểu Hạ…”


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Bạn Trai Tôi Trọng Sinh Trước Tận Thế

Bạn Trai Tôi Trọng Sinh Trước Tận Thế

Tác giả: Nghiêu Hòa

Cập nhật: 07:28 28/04/2026
Vợ Của Vai Ác Không Dễ Làm

Vợ Của Vai Ác Không Dễ Làm

Tác giả: Tử Thanh Du

Cập nhật: 12:53 09/04/2026
Làm Sao Tôi Nỡ Buông Tay

Làm Sao Tôi Nỡ Buông Tay

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 08:07 28/04/2026
Đạo Tình

Đạo Tình

Tác giả: Chu Ngọc

Cập nhật: 12:56 09/04/2026
Vợ Yêu Của Lục Liên Trưởng

Vợ Yêu Của Lục Liên Trưởng

Tác giả: Tiểu Tiên Y

Cập nhật: 09:38 27/04/2026