Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio

  • Nạp xu
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 2

Chương 2/8

Audio chương

Khi tỉnh lại lần nữa, trời đã sáng rõ.

Lưu Hưng đã đến nha môn điểm danh.

Trong lòng hoài nghi, ta quyết định lại đến Thiên Phi cung tìm vị đạo sĩ kia.

Ta nhớ ông ta nói, pháp hiệu là "Hỗn Trần".

Nghe ta kể xong chuyện đêm qua, đạo trưởng Hỗn Trần không chút ngạc nhiên.

"Soi hình soi bóng, không soi người chết."

"Cô không soi thấy hắn ta trong gương, thực ra trong lòng cô đã có câu trả lời rồi."

"Hắn ta đã khuất."

"Bần đạo cũng không giấu cô, ta từng tìm phu quân của cô, khuyên hắn ta rời đi."

"Nhưng hắn ta cố chấp ở lại, đi ngược với thiên đạo."

"Vì vậy, bần đạo mới dùng hạ sách này, hy vọng cô có thể giúp ta một tay."

Nghe những lời này, ta nghẹn ngào không nói nên lời.

Lưu Hưng giữ chức Bách hộ ở Thái Thương Vệ.

Từ khi thành hôn, chàng đã theo Trịnh đại nhân đi biển hai lần.

Gần một nửa thời gian đều lênh đênh trên biển.

Đối với ta, phu thê đoàn tụ chính là hạnh phúc lớn nhất.

Nếu người chết là ta, ta cũng nguyện ở bên cạnh chàng, vẹn toàn nỗi lòng đoàn viên.

Có lẽ vì ta quá bình tĩnh, Hỗn Trần lại tiếp tục nói: "Đừng tưởng rằng phu thê các người đồng tâm."

"Có phải cô không nhớ rõ những chuyện gần đây không?"

"Là hắn ta cố chấp ở lại đây đã làm tổn hại tâm trí của cô."

"Nếu ở chung đủ ba mươi ngày, cô sẽ trở thành vật tế để hắn ta hồi sinh đứa trẻ."

Đứa trẻ? Vật tế?

Ta mấp máy môi, nhất thời không biết đáp lại thế nào.

Đạo trưởng Hỗn Trần nhíu mày truy vấn: "Không phải cô cũng nhìn thấy cảnh tượng hư ảo đó sao?"

Chân ta mềm nhũn.

Cảnh tượng hư ảo mà ông ta nói, chính là những gì ta thấy trong gương đồng.

Trước khi đến Thiên Phi cung, ta đã đến phòng xép.

Phòng xép ban ngày hoàn toàn khác đêm qua.

Không có bàn, không có đèn hoa mẫu đơn, cũng không có đứa trẻ bằng đất.

Chẳng có gì cả.

Dù là vệt dầu đèn rơi vãi, hay chút chu sa vương lại...

Khi tuyệt vọng rời đi, tấm gương đồng trong tay áo ta trượt xuống, "loảng xoảng" một tiếng rơi xuống đất.

Cúi người nhặt lên, ta lại nhìn thấy trong gương đồng phản chiếu một cái nôi đan bằng tre.

Bên trong lót những chiếc chăn nhỏ, gối nhỏ mới tinh, bên cạnh gối còn đặt một con hổ vải.

Ta xem đi xem lại.

Các bạn đang đọc truyện tại Tommy Novel.

Những món đồ trẻ con này chỉ tồn tại trong gương đồng, còn phòng xép trước mắt thì không.

Theo lời đạo trưởng Hỗn Trần, thứ soi ra trong gương là cảnh tượng hư ảo, cũng là gia trạch của Lưu Hưng ở âm tào địa phủ.

Mà chiếc nôi, chính là thứ dành cho đứa con đã khuất của hắn.

Ta là vật tế mà Lưu Hưng đã chọn.

Lưu Hưng muốn hồi sinh đứa trẻ này, bằng mạng sống của ta.

Tình nghĩa phu thê mười năm, ta khó mà chấp nhận được việc mình trở thành vật tế.

Ngồi bên mép giường, chỉ thấy trong đầu hỗn loạn.

Ta thậm chí không nhớ mình đã về nhà như thế nào, chỉ nắm chặt trà thuốc và lá bùa trong tay.

