Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 6

Chương 6/9

Audio chương

Đúng như ta dự đoán.

Nửa năm sau, Kỷ Quý Phi từng nổi bật vô song bỗng nhiên bị thất sủng.

Hoàng đế trực tiếp nhốt cô ta vào lãnh cung, không cho bất kì kẻ nào thăm hỏi.

Về phần rốt cuộc cô ta đã phạm phải chuyện gì khiến Thánh Thượng tức giận, không ai trong cung quan tâm.

Nếu cô ta xuất thân danh môn vọng tộc, cha huynh lại hăng hái tranh giành, thì dù Hoàng đế có không vui, chán ghét cô ta, ít nhất ngoài mặt vẫn phải giả bộ.

Nhưng cô ta chẳng qua chỉ là một nữ tử dân gian không rõ lai lịch, không quyền không thế, dung mạo đức hạnh cũng không xuất chúng.

Khi cô ta được sủng ái nhất, trong cung cũng chẳng có mấy ai thực sự để cô ta vào mắt.

Một món đồ chơi mà thôi!

Khi mới mẻ, thì nâng lên cao.

Không thú vị, thì ném mạnh xuống dưới.

Trong cung, chuyện như vậy còn hiếm thấy hay sao?

Hơn một tháng sau, cuối cùng ta cũng tìm được một kẽ hở, trộm lẻn vào lãnh cung thăm cô ta.

Lúc này Kỷ Linh đã sớm không còn dáng vẻ đắc ý như trước, người gầy trơ xương, bị dày vò đến hấp hối.

Lúc trước khi cô ta còn nổi bật, có rất nhiều người không vừa mắt cô ta.

Chỉ chờ cô ta sa cơ lỡ vận, những người đó đương nhiên sẽ có cách khiến cô ta sống không bằng chết.

Kỷ Linh thấy ta, dùng hết sức lực còn lại cố nặn ra một nụ cười.

Nhưng cuối cùng, thứ rơi xuống trước lại là nước mắt.

“Trước đây tôi còn cười cô não yêu đương, không biết nhìn người, bị tra nam lừa quay mòng mòng. Hóa ra là trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê.”

“Tôi từng nghĩ hắn không giống những người đó, hắn thật sự thưởng thức tài tài hoa cùng chí hướng của tôi. Sau này mới biết được, thứ hắn muốn, chính là sử dụng tài hoa, năng lực cho hắn mà thôi.”

“Tôi chẳng hơn gì một công cụ để hắn dùng để tranh truyền. Khi còn tác dụng thì tình nồng ý đậm, khi không còn dùng đến nữa liền một chân đá văng đi.”

Ta thở dài: “Giờ đã nhìn rõ chân tướng, cũng không tính là quá muộn.”

“Nhưng tôi không cam lòng!”

Trong mắt Kỷ Linh gầy yếu trên mặt đất hiện lên vẻ dữ tợn.

“Cô có biết hơn một tháng qua tôi đã trải qua cuộc sống thế nào không?”

“Những người đó, một đám đều là nâng cao đạp thấp, thấy tôi gặp xui xẻo liền ra sức mà chà đạp tôi.”

“Tôi không cam lòng!”

“Tôi không cam lòng lãng phí quãng đời còn lại ở nơi này!”

“Tôi còn cách, tôi còn có thể trở mình, tôi còn có thể…”

“Cô còn có thể sao chép một ít thơ văn của cổ nhân để mình dùng, đúng không?”

Ta lạnh lùng ngắt lời cô ta.

Kỷ Linh ngây ngẩn cả người, gương mặt cô ta dần dần đỏ lên, một câu cũng không nói được tiếp.

Cuối cùng cô ta bất lực cuộn mình lại, tiếng khóc đứt quãng vang khắp lãnh cung.

“Tôi cũng không muốn như vậy… Tôi biết làm như vậy là sai.”

“Nhưng tôi thật sự không thể ở trong lãnh cung cả đời được. Nơi này nào phải nơi con người có thể sống được.”

“Còn tiếp tục nữa, tôi không phát điên, thì cũng bị tra tấn đến chết mất.”

Ta thở dài, lấy ra vàng bạc châu báu đã chuẩn bị từ trước ra.

“Đây là lộ phí đi đường, đủ để nửa đời sau của cô không lo cơm áo gạo tiền. Người tiếp ứng tôi đã sắp xếp rồi. Đêm nay giờ tý, sẽ có người tới đón cô ra khỏi cung.”

“Rời khỏi nơi này, yên ổn hưởng thụ tuổi già đi.”

Kỷ Linh quay đầu nhìn về phía ta, vẻ mặt ngạc nhiên, kinh ngạc, rồi vui sướng, cuối cùng dừng lại ở sự nghi ngờ.

“Cô chỉ là một tỳ nữ bình tầm thường trong hậu cung, lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?”

“Còn có, những phi tử từng kết thù với tôi muốn vào lãnh cung chế nhạo tôi, tất cả đều bị chặn ở ngoài, cô vào đây bằng cách nào?”

“Sao cô có thể có quan hệ, có thể thần không biết quỷ không hay đưa tôi ra ngoài cung?”

Ánh mắt Kỷ Linh nhìn ta, tràn ngập nghi vực cùng đề phòng.

Không tồi.

Nhìn chung là đã ngã một lần, cũng đã biết không thể dễ dàng tin người.

Đối với cô nương đồng hương lại quá giống ta khi còn trẻ này, rốt cuộc ta vẫn có chút mềm lòng không diễn tả được.

Vì thế, trước mặt cô ta, ta bỏ xuống chiếc mặt nạ da người đã ở trên mặt mình hơn hai mươi năm kia.

Nhìn thấy gương mặt có năm phần tương tự với đương kim Thánh thượng, vẻ mặt của Kỷ Linh, chỉ có thể dùng từ kinh hãi để hình dung.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Ai Dạy Cậu Dùng Búp Bê Cổ Thuật Làm Búp Bê Đồng Cảm Vậy Hả?

Ai Dạy Cậu Dùng Búp Bê Cổ Thuật Làm Búp Bê Đồng Cảm Vậy Hả?

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 05:42 18/04/2026
Khủng Hoảng 132 Ngày

Khủng Hoảng 132 Ngày

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 11:00 17/04/2026
Quả Báo Của Cô Bạn "Trà Xanh" Cùng Phòng

Quả Báo Của Cô Bạn "Trà Xanh" Cùng Phòng

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 13:14 17/04/2026
Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Tác giả: Mặc Linh

Cập nhật: 08:34 08/04/2026
Ta Viết Lại Kết Cục Cho Nữ Chính Truyện Ngược

Ta Viết Lại Kết Cục Cho Nữ Chính Truyện Ngược

Tác giả: Bạch Đoàn Chi Ma Viên

Cập nhật: 09:02 02/04/2026