Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 6: Ghen tuông không dấu vết

Chương 6/11

Từ sau buổi tối “xác nhận” nhẹ nhàng ấy, mọi thứ giữa Lâm Nhã và Lục Cảnh Thâm... vẫn như cũ.

Không có hoa hồng. Không có nhẫn. Không ai treo biển “Đây là bạn gái tôi” giữa công ty.

Nhưng sự thay đổi, rõ ràng như nắng ban trưa.

Dễ nhận thấy như, Lâm Nhã bỗng có quyền “vào không gõ cửa” ở tầng 20.

Cô là người duy nhất được đặt trà lên bàn Tổng giám đốc mà không bị ai trợn mắt.

Cô thường xuyên “bị gọi” lên phòng họp cá nhân... để bàn chuyện như “Tối nay ăn gì?”

Và ví dụ lớn nhất:

Tổng tài chính thức biết... ghen.

Buổi sáng thứ Hai.

Lâm Nhã đang thảo luận bản vẽ với Hứa Duy, cả hai đứng sát nhau, cùng nhìn vào màn hình. Cô chỉ tay vào chi tiết nhỏ:

“Em thấy hiệu ứng ánh sáng này vẫn hơi gắt, nên muốn...”

Chưa kịp nói xong, một chiếc bóng cao lớn đứng phía sau.

Giọng lạnh tanh vang lên:

“Hiệu ứng gắt là vì màn hình sai độ sáng. Chỉnh lại là được.”

Cô quay đầu: “Tổng giám đốc?”

“Đúng giờ đi kiểm tra hệ thống mạng.” Anh nhìn cô, ánh mắt vô cùng... không vui.

“À, dạ...”

“Em không nên đứng quá gần người khác.”Anh bồi thêm, nhỏ giọng, đủ để chỉ cô nghe.

Lâm Nhã: “...”

Ngài đang ghen. Rõ ràng. Rất rõ ràng.

Trưa hôm đó, cô ra căng tin, đang định mua phần cơm thịt chiên thì nhận được tin nhắn từ... Trần trợ lý:

“Tổng giám đốc nhắc: Đừng ăn đồ chiên dầu nhiều, hại da mặt. Anh ấy vừa đặt đồ ăn ship đến cho cô.”

Lâm Nhã quay đầu nhìn Lục Cảnh Thâm đang ngồi ở tầng trên, mắt dán vào laptop, vẻ mặt lạnh nhạt.

Nhưng...

Chân phải gác lên chân trái, tư thế “ta rất hài lòng.”

Cô thở dài, cầm hộp salad cá ngừ đi về.

Chiều hôm ấy, Dung Tuyết đến tìm cô, tay cầm tài liệu.

“Công nhận nha, Lục tổng nhìn vậy mà kiểm soát tinh tế thật đó. Không lên tiếng, không đánh dấu chủ quyền, nhưng ai nhìn cũng biết.”

Lâm Nhã đỏ mặt: “Chị thấy vậy rõ lắm à?”

“Em không thấy à? Mỗi lần em nói chuyện với anh Hứa lâu hơn 3 phút, là anh Lục có mặt ngay sau lưng.”

Lâm Nhã: “…”

Dung Tuyết cười nhẹ: “Thôi, ghen như vậy còn dễ chịu. Chị từng gặp người yêu cũ, không ghen, không hỏi, chỉ im lặng rút lui. Kết quả là... mất nhau luôn.”

Lâm Nhã ngẫm nghĩ, rồi cầm tay Dung Tuyết: “Nếu có người thích chị thật lòng, chị sẽ giữ chặt chứ?”

Dung Tuyết cười, mắt trong veo:

“Nếu là người thật lòng, thì khỏi giữ — người đó sẽ tự nắm lấy tay chị trước.”

Tối hôm đó, Lục Cảnh Thâm gọi cô đến văn phòng riêng.

Cô vừa bước vào thì thấy... bàn làm việc bày ra hai phần bún bò, thêm nước cam ép.

“Em tưởng hôm nay anh họp muộn?”

“Xong sớm. Để về ăn với em.”

“À... cảm ơn anh.” Cô ngồi xuống, lén mỉm cười.

Lúc ăn gần xong, cô chợt hỏi:

“Anh thấy... anh Hứa thế nào?”

Lục Cảnh Thâm nhai chậm lại.

“Anh ta ư?”

“Ừ, em thấy anh ấy giỏi, dịu dàng, tâm lý…”

“Em thích kiểu đó?”

“Không phải! Em chỉ hỏi anh thôi...”

Lục Cảnh Thâm lau miệng, chậm rãi nói:

“Nếu em chọn anh ta, thì anh sẽ không cản.

Nhưng anh sẽ làm mọi cách để em... đổi ý.”

Lâm Nhã ngớ người.

“Anh thích kiểm soát đến thế à?”

“Không.” Anh nhìn thẳng cô, “Anh chỉ không chấp nhận buông tay khi bản thân chưa cố hết sức.”

“...”

“Và... anh ghen. Nhiều hơn em nghĩ.”

Tối đó, Lâm Nhã nằm trên giường, tim đập thình thịch.

Cô không biết định nghĩa của tình yêu là gì. Nhưng nếu một người mỗi ngày đều âm thầm quan tâm, mỗi lần ghen đều... thẳng mặt tuyên bố, và chưa từng nói dối cô một câu...

Thì, ngoài "tình yêu", còn có thể là gì?

Cùng lúc đó, dưới tầng trệt công ty, Hứa Duy đứng chờ xe, vừa định mở điện thoại thì một giọng nữ cất lên sau lưng:

“Anh về rồi à?”

Anh quay lại. Là Dung Tuyết.

“Ừ, em cũng về giờ này sao?”

“Vâng. Trùng hợp ghê.”

Anh cười nhẹ. “Nếu em chưa ăn tối, thì... đi cùng anh một bữa nhé?”

Dung Tuyết thoáng ngạc nhiên, rồi khẽ gật đầu:

“Dạ.”

Hai người bước đi song song.

Ánh đèn vàng ngoài cổng chiếu lên bóng họ, song hành, nhẹ nhàng, vừa vặn như nốt trầm cuối ngày.

Khi một người ghen mà không giấu, là vì họ sợ mất.

Còn khi một người chọn ở lại mà không đòi hỏi, là vì họ biết... tình cảm không cần giành giật, chỉ cần đúng lúc nắm tay nhau.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Boss Là Nữ Phụ

Boss Là Nữ Phụ

Tác giả: Mặc Linh

Cập nhật: 14:08 06/04/2026
Trung Khuyển Nam Thần

Trung Khuyển Nam Thần

Tác giả: Tử Thanh Du

Cập nhật: 12:48 09/04/2026
Quét Sạch

Quét Sạch

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:29 14/04/2026
Có Hẹn Với Chàng Quỷ

Có Hẹn Với Chàng Quỷ

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 05:29 13/04/2026
Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc

Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:21 06/04/2026