Chương 3
Chương 3/17
Audio chương
4.
Tôi không biết đã ngủ bao lâu, khi tỉnh dậy sắc đêm đang nồng.
Khóe môi giống như bị thứ gì đó quệt qua vậy, truyền đến một tia ngứa ngáy tinh tế, khó lòng phát giác.
Cảm giác đó khiến tôi nhíu nhíu lông mày, khi mở mắt tôi nhìn thấy trong sắc đêm, đôi mắt quá đỗi xinh đẹp kia của Bùi Sủng Nguyệt.
Ánh mắt của nó nhìn vào môi tôi, đồng tử đen như mực khuếch tán ra, mông lung lại mê loạn, đôi môi đỏ thắm hơi hé mở, biểu cảm đó trông như là sự mê muội và kinh hoàng tột độ.
“Tỉnh rồi à? Có chỗ nào khó chịu không?”
Tôi giơ tay muốn đi sờ một chút vào trán nó, đồng tử của nó run lên một cái, giống như đã hồi phục lại tinh thần vậy, ánh mắt đột nhiên một mảnh thanh minh.
Ngay sau đó ập đến chính là một loại cảm xúc hoảng loạn cùng chán ghét cực kỳ mãnh liệt.
Tôi thậm chí có thể nhìn thấy hàng lông mi rõ ràng từng sợi đột ngột cụp xuống, né tránh tầm mắt của tôi, của nó.
Nó đẩy tay tôi ra, xoay người quay lưng về phía tôi, cơ thể đột ngột cách tôi thật xa, cuộn tròn lại: “Tôi, tôi không sao rồi.”
Tư thế cự tuyệt cực kỳ rõ ràng, sau khi nó hoàn toàn tỉnh táo, vòng ôm ấm áp vừa rồi bỗng chốc trở nên trống rỗng, tôi dâng lên một luồng cảm giác cực kỳ bất an.
Tôi hơi chống người dậy.
Trong phòng yên ắng một lát, trong âm thanh trầm mặc ngắn ngủi, tôi nghe thấy tiếng tim đập chấn động cả màng nhĩ.
Tôi vẫn đang tự mình giãy giụa, thử dò xét lên tiếng: “Đói không? Có muốn ăn chút gì không?”
Ngữ khí của nó cố ý bình thản: “Không đói, tôi muốn tiếp tục ngủ.”
“Được, vậy anh đi cùng…”
“Không, không cần đâu, tôi tự ngủ là được rồi.”
Tôi mím mím môi, bàn tay hướng về phía nó đưa ra khựng lại giữa không trung, người quá đỗi thân mật là không chịu nổi sự xa cách như thế này.
Điều đó sẽ giống như vết nứt đột ngột gãy đôi, lộ ra rãnh sâu không thấy đáy.
Mà tôi bất lực đứng bên bờ vực thẳm, gần như là có chút tủi thân muốn cầu xin.
Anh biết lỗi lầm do anh nhất thời sơ suất phạm phải đã làm tổn thương đến em, nhưng có thể nào, tha thứ cho anh không.
Đừng ghét anh.
Đừng đối xử với anh như thế.
Nhưng lại sợ lời nói thốt ra khỏi miệng, cuối cùng không có được sự lượng thứ, chỉ nhận lại sự kháng cự và lên án sau khi đối phương tỉnh táo.
Thế là tôi chỉ có thể dốc hết sức nặn ra một nụ cười, nói với nó: “Được, chúc ngủ ngon, Tiểu Tụng.”
5.
Cơ thể của nó hồi phục rất nhanh, nhưng tinh thần có lẽ mãi vẫn chưa hồi phục lại được.
Vào ngày thứ vô số tôi một mình ngồi trước bàn ăn, tôi đã tự an ủi bản thân mình như thế.
Nó chỉ là tình trạng tinh thần không tốt, không phải là, không muốn ăn cơm tối cùng tôi nữa.
Dù sao trước đây mỗi bữa cơm tối của nó đều sẽ đợi tôi về nhà cùng ăn, khi tôi có tiệc xã giao không thể về nhà, tôi sẽ nghe thấy nó oán trách trong điện thoại.
“Anh không về thì em không ăn nữa, bỏ đói chết em luôn cho rồi.”
Lời nói làm nũng lại ăn vạ như thế tổng sẽ khiến tôi cảm thấy buồn cười.
Tôi sẽ dỗ dành nó rằng: “Ngoan nào, đừng để anh lo lắng.”
Ngữ khí của nó sẽ trở nên buồn bực: “Vậy được rồi, có điều cuối tuần anh phải dành ra một ngày thời gian cho em, em muốn đi xem triển lãm.”
