Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 7

Chương 7/18

Audio chương

Quý Chỉ ngày càng bám lấy Tạ Dĩ Giác, hầu như ngày nào cũng tìm đủ mọi lý do để giữ chàng lại phòng mình.

Ta ở trong phủ quán xuyến mọi việc đâu ra đấy, sổ sách quản lý rõ ràng, minh bạch.

Ngay cả mấy cửa tiệm ở bên ngoài cũng được ta lo liệu, làm ăn vô cùng khấm khá.

Trên dưới trong phủ ai nấy đều khen ta là người biết quản gia, giữ mực thước.

Bên ngoài phủ cũng đồn đại Thế tử cưới được một vị hiền thê.

Tạ Dĩ Giác đến viện của ta cùng đánh cờ, lúc hạ quân cờ xuống, chàng ôn tồn nói: "Trong phủ trăm công nghìn việc phức tạp, đã làm khổ nàng rồi."

Ta cụp mắt nhìn bàn cờ, khẽ mỉm cười: "Phân ưu giải lo cùng lang quân, vốn là bổn phận của thiếp."

Ánh mắt chàng lướt qua bình hoa ngọc lan mới cắm bên bậu cửa sổ, những cánh hoa hãy còn vương vất giọt sương mai.

Chàng cười nói: "Phu nhân cũng thật có nhã hứng."

Ta chỉ mỉm cười không đáp.

Gần đến giờ dùng bữa trưa.

Nha hoàn bên viện của Quý Chỉ đến mời, giọng điệu cũng giống hệt như chủ tử của nàng ta.

Điệu đà nũng nịu: "Di nương tự mình xuống bếp, cung thỉnh Thế tử gia qua dùng thiện."

Tạ Dĩ Giác không đáp lời, chỉ quay sang nhìn ta.

Ta vừa hạ xuống một quân cờ, nụ cười dịu dàng thục đức: "Lang quân mau đi đi, kẻo lại phụ lòng tâm ý của muội muội."

Chàng định thần nhìn ta một hồi lâu, bỗng nhiên đem quân cờ trong tay ném trở lại ống cờ, đứng bật dậy, phất tay áo bỏ đi.

Ban đêm, khi ta vừa mới đi ngủ.

Bên ngoài màn giường bỗng vang lên tiếng sột soạt.

Mang theo một luồng hơi rượu nồng nặc.

Chăn gấm bị lật mở, một thân hình ấm áp áp sát vào, cánh tay siết chặt lấy vòng eo của ta.

"Thành hôn đã hơn một tháng..."

Giọng chàng khản đặc, bờ môi áp sát vào vành tai ta, hơi thở nóng bỏng phả ra, "Ta thế mà chưa từng thực sự động phòng cùng nàng."

Đầu ngón tay chàng gạt mở dải lụa thắt trên trung y của ta, lời lẩm bẩm tựa như tiếng nói mê lúc say rượu:

"Nàng ta lúc nào cũng quấn lấy ta mà làm loạn... Còn nàng thì chẳng chịu tranh giành, lại cứ đẩy ta ra ngoài."

"Phu nhân."

Chàng cười thấp, mang theo chút vô lại sau khi say, "Sao nàng lại... độ lượng đến nhường này?"

Ta giữ lấy bàn tay đang mò mẫm vào vạt áo của chàng.

Chàng không chịu, ngược lại còn nắm chặt lấy cổ tay ta, rúc vào hõm cổ ta mà mơn trớn, giọng điệu mềm mỏng chẳng giống chút nào với vị quân tử đoan chính ngày thường: "Phu nhân... phu nhân ngoan... cho ta đi."

Ta nói nhỏ nhẹ: "Thiếp bị nhiễm phong hàn rồi."

"Sợ lây bệnh khí sang cho lang quân."

Động tác của chàng bỗng khựng lại.

Trong không gian tĩnh mịch, chàng chợt bật cười thành tiếng.

Nhưng tiếng cười ấy chẳng có lấy nửa phần vui vẻ: "Hết kỳ kinh nguyệt, lại đến thân thể không khỏe... Giờ lại là nhiễm phong hàn."

Chàng bóp lấy cằm ta, ép ta phải quay mặt lại.

"Nàng thực sự không tình nguyện đến thế sao?"

Ánh trăng xuyên qua bức màn sa.

Gương mặt ta vẫn vô cùng bình lặng.

Men say nơi đáy mắt chàng tan biến, hiện ra vài phần lạnh lùng trầm uất.

"Được."

Chàng buông tay ra, xoay người bước xuống sập gụ, vạt áo mang theo một ngọn gió lạnh, "Vậy thì tùy nàng."

Nửa đêm, tiếng bước chân xa dần, đi thẳng về hướng viện của Quý Chỉ.

Kể từ ngày hôm đó, Tạ Dĩ Giác cực kỳ hiếm khi đến chỗ ta nữa.

Quý Chỉ đắc ý vô cùng.

Nàng ta đeo bộ trang sức vàng ròng nạm bảo thạch mới được chàng ban ban tặng đến thỉnh an ta, ánh châu báu lấp lánh đến hoa cả mắt.

