Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio

  • Nạp xu
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 1

Chương 1/8

Khi bạn cùng phòng say rượu tỏ tình với tôi, anh trai tôi là Vệ Từ vừa lúc đẩy cửa bước vào.

Dù ánh đèn trong phòng bao rất tối.

Dù tôi đang đứng ở góc tường.

Tôi vẫn có thể cảm nhận được, một ánh mắt âm u đang dán chặt vào người tôi.

Khiến người ta hoảng sợ.

Anh trai tôi giận rồi.

Anh ấy bước tới vài bước, ôm lấy tôi vào lòng, tầm mắt lại dừng lại trên cổ tay vừa bị bạn cùng phòng nắm lấy lúc nãy.

Tôi cẩn trọng gọi một tiếng: "Anh."

Tiện thể giấu cổ tay ra sau lưng.

Anh trai liếc nhìn tôi một cái.

Đặt bàn tay lên cổ tay tôi ma sát hai cái, nói: "Về nhà."

Tôi không dám phản bác.

Cầm điện thoại theo sau anh trai rời đi.

Anh trai tôi không trực tiếp đưa tôi về nhà, mà đi một đường rẽ vào nhà vệ sinh của KTV, ấn tôi vào tường, sắc mặt âm trầm.

"Biết mấy giờ rồi không?"

"Tại sao không nghe điện thoại?"

"Người vừa nãy là ai, em thích cậu ta à?"

Nếu hai câu hỏi trước tôi còn có thể biện bạch, thì câu cuối cùng chỉ có thể điên cuồng lắc đầu.

Không còn cách nào khác.

Anh trai tôi, không chỉ là kẻ cuồng kiểm soát.

Mà còn là một bình giấm chua.

"Không thích."

"Đó là bạn cùng phòng của em, Chúc Nhiên, cậu ấy uống say, chắc tưởng em là cô gái nào đó cậu ấy thích nên tỏ tình nhầm người thôi."

Anh trai nhìn tôi không nói gì.

Biểu cảm lại rõ ràng tốt hơn lúc nãy rất nhiều.

Chỉ là không đợi tôi thở phào nhẹ nhõm.

Anh trai đã gõ gõ vào điện thoại.

"Biết anh gọi cho em mấy cuộc điện thoại không?"

Câu nói này giống như một mệnh lệnh khắc sâu trong não bộ.

Tôi vô thức run lên một cái.

Cúi đầu lén nhìn màn hình.

Mười cuộc.

Tôi nhắm chặt hai mắt.

Có chút tuyệt vọng.

Tôi là do anh trai nuôi lớn, anh ấy kiểm soát mọi thứ của tôi.

Nhưng tôi trời sinh phản cốt.

Ghét nhất là bị người khác điều khiển, vì vậy không ít lần gây khó dễ cho anh trai.

Anh trai tôi cũng chẳng phải dạng vừa.

Nghĩ ra hàng loạt chiêu trò để đối phó tôi.

Chỉ cần không nghe lời.

Sẽ bị trừng phạt.

Mà hình phạt cho việc không nghe điện thoại chính là bị thắt lưng quất vào mông.

Một cuộc không nghe.

Quất một cái.

Mười cuộc không nghe.

Quất mười cái.

Việc này vẫn chưa xong.

Anh trai vỗ vào mông tôi, nói bên tai tôi: "Không về nhà đúng giờ, cộng thêm mười cái."

Tổng cộng hai mươi cái!

Tôi sắp khóc tới nơi.

Vậy cái mông của tôi chẳng phải sẽ bị cái đồ chó Vệ Từ này quất nát sao!

Ai mà ngờ được kỳ thi đại học đã kết thúc nửa tháng rồi mà đám người này vẫn hăng hái như vậy, nhất quyết đòi uống không say không về.

Tôi mấy lần định đi.

Đều bị mấy người bạn trong lớp kéo lại.

Điện thoại cũng không biết chạm vào đâu, bị chuyển sang chế độ im lặng.

Cứng rắn đánh không lại.

Chỉ có thể dùng cách mềm mỏng.

Tôi kéo kéo ống tay áo của anh trai: "Anh, em sai rồi, phạt nhẹ một chút có được không?"

Nghe vậy, anh trai dựa người ra sau, tựa vào bồn rửa tay.

Cười như không cười nhìn tôi.

"Muốn lấy lòng anh à?"

Tôi vội vàng gật đầu.

"Vậy thì dựa theo nội dung anh dạy em mấy hôm trước, lấy lòng anh đi."

Vừa nghĩ đến nội dung anh ấy dạy tôi.

Mẹ kiếp.

Cái đồ già mặt dày này.

Nhưng lại không muốn mông mình chịu khổ.

Đấu tranh tư tưởng hồi lâu.

Dứt khoát cắn răng, nhón chân hôn nhanh anh ấy một cái.

"Được rồi chứ?"

Anh trai dường như bị chọc tức đến bật cười.

Ôm lấy eo tôi xoay người một cái liền bế tôi đặt lên bồn rửa tay.

Cúi người hôn tôi đến phát khóc.

"Bảo bối, thế này mới gọi là hôn, học được chưa?"

"Lần sau không được phép qua loa với anh thế này nữa!"

"Nếu không thì làm nát em!”

Bị những lời lẽ thô tục đến tận cùng ấy làm cho kinh ngạc.

Sau khi hoàn hồn lại, mặt tôi đỏ bừng.

Chỉ thẳng vào mũi anh ấy mà mắng xối xả.

"Vệ Từ, đồ hạ lưu! Em là em trai anh đấy!"

Vệ Từ hoàn toàn không để tâm.

Càng hôn dữ dội hơn.

"Đằng nào cũng có máu mủ gì với nhau."

"Ai thèm quan tâm."