Bên tai vẫn văng vẳng lời của đạo trưởng Hỗn Trần:"Nếu cô không tin, có thể khuyên hắn ta uống cạn chén trà trăm cỏ."

"Gương đồng tự khắc sẽ soi ra quỷ thân của hắn ta."

Ta không dám tin lời người ngoài, muốn đối chất với Lưu Hưng đôi điều.

Nhưng ngoài cửa sổ trăng đã tròn.

Trong ký ức, Lưu Hưng theo Trịnh đại nhân đi biển, là trở về nhà đột ngột vào đêm trăng tròn.

Mà nay lại gặp ngày rằm trăng tròn, là đêm cuối cùng của ba mươi ngày.

Không còn thời gian nữa.

Dâng chén trà trăm cỏ cho Lưu Hưng, trời đã sắp đến giờ Tý.

Chàng đón lấy chén trà, vẫn cười ôn nhu.

"Nguyệt Mịch, trời đã khuya rồi, trà này giúp tỉnh táo, để mai ta uống được không?"

"Lang quân là chê thiếp không giỏi nữ công gia chánh, sợ đến cả pha trà thiếp cũng không xong sao?"

"Nói gì thế, Nguyệt Mịch làm gì cũng là tốt nhất."

Nói xong, Lưu Hưng giơ tay uống cạn chén trà.

Chàng đặt chén trà lên bàn, cười cảm thán: "Vị rất thanh mát, hèn chi lại giục ta nếm thử."

Ta không kịp đáp lại nụ cười trên mặt chàng, ánh mắt lướt qua tấm gương đồng cách đó không không xa.

Bóng dáng Lưu Hưng hiện lên trong gương.

Hồn thể tàn tạ.

Làn nước tối màu chảy dọc theo cơ thể chàng, từng giọt từng giọt rơi xuống.

Những giọt nước chạm đất rồi bốc hơi, hóa thành từng sợi trược khí quấn quýt quanh người chàng.

Nhìn vào khiến người ta sinh lòng kính sợ.

Trà trăm cỏ không có vấn đề gì, trước đây ta từng uống rồi, bản thân trong gương không có thay đổi gì cả.

Hóa ra, Lưu Hưng thực sự đã c.hết.

Có lẽ lần ra khơi này, chàng đã gặp phải hiểm họa gì đó.

Ta nhớ chàng từng nói, vượt biển đi xa vô cùng gian nan, chiến loạn các nước, dịch bệnh hải cương, hải tặc tập kích đều có khả năng xảy ra.

Chắc là vì bỏ mình giữa biển khơi, nên hồn thể chàng mới ướt sũng như vậy.

Đạo trưởng Hỗn Trần không gạt ta.

Đêm nay là đêm cuối cùng.

Qua đêm nay, chàng có thể hồi sinh đứa trẻ, còn ta, vật tế này sẽ chết thay cho đứa con của chàng.

Tim ta đập thình thịch.

Khi nhìn thấy Lưu Hưng trong gương, không phải ta chưa từng nghĩ đến chuyện trốn chạy.

Chỉ là đạo trưởng Hỗn Trần đã nói, đạo pháp sắp thành, có trốn cũng vô ích.

Tìm được tế đàn, mới có khả năng phá giải.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Tôi Không Còn Là Của Anh Nữa!

Tôi Không Còn Là Của Anh Nữa!

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 15:01 03/04/2026
Sau Khi Sống Lại Ta Quyết Định Buông Thả Bản Thân

Sau Khi Sống Lại Ta Quyết Định Buông Thả Bản Thân

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 14:38 03/04/2026
Được Anh Trai Nuôi Lớn, Lẽ Dĩ Nhiên Là Của Anh Trai

Được Anh Trai Nuôi Lớn, Lẽ Dĩ Nhiên Là Của Anh Trai

Tác giả: Hương Rau Mùi Hầm Ngỗng

Cập nhật: 13:39 09/08/2026
Tôi Vì Em Trèo Đèo Lội Suối

Tôi Vì Em Trèo Đèo Lội Suối

Tác giả: Thủ Khả Trác Tinh Thần

Cập nhật: 21:52 26/05/2026
Hoa Dành Dành

Hoa Dành Dành

Tác giả: Vương Nhị Miêu

Cập nhật: 00:07 25/05/2026