Chương 1
Chương 1/21
Audio chương
Trong đầu tôi hiện lên dáng vẻ của mẹ.
Mẹ tôi là một người rất dịu dàng. Mẹ thích đọc sách, thích trồng hoa cỏ trên ban công.
Vì bố tôi không thích mèo nên mẹ chỉ có thể lén cho mèo hoang trong khu chung cư ăn. Việc đó khiến bố tôi vô cùng không hài lòng, thường xuyên cãi nhau với mẹ để bày tỏ sự bất mãn.
Dưới mắt phải của mẹ có một nốt ruồi màu hồng nhạt.
Khi mẹ còn yêu tôi, tôi từng hôn lên nốt ruồi ấy, vòng tay ôm cổ mẹ, nói rằng: “Mẹ ơi, mẹ xinh quá.”
Mẹ sẽ cong môi cười, lúm đồng tiền hiện ra: “Con gái của mẹ cũng xinh lắm.”
Mỗi lần như vậy, bố tôi lại đứng bên cạnh dội gáo nước lạnh: “Ừ, giống mẹ nó thật. Sau này lấy chồng chắc thu được nhiều sính lễ lắm.”
Mẹ không vui: “Chuyện gì anh cũng lôi sính lễ ra nói được.”
Sính lễ luôn là cái gai không thể vượt qua giữa họ. Bố tôi là người keo kiệt, duy chỉ có việc cưới mẹ là tiêu một khoản tiền lớn.
Vì ông ngoại bị bệnh, mẹ lấy bố tôi chỉ để lấy tiền sính lễ đóng viện phí.
Nhà ông ngoại vốn đã túng thiếu, không thể chuẩn bị cho mẹ một món hồi môn ra hồn.
Sau khi kết hôn, bố tôi cứ lật đi lật lại chuyện đó, nói mẹ là kẻ lừa đảo, lừa tiền sính lễ của ông.
Mẹ biết mình có lỗi nên ban đầu không muốn cãi lại, nhưng cơm nguội hâm đi hâm lại rồi cũng khó nuốt, huống chi cách sống của hai người lại quá khác nhau.
Bố tôi chê mẹ màu mè, lúc nào cũng dùng tiền mua hoa tươi, hoa giả cũng không chịu, nhất định phải là hoa thật.
Mẹ nói bố tôi hay gạt tàn thuốc vào lọ hoa, bà không thích trong nhà lúc nào cũng khói mù mịt.
Vốn dĩ chút tình nghĩa vợ chồng ít ỏi cũng dần cạn kiệt.
Cho đến năm tôi sáu tuổi, mùa xuân đến muộn, mấy con mèo hoang dưới lầu lạnh đến run cầm cập. Mẹ không đành lòng, dùng thùng carton dựng một ổ mèo ở cầu thang.
Cho chúng uống sữa dê mà bố tôi mua ở siêu thị về.
Tôi đã nói rồi, bố tôi rất keo kiệt. Đồ dùng sinh hoạt trong nhà, kể cả sữa và bánh mì tôi ăn, đều là đồ sắp hết hạn.
Bố tôi có một cuốn sổ ghi chép, từng đồng từng cắc đều rõ ràng, rất nhanh ông phát hiện chuyện mẹ cho mèo ăn.
Cơn giận của ông giống như đống thùng giấy vụn chất ở góc tường, chỉ cần châm một mồi lửa là bùng lên.
Trước mặt tôi và mẹ, bố tôi ném cả ổ mèo xuống lầu.
Tôi vẫn nhớ rất rõ, trong ổ mèo đó có một con mèo cam, tròn trịa đáng yêu. Mẹ từng nói, chỉ hai ngày nữa thôi là nó tròn một tháng tuổi.
Nhưng nó không đợi được đến mùa xuân, chỉ còn một thân thể bê bết máu chứng minh rằng nó từng tồn tại.
Cùng lúc đó, tôi nhìn thấy ánh sáng trong mắt mẹ hoàn toàn tắt ngấm.
Mẹ đứng dậy, gương mặt vô cảm, bình thản nói: “Lương Kiến Quốc, chúng ta ly hôn.”
Không phải hỏi ý kiến, không phải bàn bạc, mà là thông báo.
Bố tôi gào thét tại chỗ, ông không hiểu vì sao lần này mẹ không tiếp tục nhẫn nhịn nữa. Trong cơn phẫn nộ điên cuồng của ông, mẹ dẫn tôi về nhà ông ngoại.
Một đứa trẻ sáu tuổi như tôi không hiểu ly hôn nghĩa là gì.
Chỉ nhớ rằng, nhà ông ngoại có rất nhiều họ hàng đến, họ vây quanh mẹ, cau mày nói đủ điều.
“Đàn ông ai cũng vậy, kiếm tiền không dễ, tằn tiện là chuyện tốt, về bàn lại với nó đi.”
“Con bé còn nhỏ thế này, cô nỡ để nó không có bố sao?”
“Phụ nữ mình chịu đựng qua rồi sẽ ổn, đợi Tiểu Ngọc lớn lên là có ngày tháng tốt đẹp.”
Họ nói rất nhiều, mẹ không đáp lại một lời.
Mẹ lặng lẽ nhìn tôi, đôi mắt đẹp như cánh hoa đào chỉ còn lại một vũng nước chết.
