Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 1

Chương 1/8

Audio chương

1

Người đàn ông yêu qua mạng suốt ba năm.

Cứ như vậy sống động xuất hiện trước mắt.

Sức công kích quá mạnh mẽ.

Não tôi trống rỗng mất vài giây.

Đến khi định thần lại.

Thì thấy bước chân anh ta khựng lại.

Ngay sau đó đột ngột chuyển hướng.

Đi thẳng về phía chúng tôi.

Tim tôi đập thình thịch.

Cẩn thận từng li từng tí hé mi mắt lên nhìn.

Người đàn ông có lông mày và ánh mắt tuấn tú kia nét mặt không chút biểu cảm, toàn thân toát ra một luồng khí thế lạnh lùng, người lạ chớ đến gần.

Anh mặc một chiếc áo sơ mi đen mà tôi từng thấy trong ảnh, bờ vai rộng eo hẹp được tôn lên một cách gọn gàng, dứt khoát.

Nơi cổ tay áo lộ ra một đoạn cổ tay, gân xanh ẩn hiện mờ mờ dưới da, kiềm chế nhưng đầy sức mạnh.

Tần Tụng, anh ấy ngoài đời còn cao hơn, đẹp trai hơn, và khiến người ta không thể rời mắt hơn cả trong ảnh.

Trưởng phòng nói nhỏ với chúng tôi.

Tần tổng đến để kiểm tra công việc thôi.

Bảo mọi người không cần căng thẳng.

Anh ấy không rảnh để để mắt đến những thực tập sinh như chúng tôi đâu.

Lời vừa dứt.

Bước chân của Tần Tụng bỗng nhiên chậm lại nửa nhịp.

Một chiếc khuy măng sét không một điềm báo trước rơi ra từ cổ tay anh.

Rơi xuống đất phát ra tiếng kêu giòn giã rồi nảy lên hai cái.

Lăn qua chân tôi.

Sau đó dừng lại một cách chuẩn xác ngay dưới chân Hạ Đào bên cạnh.

Không khí dường như tĩnh lặng trong một khoảnh khắc.

Tần Tụng dừng lại trước mặt chúng tôi.

Nói chính xác hơn.

Là dừng lại trước mặt Hạ Đào.

Hai người đứng đối mặt nhau, khoảng cách rất gần, một người lạnh lùng, một người rực rỡ.

Trông vô cùng xứng đôi.

Tôi không kìm được mà nín thở.

Trong đầu hiện lên bốn chữ lớn: Trai tài gái sắc.

2

Thư ký thấy vậy.

Lập tức muốn tiến lại gần để nhặt chiếc khuy măng sét đó lên.

Tần Tụng lại bỗng nhiên giơ tay.

Không nhanh không chậm ngăn anh ta lại.

Hạ Đào chớp chớp mắt.

Dường như đã hiểu ra điều gì đó.

Vội vàng nhặt lên.

Đỏ mặt đưa cho Tần Tụng: “Tần tổng, đồ của ngài bị rơi ạ…”

Tần Tụng không vội đón lấy.

Mà cụp mắt xuống.

Từ từ tiến lại gần Hạ Đào hai bước.

Tôi đứng gần Hạ Đào nhất.

Theo sự tiến lại gần của Tần Tụng.

Một mùi hương nước hoa thanh nhã lập tức vương vấn nơi đầu mũi.

Mùi hương hòa quyện giữa cây tuyết tùng và cam quýt, trong sự thanh khiết mang theo một chút ấm áp.

Mùi hương này tôi không thể nào quen thuộc hơn được nữa.

Chính là món quà kỷ niệm một năm yêu nhau qua mạng do tự tay tôi chọn cho anh.

Đã chạy qua rất nhiều cửa hàng chuyên doanh, thử ngửi từng chai một, cuối cùng mới chốt loại này.

Tôi mím mím môi.

Bất động thanh sắc liếc mắt nhìn sang.

Tần Tụng đang nhìn chằm chằm vào đỉnh đầu của Hạ Đào như thể xung quanh không có ai.

Trong đáy mắt cuồn cuộn những đợt sóng ngầm.

Có niềm vui sướng khi tìm lại được thứ đã mất, có sự xúc động lúc gặp lại sau thời gian dài xa cách, và cả một chút tủi thân vì bị bỏ rơi.

Hạ Đào giơ tay hồi lâu mà không thấy người đàn ông đối diện có phản ứng gì, nhịn không được khẽ lên tiếng nhắc nhở:

“Tần, Tần tổng?”

Tần Tụng giống như bị tiếng gọi này kéo về thực tại.

Rằng giọng một cái.

Mặt không đổi sắc giơ tay đón lấy: “Cảm ơn.”

Khựng lại một chút.

Đầu ngón tay khẽ quệt qua lòng bàn tay Hạ Đào.

Tần Tụng lại trầm giọng bổ sung thêm một câu.

“Hạ Đào.”

Giọng nói hơi nghẹn ngào.