Đúng vậy.

Tôi và Vệ Từ không phải anh em ruột.

Tôi họ Bùi, tên Bùi Úc Xuyên.

Năm tôi bảy tuổi, bố tôi qua đời, mẹ tôi dẫn tôi đi tái hôn.

Gả cho chú Vệ cũng đã góa vợ.

Nhà không mấy khá giả.

Hai người họ lại bận tối mặt tối mày tăng ca kiếm tiền, chẳng có thời gian quản tôi.

Dứt khoát ném luôn tôi cho anh trai.

Năm đó anh ấy mười hai tuổi.

Mới học lớp sáu, còn chưa bắt đầu nổi loạn, vậy mà đã mang gương mặt lạnh lùng gánh vác cái trách nhiệm không thuộc về mình này lên vai.

Nấu cơm cho tôi.

Giặt quần áo cho tôi.

Dạy tôi làm bài tập.

Nói thật, ban đầu tôi rất sợ anh ấy.

Vì Vệ Từ rất dữ.

Nhưng vào ngày sinh nhật tám tuổi của tôi, tôi lại phát hiện ra, hóa ra Vệ Từ rất dịu dàng.

Đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ rõ.

Tôi cá cược với mẹ, bảo rằng nếu kỳ thi cuối kỳ tôi đạt được ba điểm mười, sinh nhật sẽ mua cho tôi một cái bánh kem.

Mẹ đã đồng ý.

Nhưng đến khi tôi thực sự ôm ba tờ bài thi điểm tuyệt đối đặt trước mặt bà, mẹ lại nói:

"Con có biết tiền mua một cái bánh kem có thể mua được bao nhiêu thức ăn không?"

"Mẹ vất vả kiếm tiền từng ngày mà con chẳng thấu hiểu chút nào, trong đầu toàn nghĩ đến ăn uống, hơn nữa, bài thi này là thi cho mẹ à? Thôi, đừng làm loạn nữa, mau đi viết bài tập đi."

Tôi tủi thân vô cùng.

Vừa khóc vừa lý luận với mẹ.

Rõ ràng đã hứa rồi mà.

Không muốn mua thì tại sao lại đồng ý.

Mẹ cãi không lại tôi, tức giận đến mức tát tôi một cú.

"Sao lại sinh ra cái đồ vong ân bội nghĩa không nghe lời thế này cơ chứ!"

"Chỉ biết lãng phí tiền! Chẳng hiểu chuyện gì cả."

Anh trai nghe thấy tiếng khóc liền dắt tôi về phòng.

Một câu không nói liền bỏ đi.

Lúc quay lại đã là mười giờ đêm, trên tay còn xách theo một chiếc bánh sinh nhật.

Tôi hỏi anh lấy tiền ở đâu ra.

Bánh kem đắt lắm phải không?

Vệ Từ thiếu kiên nhẫn lườm tôi một cái.

"Nghĩ nhiều thế làm gì, chẳng phải em thắng cá cược rồi sao?"

Ngừng lại một chút.

Biểu cảm của Vệ Từ lại có chút lúng túng.

Buồn bực để lại một câu: "Sau này muốn gì thì nói với anh."

Rồi đứng dậy đi thẳng vào phòng tắm.

Hôm sau tôi mới biết, anh trai tôi – Vệ Từ, một học sinh ngoan trong mắt thầy cô và phụ huynh, vì muốn kiếm năm mươi tệ mua bánh kem cho tôi, đã trốn tiết thi môn cuối cùng để đi đứng đường đánh nhau thay người khác.

Tay trầy da chảy máu cũng chẳng thèm đi mua thuốc.

Vì để tiết kiệm tiền.

Tùy tiện xoa chút cồn sát trùng là xong chuyện.

Chuyện trốn thi bị giáo viên chủ nhiệm phát hiện, gọi phụ huynh đến trường, chú Vệ còn động tay đánh Vệ Từ một trận.

Tôi vô cùng cắn rứt.

Ôm lấy bàn tay bị thương của anh trai hỏi anh tại sao lại làm vậy, có đáng không?

Anh trai nói: "Đã hứa thì phải làm được chứ."

"Anh không muốn em coi sự thất vọng là một thói quen, điều đó rất đáng thương."

Tôi ngồi xổm trên mặt đất ngước nhìn anh trai nửa ngày trời.

Chớp chớp mắt.

Ma xui quỷ khiến thế nào lại thốt ra một câu: "Em thích anh."

Anh trai ngẩn người một lát.

"Cái gì?"

"Trong lớp có rất nhiều bạn có người mình thích, em hỏi họ thích là gì, họ bảo em, nếu muốn được ở bên cạnh một người mãi mãi, chính là thích, vậy em thích anh, em muốn được ở bên anh mãi mãi."

Anh trai trầm mặc một lát.

Kéo tôi vào lòng hôn lên trán một cái.

"Được."


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Hoa Hồng Gai

Hoa Hồng Gai

Tác giả: Anh Hồ Nại Chu

Cập nhật: 20:27 27/05/2026
Duyên Âm Dương

Duyên Âm Dương

Tác giả: Vạn Xuyên

Cập nhật: 21:20 08/08/2026
Tôi Không Còn Là Của Anh Nữa!

Tôi Không Còn Là Của Anh Nữa!

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 15:01 03/04/2026
Sau Khi Sống Lại Ta Quyết Định Buông Thả Bản Thân

Sau Khi Sống Lại Ta Quyết Định Buông Thả Bản Thân

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 14:38 03/04/2026
Tôi Vì Em Trèo Đèo Lội Suối

Tôi Vì Em Trèo Đèo Lội Suối

Tác giả: Thủ Khả Trác Tinh Thần

Cập nhật: 21:52 26/05/2026