Ngoài cửa sổ, cây long não đâm chồi non xanh mướt. Mưa ròng rã hơn nửa tháng, cuối cùng cũng tạnh vào đúng Ngày của Mẹ, ánh nắng lâu ngày mới xuất hiện.
Bà ngoại mua một bó hoa tươi, bảo tôi mang tặng mẹ.
Mẹ ngồi xổm xuống ôm tôi, dưới ánh nắng vàng rực, hỏi: “Tiểu Ngọc, con có yêu mẹ không?”
Tôi gật đầu, ôm chặt lấy mẹ: “Tiểu Ngọc yêu mẹ nhất.”
Mẹ cong môi cười.
Tối hôm đó, mẹ biến mất.
Bà ngoại lo lắng đến phát điên, đưa tôi sang nhà cậu. Vốn nghĩ chỉ ở một đêm, ai ngờ lại ở hơn nửa tháng.
Những ngày sống nhờ nhà người khác rất khó chịu, mợ vô cùng ghét tôi.
Khi tôi ăn cơm, mợ dùng đũa gõ vào tay tôi, nói tôi không chào người lớn, vô lễ.
Không ai đứng ra bênh vực tôi, tôi vừa khóc vừa nói: “Mợ ạ, cậu ạ.”
Mợ hài lòng nở nụ cười.
Trong khoảng thời gian mẹ mất tích, tư thế ngồi, giọng nói, tiếng bước chân của tôi đều có thể trở thành cái cớ để mợ soi mói.
Tự ti còn dai dẳng hơn tự tin.
Nó giống như những hạt cát sắc nhọn, trong dòng sông ký ức bị mài mòn dần, nhưng không trở thành ngọc trai, mà hòa vào máu thịt tôi, theo tôi suốt đời.
Mẹ tôi từng là cô gái học giỏi nhất thị trấn. Trước khi lấy chồng, ai cũng khen mẹ dịu dàng thông tuệ, là lựa chọn hoàn hảo để làm vợ. Nhưng sau khi kết hôn, mẹ lại trở thành người đàn bà “không giữ đạo làm vợ” trong miệng dân làng.
Bởi khi người ta tìm thấy mẹ, mẹ đang nắm tay một người đàn ông khác đi mua hoa, còn bị bố tôi bắt quả tang.
Từ đó, những người từng khuyên nhủ mẹ đều im lặng. Trong mắt họ, danh dự của một người đàn ông lớn hơn hạnh phúc của một người phụ nữ.
Mẹ hiểu rõ điều đó, nên mới chọn con đường đập nồi, dìm thuyền, được ăn cả ngã về không.
Giữa cơn sóng chửi rủa ngập trời, mẹ thuận lợi ly hôn.
Bố tôi không chịu giao quyền nuôi tôi. Người ta nói mẹ con tâm linh tương thông, ông cho rằng như vậy có thể trói buộc được mẹ.
Ông không biết rằng, vào buổi chiều Ngày của Mẹ ấy…
Tôi đã nói với mẹ: “Tiểu Ngọc yêu mẹ nhất.”
Mẹ nói: “Nhưng mẹ không yêu con.”
Mẹ đứng dậy, ném bó hoa xuống đất. Động tác dứt khoát, giống hệt bố tôi khi ném mèo.
Mẹ không quay đầu lại mà rời đi.
Bố tôi lại thua một ván cược.
Ban đầu, ông tưởng tượng cảnh mẹ quỳ trước mặt xin quay lại, để ông từ chối đầy khoái cảm.
Nhưng mẹ không làm vậy.
Sau đó, bố tôi thường xuyên không cho tôi ăn, vứt tôi bẩn thỉu sang nhà bà ngoại, nhà cậu, mong đánh thức tình mẫu tử của mẹ.
Nhưng mẹ không quay lại.
Cuối cùng, bố tôi thẹn quá hóa giận, chửi tôi vô dụng, chửi tôi là đồ con hoang, dùng những lời độc địa nhất để trút hận.
Hoa cỏ trong nhà bị đập phá sạch sẽ, nồi niêu bát đĩa vỡ nát khắp nơi. Dần dần, ông dựa vào rượu để trốn tránh tất cả.
Về sau, bố tôi nghiện cờ bạc, bán nhà, bán xe, bán cả tivi.
Chủ nợ chặn trước cửa, bố tôi quay sang nhìn tôi, rồi giao tôi cho người đến đòi nợ.
Một đứa bé sáu tuổi, tay không xách nổi, vai không gánh nổi, đi đâu cũng bị ghét bỏ.
Tôi giống như một món đồ, bị chuyển tay liên tục, cuối cùng rơi vào tay một người buôn người tên là Tứ Nương, trở thành một đứa ăn xin.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Bạn Trai Tôi Trọng Sinh Trước Tận Thế
Tác giả: Nghiêu Hòa
Cập nhật: 07:28 28/04/2026
Vợ Của Vai Ác Không Dễ Làm
Tác giả: Tử Thanh Du
Cập nhật: 12:53 09/04/2026
Làm Sao Tôi Nỡ Buông Tay
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 08:07 28/04/2026
Đạo Tình
Tác giả: Chu Ngọc
Cập nhật: 12:56 09/04/2026
Vợ Yêu Của Lục Liên Trưởng
Tác giả: Tiểu Tiên Y
Cập nhật: 09:38 27/04/2026