Mặt Hạ Đào đỏ bừng lên hoàn toàn: “Vâng, tôi là Hạ Đào, Tần tổng…”

“...”

Tần Tụng im lặng hai giây.

Lại nhìn chằm chằm vào mặt Hạ Đào đủ năm phút đồng hồ.

Cuối cùng mới lưu luyến không rời quay người bước đi.

Lúc này tôi mới dám thở hắt ra, sờ sau lưng thì ra một tầng mồ hôi lạnh đã thấm ướt áo từ lúc nào.

Ngồi sụp xuống vị trí làm việc, ngẩn người một hồi lâu, tôi lấy điện thoại ra tìm kiếm cái tên Tần Tụng.

Một loạt tin tức tài chính mang tên anh lập tức đập vào mắt.

Tôi mạnh mẽ hít vào một hơi khí lạnh.

3

Ông chủ lớn nửa năm mới đến một lần.

Vừa đến đã nhìn trúng một thực tập sinh.

Lại còn là một thực tập sinh trẻ trung, xinh đẹp.

Các đồng nghiệp đã ngửi thấy mùi vị của bát quái.

Lũ lượt vây quanh.

Hạ Đào vừa vân vê lọn tóc, vừa dùng chất giọng mềm mại trả lời câu hỏi của mọi người:

“Tôi không quen Tần tổng đâu ạ, đây cũng là lần đầu tiên tôi gặp anh ấy đấy chứ.”

“Á, tôi đột nhiên nhớ ra rồi, Tần tổng là đàn anh học cùng trường cấp ba với tôi.”

“Hồi đó tôi là hoa khôi của trường mà, nhắc mới nhớ, trong trường có rất nhiều nam sinh thầm thương trộm nhớ tôi.”

“Có lẽ là…”

Hạ Đào ngập ngừng muốn nói lại thôi.

Mấy kẻ cáo già nơi công sở lập tức đón lấy lời thoại.

Người một câu tôi một câu, trong nháy mắt đã biên ra một câu chuyện thầm yêu từ thời thanh xuân vườn trường cho đến tận chốn công sở.

Nhất thời.

Bầu không khí trong văn phòng trở nên vô cùng vui vẻ.

“Úi chà, mọi người đừng nói lung tung mà.”

Hạ Đào vội vàng ngắt lời những suy đoán của họ.

Vẻ mặt đầy hờn dỗi, trách móc.

Nhưng nơi khóe mắt lại tràn ngập nụ cười đắc ý.

Sau đó họ còn nói thêm những gì, tôi một chữ cũng không lọt vào tai nổi nữa.

Tôi ngơ ngẩn nhìn vào trang tìm kiếm.

Năm đó mẹ tôi làm bảo mẫu ở Hạ gia.

Hạ Đào cá cược thua với người ta.

Đã xúi giục mẹ tôi giúp cô ta trộm cuốn nhật ký tràn ngập tâm tư thầm mến của tôi.

Sau đó dán lên bảng thông báo của trường, chụp ảnh lại rồi đăng lên diễn đàn trường.

Để cho mỗi một người bạn học đi ngang qua đều chỉ trỏ rồi nhỏ to cười nhạo tôi vài câu.

Tôi hận đến nghiến răng nghiến lợi, quay đầu liền trộm ảnh và tên của Hạ Đào để đi lừa gạt trên mạng.

Chơi game bị đánh cho thành tích 0 mạng ăn 28 mạng chết? Tôi trực tiếp mở mic nói tôi tên là Hạ Đào.

Cư dân mạng không quen không biết đòi tìm đến đánh chết tôi? Tôi không chút do dự nói tôi tên là Hạ Đào.

Tóm lại cứ gây ra rắc rối, người khác vừa hỏi, tôi liền nói tôi tên là Hạ Đào.

Tôi mong chờ một cách ác độc rằng, sẽ có một ngày có người tìm đến tận cửa, cho Hạ Đào một trận đòn ra trò.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Trọng Sinh Cứu Rỗi Phản Diện Bệnh Kiều

Trọng Sinh Cứu Rỗi Phản Diện Bệnh Kiều

Tác giả: Tiểu Ngư Tuyệt Mỹ

Cập nhật: 16:15 16/06/2026
Ta Sợ Chết Nên Đã Tố Cáo Cả Nhà Trước

Ta Sợ Chết Nên Đã Tố Cáo Cả Nhà Trước

Tác giả: Blue Dog

Cập nhật: 15:58 16/06/2026
Tiểu Thư Và Đốc Chủ

Tiểu Thư Và Đốc Chủ

Tác giả: Ngã Hội Phát Tài

Cập nhật: 17:02 15/06/2026
Người Tình Chạy Trốn

Người Tình Chạy Trốn

Tác giả: Chanh Muối

Cập nhật: 16:50 15/06/2026
Hoa Vô Tận Hạ

Hoa Vô Tận Hạ

Tác giả: Một Cây Táo Tàu

Cập nhật: 16:40 15/06/2026