Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 9: Hạnh Phúc Vừa Vặn

Chương 9/11

Audio chương

Ba tháng sau, mùa hè đến sớm.

Lâm Nhã chuyển hẳn lên phòng sáng tạo — vị trí mũi nhọn trong các chiến dịch truyền thông của công ty.

Cô không còn là cô thực tập sinh bỡ ngỡ hay cô bé ngơ ngác năm nào nữa.

Nhưng vẫn… hay nói nhầm.

Vẫn thích ăn đồ chiên.

Vẫn lén vẽ doodle nguệch ngoạc trên giấy note.

Chỉ khác là bây giờ…

Cô có một người luôn âm thầm sửa lỗi, nhắc giờ ăn, và… cười vì những nét vẽ ngốc nghếch ấy.

Người ấy, Lục Cảnh Thâm.

Tình yêu của họ không ồn ào.

Anh không khoe hình, không viết status “đang hẹn hò”.

Nhưng ngày nào cũng đưa cô về đúng giờ, không quên nhắn:

“Tắm nước ấm. Không ôm laptop khi ăn. Và đừng ngủ khi chưa chúc tôi ngủ ngon.”

Một lần cô trêu:

“Anh kiểm soát em dữ quá, tổng tài à.”

Anh chỉ đáp:

“Vì em chính là giới hạn cuối cùng trong thế giới vốn đã quá trật tự của anh.”

Ngày sinh nhật anh, Lâm Nhã không tổ chức tiệc linh đình.

Chỉ mời anh đến căn hộ nhỏ của cô, chuẩn bị bữa tối giản dị: cơm rang trứng, canh rau dền, và một chiếc bánh kem bé xinh.

“Không có sâm panh, không có nến vàng. Chỉ có em.” — cô cười nói.

Anh nhìn cô rất lâu, không nói gì.

Chỉ đưa tay ra, nhẹ nhàng… ôm cô từ phía sau.

“Chỉ cần có em… thì chỗ nào cũng là nhà.”

Về phần Hứa Duy và Dung Tuyết…

Họ đến với nhau nhẹ nhàng như hai dòng nước gặp nhau giữa ngã ba sông.

Không lời hứa lớn lao.

Chỉ là mỗi lần Dung Tuyết tan làm trễ, đều có người đợi dưới sảnh, tay cầm ly trà nóng.

Không phải hoa hồng.

Mà là dưa lưới gọt sẵn — vì cô ấy không thích cắt mà cứ hay mua.

Không bản tình ca da diết.

Mà là những tin nhắn nhắc:

“Mặc áo khoác đi, ngoài trời lạnh rồi.”

Khi tình cảm đủ chín, họ tự nhiên nắm tay nhau giữa lễ cưới bạn thân, mà chẳng ai ngạc nhiên.

Bởi ai cũng biết, họ đã là của nhau từ rất lâu.

Cuối năm ấy, Lâm Nhã dọn đến sống cùng Lục Cảnh Thâm.

Không lời cầu hôn.

Không nhẫn.

Chỉ là một sáng sớm, khi cô đang lật trứng chiên, anh ôm lưng cô từ phía sau, nhẹ giọng nói:

“Nếu sau này có con, em muốn dạy nó học toán hay tiếng Anh?”

Cô không quay lại, chỉ mỉm cười:

“Tiếng Anh. Vì toán… em yếu lắm.”

Thế là xong.

Không nhẫn, không váy cưới.

Nhưng từ lúc đó, họ đã là gia đình.

Một ngày nọ, khi cả hai cùng ngồi xem ảnh cũ, cô hỏi:

“Lúc nào thì anh biết… anh yêu em?”

Anh đáp, không chần chừ:

“Ngay lần đầu em nói nhầm tên dự án thành… ‘chiến dịch gà rán tình yêu.’

Em cười ngốc. Nhưng anh thì thấy, cả văn phòng đều tối trừ em, sáng như nắng.

Và từ đó, anh muốn giữ em làm ánh sáng duy nhất của mình.”

Tình yêu không cần lãng mạn hóa.

Không cần pháo hoa rợp trời hay nhẫn cưới kim cương.

Chỉ cần một người biết chờ đợi.

Một người biết quan tâm.

Và hai trái tim, không còn cảm thấy cô đơn khi bên nhau.

Hoàn chính truyện.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Ai Dạy Cậu Dùng Búp Bê Cổ Thuật Làm Búp Bê Đồng Cảm Vậy Hả?

Ai Dạy Cậu Dùng Búp Bê Cổ Thuật Làm Búp Bê Đồng Cảm Vậy Hả?

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 05:42 18/04/2026
Khủng Hoảng 132 Ngày

Khủng Hoảng 132 Ngày

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 11:00 17/04/2026
Quả Báo Của Cô Bạn "Trà Xanh" Cùng Phòng

Quả Báo Của Cô Bạn "Trà Xanh" Cùng Phòng

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 13:14 17/04/2026
Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Tác giả: Mặc Linh

Cập nhật: 08:34 08/04/2026
Ta Viết Lại Kết Cục Cho Nữ Chính Truyện Ngược

Ta Viết Lại Kết Cục Cho Nữ Chính Truyện Ngược

Tác giả: Bạch Đoàn Chi Ma Viên

Cập nhật: 09:02 02/04/2026