Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio

  • Nạp xu
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 6

Chương 6/8

Một ngày trước khi sinh, ta lại ngất xỉu trong sân.

Mạn Nương phát hiện ra ta, cùng mấy vị tỷ muội khiêng ta vào nhà, rồi vội vàng đi mời đại phu.

Lúc tỉnh lại, ta nhìn thấy một nhà đầy người.

Sững sờ một thoáng, ta bấu chặt lấy vạt áo đại phu: "Đại phu, xin hãy cứu lấy đứa con của ta."

Ta rất sợ đứa trẻ xảy ra bất trắc gì.

May thay, đại phu nhanh chóng an ủi: "Đứa trẻ bình an, cô sắp sinh rồi đấy, dấu hiệu ra máu đã rõ."

"Đã sai người đi mời bà mụ tới. Cô hãy nghỉ ngơi cho tốt, dưỡng chút sức lực."

Ta cúi đầu ngoan ngoãn nằm xuống, trong lòng lại không tránh khỏi hồi hộp.

Người ta vẫn bảo nữ nhân sinh con là cửu tử nhất sinh.

Thân thể ta yếu ớt, không biết có chống cự nổi không.

Mạn Nương bưng một bát canh cá đến bên miệng ta: "Nguyệt Mịch, ngày sinh của muội sớm hơn gần một tháng, chắc là đứa bé thương muội thể chất yếu ớt. Người nhỏ nhắn thế này, sinh nở sẽ dễ dàng hơn."

Nhanh chóng, các tỷ muội khác cũng hùa theo: "Đúng thế đúng thế, ngày trước nhóc con nhà ta quá ngày sinh, hành hạ ta chết lên chết xuống."

"Đợi sinh xong, mấy tỷ muội chúng ta sẽ phụ giúp một tay, bảo đảm chăm sóc đứa trẻ béo trắng bụ bẫm."

"Đúng đúng, muội cứ an tâm ở cữ đi."

Lòng ta ấm lại.

Chỉ vài lời ngắn ngủi đã xua tan đi phần nào sợ hãi trong lòng.

Rất nhanh, từng trận đau bụng kéo đến.

Ta làm theo lời bà mụ dặn dò, không dám lơi lỏng chút nào.

Không nhớ đã qua bao lâu, chỉ thấy ngoài cửa sổ trời tối rồi lại sáng.

Cuối cùng ta cũng nghe thấy một tiếng khóc oe oe.

Đó là âm thanh tuyệt vời nhất mà ta từng nghe thấy.

"Chúc mừng chúc mừng, là một tiểu công tử."

Mạn Nương đón lấy đứa bé đặt bên cạnh ta.

Đứa trẻ cũng mở mắt ra, ngơ ngác nhìn khắp nơi.

"Muội nhìn đôi mày mắt ấy xem, giống Lưu đại ca biết bao. Đợi bọn họ trở về, nhất định sẽ giật mình cho xem, nhà họ Lưu cuối cùng cũng có người nối dõi..."

Mạn Nương còn chưa dứt lời, bà mụ bỗng cất tiếng kinh hô: "Băng huyết rồi, xong rồi..."

Ngoài cửa sổ bắt đầu đổ mưa, những giọt mưa bị gió cuốn thốc vào trong, rơi rích trên mặt ta.

Mạn Nương và đứa trẻ đều đang khóc.

Lúc sau, tiếng mưa và tiếng khóc đều nhỏ dần đi.

Ta chỉ cảm thấy mặt mình ướt đẫm một mảng.

Thế nhưng, ta đã chẳng thể phân biệt nổi đó là nước mưa, hay là nước mắt của chính mình.

Ta ra đi khi đang ngắm nhìn gương mặt của đứa trẻ.

Đã nhắm mắt xuôi tay.

Chỉ là trong lòng có chút tiếc nuối, chưa được nhìn thấy dáng vẻ vui mừng khi làm cha của Lưu Hưng.

Ta đã chết rồi.

Giờ đây đang ở chốn u minh, xung quanh toàn là hồn ma bóng quế.

Thảo nào Lưu Hưng mà gương đồng không soi ra được, lại là người sống.

Ta nhìn gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ của Lưu Hưng, khẽ thì thầm với chàng: "Cuối cùng chàng cũng về rồi."

Lưu Hưng ôm chặt lấy ta: "Ta về rồi, không đi nữa đâu."

Đạo trưởng Hỗn Trần thở dài một tiếng, thu thanh kiếm gỗ đào về.

Theo một lá bùa bay tới, vết thương trên người ta không còn chảy máu nữa, hồn phách cũng không còn tản mác như trước.