"Tỷ tỷ xem này, Thế tử gia nói sắc màu này rất hợp với muội."

Nàng ta vuốt ve chiếc bộ dao bên tóc mai, nụ cười rạng rỡ như hoa, "Dù sao thì tuổi tác vẫn còn trẻ trung phơi phới, đương nhiên là được người ta thương xót hơn rồi."

Ta gạt bọt trà, không đáp lời.

Nàng ta ghé sát lại gần, giọng điệu uyển chuyển rành rọt:

"Cái dáng vẻ thanh cao này của tỷ tỷ, thật khiến muội nhớ đến phu nhân năm xưa… bà ta khi đó cũng vậy, cứ ôm khư khư cái giá của đích nữ, rồi kết cục thì sao? Hao mòn cạn kiệt tâm huyết, cũng chẳng đợi nổi một lần quay đầu của phu quân."

Ta ngước mắt, lặng lẽ nhìn nàng ta.

Nàng ta trông mặt mày hồng hào, khí sắc rất tốt.

Từ trong xương tủy đều toát ra một vẻ kiều mị tự nhiên.

"Nếu không có việc gì."

Ta nói: "Từ nay về sau cũng không cần đến thỉnh an nữa."

Thế nhưng tối hôm đó Tạ Dĩ Giác lại tới.

Ta vừa mới uống thuốc xong.

Đang đưa chiếc bát không cho Liên Tâm.

Chàng sững sờ đứng ở bên cửa: "Nàng thực sự đổ bệnh sao?"

Ta không đáp, chỉ nói: "Thời tiết đang lúc giao mùa."

Ta lấy khăn lau lau khóe môi: "Phu quân cũng nên cẩn thận thân thể."

Nơi đáy mắt chàng thoáng qua một tia xót xa, thần sắc dịu xuống.

Chàng bước lại gần, nắm lấy tay ta: "Là ta sơ suất. Từ nay về sau... ta sẽ năng tới bồi nàng."

Lòng bàn tay ấm áp, lời nói khẩn thiết chân thành.

Ta rủ mắt mỉm cười.

Chàng quả nhiên đến chỗ ta siêng năng hơn trước.

Bữa tối cũng luôn dùng chung với ta.

Chàng không nhắc lại chuyện động phòng nữa, chỉ mỗi đêm ôm ta vào lòng mà ngủ, cằm tựa lên đỉnh đầu ta.

"Ngày tháng còn dài."

Trong bóng tối, chàng hạ giọng, cánh tay khẽ siết: “Chúng ta còn cả một đời phía trước, sớm muộn cũng sẽ… hiểu thấu lòng nhau.”

Ta nhắm mắt, nghe tiếng nhịp tim chàng đập bình ổn.

Sáng sớm ngủ dậy.

Khi mặc y phục, Liên Tâm thắt dải thắt lưng hơi chặt một chút, ta khẽ "A" lên một tiếng.

Nàng vội vàng nới lỏng ra vài phần.

Tạ Dĩ Giác đang đứng trước gương chỉnh lại tay áo, nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại, đáy mắt tràn ngập ý cười: "Nàng béo lên rồi sao?"

"Làm gì có chuyện đó."

Ta giơ tay lên sờ sờ mặt mình.

Chàng cười thấp một tiếng.

Bước tới nhéo nhéo má ta, đầu ngón tay đầy vẻ ôn tồn nuông chiều: "Như thế này tốt mà, tròn trịa một chút trông càng đáng yêu."

Ta gạt tay chàng ra, vờ như giận dỗi lườm chàng một cái.

Chàng bật cười sảng khoái, đôi lông mày nhẹ nhàng như gió xuân lướt qua.

Chàng ghé sát tai nói nhỏ: "Mấy ngày nữa là đến Tết Hạ Chí, ta đưa nàng ra biệt trang ngoại thành để tiêu dao tránh nóng."

"Chỉ có hai người chúng ta thôi."

Ta khẽ gật đầu: "Vâng."


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Não Yêu Đương Không Tu Nổi Vô Tình Đạo

Não Yêu Đương Không Tu Nổi Vô Tình Đạo

Tác giả: Ngọc Tử

Cập nhật: 22:22 01/06/2026
Yến Tiên Sinh Mắc Chứng Khao Khát Tiếp Xúc Da Thịt

Yến Tiên Sinh Mắc Chứng Khao Khát Tiếp Xúc Da Thịt

Tác giả: Nhân Mặc Tùy

Cập nhật: 22:05 01/06/2026
Thực Sắc Tính Dã

Thực Sắc Tính Dã

Tác giả: Cá Lớn Ăn Cá Nhỏ

Cập nhật: 21:55 01/06/2026
Tận Cùng Của Tuyệt Vọng

Tận Cùng Của Tuyệt Vọng

Tác giả: Nhược Hoa

Cập nhật: 22:01 31/05/2026
Hạ Linh

Hạ Linh

Tác giả: Lựu Liên Tuế Tuế An

Cập nhật: 21:51 31/05/2026