Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 7

Chương 7/9

Audio chương

Khi Tấn vương đăng cơ, ta đã uống rượu độc, nghĩ mình sẽ chết ở nơi tha hương này.

Nhưng khi mở mắt ra, lại phát hiện mình đang ở trong một mật thất nhỏ.

Người đã cứu ta, lại là một người mà ta hoàn toàn không thể ngờ tới.

Thẩm Phù Nhược.

Từng là Tấn Vương phi, hiện giờ là Hoàng Hậu nương nương, sau này chính là Thái Hậu nương nương.

Đối thủ mà ta vẫn luôn tự tưởng tượng bấy lâu nay.

Nàng đã thần không biết quỷ không hay đổi chén rượu độc kia, làm giả cái chết của ta.

Sau đó, trộm đem “thi thể” của ta, đưa đến trong mật thất này.

“Tại sao ngươi lại cứu ta?”

Ta ngờ vực nhìn nàng.

Ta nghĩ, ở thế giới này, nàng phải là người muốn ta chết nhất mới đúng.

Ta cướp trượng phu của nàng, nàng hẳn là phải hận ta đến tận xương tủy mới đúng.

“Thật đáng tiếc.”

Thẩm Phù Nhược nhẹ thở dài.

“Ngươi có học vấn đầy mình, vượt xa tầm hiểu biết của người khác.”

“Triệu Diệp lại coi ngươi thành công cụ để tranh quyền đoạt thế.”

“Thật sự quá đáng tiếc.”

Ta nhìn nàng.

Đây là nữ tử ta vẫn cho rằng nàng không thú vị, đáng thương, bi ai, kiến thức không bằng ta, dường như chỉ biết cầm kỳ thi họa, nữ công bếp núc, khuê tú theo tiêu chuẩn phong kiến.

Người luôn mang theo tươi cười ôn hòa, có thể mặt không đổi sắc nạp từng thiếp thất một cho trượng phu của mình, gần như là một thê tử hoàn mỹ theo tiêu chuẩn “tam tòng tứ đức”.

Lúc này đây nàng lại không chút để ý mà gọi tên trượng phu mình: Triệu Diệp.

Giống như chỉ là một thứ nhỏ bé không đáng kể, tầm thường không đáng để nàng để ý.

Bỗng nhiên ta ý thức được, mình chưa từng nhìn rõ nàng.

Ta dùng ánh mắt kinh thế hãi tục nhìn nàng, thậm chí còn vô thức rụt lại vào trong giường.

“Ngươi muốn làm gì?”

Ta hỏi theo bản năng.

Trên gương mặt Thẩm Phù Nhược vẫn là nụ cười như có như không như trước.

“Trước kia khi còn ở phủ Tấn vương, ngươi luôn thích giảng nữ tử không phải không bằng nam tử, nữ tử cũng có thể có sự nghiệp của mình…”

Bỗng dưng Thẩm Phù Nhược dựa vào thật gần, dường như đã ép ta đến góc tường tận cùng trong giường.

Thanh âm nàng vẫn ôn hòa như trước, lại lộ ra một loại khí thế khiến người ta không thể làm trái lại.

“Vậy theo ý kiến của ngươi, ta và Triệu Diệp, ai có thể thành công hơn?”

Dã tâm trong lời nói kia, vô cùng rõ ràng.

Ta nhìn nàng, vẻ mặt bây giờ dùng từ kinh hãi cũng không thể bộc lộ hết.

Trong nháy mắt, đầu óc ta trống rỗng.

Ta chưa bao giờ nghĩ tới, nữ tử phong kiến trước mắt ta đây lại có dã tâm như vậy.

Những lời ta nói ra, chỉ vì muốn giảm bớt cảm giác áy náy, nhưng giờ lại thành ngọn lửa cháy lan ra khắp đồng cỏ trong lòng nàng.

Ta không kiềm chế được mà cười to ra tiếng.

Ha ha, ha ha ha…

Ta vẫn luôn tự xưng là khai sáng, có kiến thức của người hiện đại, suy nghĩ cũng chẳng khác gì phụ tá một nam nhân lên làm hoàng đế, dựa vào ân sủng của nam nhân để thực hiện khát vọng của mình.

Mà nàng, một nữ tử sinh ra và lớn lên ở thời cổ đại này, lại thật sự muốn đá văng Triệu Diệp, tự mình làm Hoàng đế.

Quá thú vị! Quá thú vị!

Ta tự xưng là khai sáng, lại chưa từng thực sự coi họ ngang hàng với mình.

Ỷ vào kiến thức của người hiện đại, từ sâu trong nội tâm vẫn luôn xem thường những người cổ đại này.

Cảm thấy các nàng chỉ biết tam tòng tứ đức, giúp chồng dạy con, căn bản không thể lý luận ngang hàng với người hiện đại như ta.

Đến cuối cùng, người bị xiềng xích gông sâu nặng nhất cũng chính là ta.

Khi bị Triệu Diệp vứt bỏ, trong nháy mắt nuốt rượu độc xuống, ta đã nghĩ trái tim ta đã trở nên thờ ơ vô tâm rồi.

Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của Thẩm Phù Nhược kia, dã tâm bừng bừng, giống như liệt hỏa vĩnh viễn không thể dập tắt.

Ngọn lửa đó, là ta tự châm.

Mà hiện giờ, ta dùng chính sinh mệnh của mình, trở thành củi đốt khiến cho ngọn lửa trong nàng vĩnh viễn không diệt.

Vì thế, ta cam tâm tình nguyện quỳ gối trước nàng.

Phụng nàng làm quân, cung nàng tiến bước.

Vì dã tâm của nàng, cũng vì chúng ta cùng chung một lý tưởng, ta đeo lên chiếc mặt nạ da người, trở thành tỳ nữ bình thường nhất bên cạnh nàng.

Thoáng chốc, đã hai mươi mấy năm.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Ai Dạy Cậu Dùng Búp Bê Cổ Thuật Làm Búp Bê Đồng Cảm Vậy Hả?

Ai Dạy Cậu Dùng Búp Bê Cổ Thuật Làm Búp Bê Đồng Cảm Vậy Hả?

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 05:42 18/04/2026
Khủng Hoảng 132 Ngày

Khủng Hoảng 132 Ngày

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 11:00 17/04/2026
Quả Báo Của Cô Bạn "Trà Xanh" Cùng Phòng

Quả Báo Của Cô Bạn "Trà Xanh" Cùng Phòng

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 13:14 17/04/2026
Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Tác giả: Mặc Linh

Cập nhật: 08:34 08/04/2026
Ta Viết Lại Kết Cục Cho Nữ Chính Truyện Ngược

Ta Viết Lại Kết Cục Cho Nữ Chính Truyện Ngược

Tác giả: Bạch Đoàn Chi Ma Viên

Cập nhật: 09:02 02/04/2026