“Được.”
Tôi cầm đũa khựng lại rất lâu, mới lên tiếng hỏi: “Tiểu Tụng mấy ngày nay, đều là ăn cơm lúc mấy giờ?”
Chú Phù nghĩ nghĩ, trả lời: “Năm giờ rưỡi ạ.”
Sớm hơn một tiếng so với giờ chúng ta ăn cơm bình thường.
Người trước đây có thể luôn ăn vạ ở công ty tôi, đợi năm sáu tiếng đồng hồ, đợi tôi tan làm, bây giờ lại không muốn đợi thêm một tiếng đồng hồ, đợi tôi về nhà ăn cơm.
Có thứ gì đó đã trượt khỏi lòng bàn tay tôi, tôi cảm nhận được sự hoảng sợ của việc mất đi.
Đôi đũa trong tay bị tôi dùng lực nắm nắm, cuối cùng vẫn vô lực buông ra.
Tôi lên lầu đi tới trước cửa phòng của nó, khựng lại, hít một hơi thật sâu, hạ quyết tâm muốn tìm nó nói chuyện.
Tôi sẽ thành khẩn xin lỗi, tôi sẽ nói với nó, xin lỗi vì đã cuốn nó vào cuộc tranh đấu trên thương trường, nhưng tôi thề sau này nhất định sẽ bảo vệ tốt cho nó.
Đừng trách anh, đừng giận anh.
Sau khi tôi nghĩ thông suốt rồi, giơ tay đẩy cửa của nó ra.
Người ngồi trước bàn nghe thấy động tĩnh của tôi, đột nhiên giống như chịu phải sự kinh hãi to lớn nào đó vậy, vội vàng luống cuống đem chiếc điện thoại úp chặt trên mặt bàn.
Bùi Sủng Nguyệt đột ngột đứng bật dậy, đôi mắt quá đỗi xinh đẹp kia có chút ửng đỏ, kéo theo cả nốt ruồi nhỏ nơi đuôi mắt đều có vẻ đặc biệt sóng sánh lấp lánh.
Biểu cảm của nó rất kỳ lạ, giống như sự bất mãn vì chuyện gì đó đột nhiên bị người ta cắt ngang, lại giống như sự bất an cùng thẹn quá hóa giận vì bị người ta đâm thủng một bí mật nào đó.
Mà trong sự hỗn loạn đó tôi thậm chí còn nhìn ra cảm xúc cực kỳ mê muội lại bất lực.
“Tiểu Tụng, anh làm phiền đến…”
“Ai cho phép anh đi vào?!” Nó không khống chế được mà hét lên tiếng về phía tôi.
Âm thanh vừa dứt, hai người đều đồng thời sững sờ, tôi từ trong đồng tử của nó nhìn thấy gương mặt rõ ràng là sửng sốt của chính mình.
Tôi há hốc miệng, trong não hải nhanh chóng lóe qua chính là vô số những đêm khuya tôi đắp chăn cho nó.
Giống như có một cục tẩy đem tất cả lời nói trong não hải của tôi toàn bộ xóa sạch rồi, trong đại não trống rỗng của tôi chỉ còn lại cảm xúc buồn bã không rõ nguyên do.
Tôi mím mím môi, nói: “Xin lỗi.”
Sau đó xoay người ra cửa.
“Anh…”
Phía sau có bước chân theo bản năng hướng về phía tôi đi hai bước, tôi ở góc rẽ nơi cửa đợi vài giây, lại phát hiện tiếng bước chân dừng lại ở nửa đường.
Tôi quay đầu nhìn cánh cửa đang mở toang kia, Bùi Sủng Nguyệt không có đuổi theo.
Tôi chớp chớp mắt, sự thất vọng liền giống như thủy triều, dễ dàng liền dìm ngập lấy tôi.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Phong Lai Quyện
Tác giả: Ba Jī
Cập nhật: 21:53 20/06/2026
Sống Thử Trước Hôn Nhân
Tác giả: A Cửu
Cập nhật: 22:10 20/06/2026
Thiếu Gia Thật Trở Về, Hệ Thống Bắt Tôi Công Lược Chú Nhỏ
Tác giả: Cố Vân Sinh
Cập nhật: 19:48 19/06/2026
Từ Nay Không Dám Nhìn Quan Âm
Tác giả: Quýt Ấm
Cập nhật: 19:10 19/06/2026
Đêm Chưa Tàn Ở Vịnh Victoria
Tác giả: Nam Tường Hải Đường
Cập nhật: 19:28 19/06/2026