"Soi hình soi bóng, không soi người sống."

"Thế nên gương đồng mới không thể soi ra Lưu Hưng, kẻ vẫn còn dương thọ."

"Hắn không nỡ để thê tử cô độc một mình, bấy lâu nay đã dựa vào bí thuật phương Tây dùng thọ nguyên làm vật tế, đêm đêm vượt Vong Xuyên, dấn thân vào cõi u minh."

"Thậm chí còn dùng đứa trẻ bằng đất thế chỗ, muốn phá vỡ ranh giới âm dương, để cô được đoàn tụ với cốt nhục."

"Thực ra thọ nguyên của cô từ lâu đã cạn kiệt, cô chỉ đang dùng một cỗ chấp niệm để chống cự cho đến khi sinh con ra."

"Cũng vì thế mà hồn thể bị tổn thương, thường xuyên có cảm giác thần trí hỗn loạn."

"Bần đạo lừa gạt cô, thực sự là vì đã hết cách rồi."

"Lưu Hưng, hắn không thể cứ sai lầm mãi như thế."

Cuối cùng ta cũng hiểu rõ mọi chuyện.

Người chết là t, còn Lưu Hưng và đứa con đều sống rất tốt.

Đứa trẻ bằng đất kia chính là đứa con Niệm An của chúng ta.

Lưu Hưng đến cõi âm tìm ta, muốn dùng đứa trẻ bằng đất làm cầu nối để hai mẫu tử đoàn tụ.

Lưu Hưng không phủ nhận lời của đạo trưởng Hỗn Trần: "Thọ nguyên của ta vẫn chưa tận, dù có tự vẫn cũng không thể đoàn tụ cùng nàng."

"Cho nên ta mới dùng hạ sách này."

"Thần trí nàng tổn thương, ta không yên tâm để nàng ở lại đây một mình."

"Nguyệt Mịch, nàng vất vả nhường ấy, vậy mà chưa từng được nghe con gọi một tiếng nương."

"Đêm nay ta vẫn luôn tìm nàng, là muốn nàng sớm ngày gặp được Niệm An."

"Từ nay về sau ta sẽ luôn ở bên nàng."

"Chúng ta sẽ không bao giờ tách rời nữa, được không?"

Chưa đợi ta đáp lời, đạo trưởng Hỗn Trần đã gấp gáp chen vào: "Hồn thể của nàng ấy chỉ tạm thời được ta ổn định lại."

"Nếu ngươi cứ khăng khăng ở lại đây, chỉ có hại chứ chẳng có lợi cho nàng ấy."

"Luân hồi thiên đạo, ngươi đường đường là một kẻ phàm nhân, hà cớ gì cứ phải cưỡng cầu nghịch thiên?"

"Không sợ bị phản phệ, tự gặt lấy quả đắng hay sao?"

Lưu Hưng lại chẳng hề bận tâm: "Ông đã biết rõ hồn thể nàng ấy không ổn định, lại còn tổn thương thần trí, sao còn nhẫn tâm kéo nàng ấy vào chuyện này? Nàng ấy vốn dĩ có thể sống một đời vô ưu vô lo như người bình thường."

"Lưu Hưng, ngươi chẳng qua chỉ đang tự lừa dối mình. Nếu không phải ngươi đi ngược thiên đạo, hà cớ gì ta phải dùng hạ sách này?"

Cả hai người bắt đầu lớn tiếng cãi vã, lời qua tiếng lại không dứt.

Cho đến khi từ phía không xa truyền tới một giọng trẻ con non nớt.

"Nương…"


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Tôi Không Còn Là Của Anh Nữa!

Tôi Không Còn Là Của Anh Nữa!

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 15:01 03/04/2026
Sau Khi Sống Lại Ta Quyết Định Buông Thả Bản Thân

Sau Khi Sống Lại Ta Quyết Định Buông Thả Bản Thân

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 14:38 03/04/2026
Được Anh Trai Nuôi Lớn, Lẽ Dĩ Nhiên Là Của Anh Trai

Được Anh Trai Nuôi Lớn, Lẽ Dĩ Nhiên Là Của Anh Trai

Tác giả: Hương Rau Mùi Hầm Ngỗng

Cập nhật: 13:39 09/08/2026
Tôi Vì Em Trèo Đèo Lội Suối

Tôi Vì Em Trèo Đèo Lội Suối

Tác giả: Thủ Khả Trác Tinh Thần

Cập nhật: 21:52 26/05/2026
Hoa Dành Dành

Hoa Dành Dành

Tác giả: Vương Nhị Miêu

Cập nhật: 00:07 25/05/2026