Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 5

Chương 5/9

Audio chương

Kể từ ngày ấy trở đi, Kỷ Linh không triệu kiến ta nữa.

Nhưng trong khắp hậu cung này, nơi nơi đều là tai mắt của Thẩm Thái Hậu, muốn biết chút chuyện của ta, thật sự là dễ như trở bàn tay.

Kỷ Linh vẫn không không bỏ cái ảo tưởng nực cười của cô ta.

Cô ta không ngừng đào ra những tri thức trong đầu, ý đồ muốn tạo ra một phát minh siêu việt so với trình độ kỹ thuật thời cổ đại này.

Tất cả những bản vẽ đó đều được cô ta đem cho Tiểu Hoàng Đế.

Tiểu Hoàng Đế tự cho là bí mật, đưa cho tâm phúc đem bản vẽ ra ngoài cung, âm thầm sắp xếp một đám thợ thủ công, tiến hành chế tác.

Ngoài ra, Tiểu Hoàng Đế cũng âm thầm phái người lên thuyền ra ngoài biển.

Không nói ta cũng biết, họ muốn đến Châu Mỹ xa xôi, đầu tiên đem hạt giống cây ngô, khoai tây, khoai lang về chờ thu hoạch sản lượng cao.

Khờ dại, quá khờ dại!

Chưa nói đến thứ đầu tiên họ phải đối mặt, chính là kỹ thuật hàng hải chưa phát triển đến thế, căn bản là không chống đỡ được chuyến đi xa như vậy.

Nông sản ở thời hiện đại, có thể có sản lượng cao như vậy, là do đã trải qua sự cải tiến của nhiều thế hệ các nhà khoa học, mới tạo ra được hạt giống tốt.

Trong hoàn cảnh cổ đại này mà đem hạt giống cây ngô khoai tây vào nuôi trồng, không thể nói là hoàn toàn vô dụng, nhưng hiệu quả cũng chỉ có chút ít, có còn hơn không mà thôi.

Vấn đề lương thực phức tạp của người dân cổ đại mấy ngàn năm, sao có thể được giải quyết dễ dàng như vậy?

Chỉ có vậy thì cũng thôi đi!

Những phát minh của cô ta, đa phần đều vượt quá khả năng trình độ phát triển kỹ thuật của thời cổ đại.

Dựa vào cái tri thức gà mờ của cô ta, căn bản không thể cung cấp đầy đủ nền tảng lý luận cùng kỹ thuật được.

Học được mấy cái phương trình hóa học đã cảm thấy mình có thể sản xuất soda công nghiệp?

Xem qua bản vẽ linh kiện súng lục, đã cảm thấy mình có thể sản xuất hàng loạt?

Nào có đơn giản như vậy!

Kỷ Linh không biết một điều, tất cả những ý tưởng cô ta đang làm, trước đây, tất cả ta đều đã làm rồi.

Vì giúp Tấn vương lên ngôi vị Hoàng đế, khi đó ta cũng muốn liều mạng làm ra một phát minh vĩ đại, một bước tiến mới của thời đại, muốn giảm thời gian tiến bộ của người cổ đại.

Mà những “phát minh vĩ đại” đó, cuối cùng đa số đều thất bại.

Hạm đội ra khơi xa, cũng bị chết chìm trong sóng lớn của đại dương.

Thất bại nối gót thất bại.

Dù Tấn vương không trách cứ ta ra miệng, nhưng khoảng chừng ba tháng, hắn không bước vào viện của ta nửa bước.

Sau khi tấm che mặt ôn nhu bị vạch trần, ta mới nhìn rõ mình đang đối mặt với thứ gì, sự thật thật tàn nhẫn.

Cái gì mà thời đại tiến bộ, tài hoa, có tầm nhìn, tri thức,...

Nếu không có sự sủng ái của Tấn vương, ta chỉ là một người không có chút tiếng nói sau hậu viện, một thiếp thất mà ai cũng có thể chèn ép.

Đã không còn sự sủng ái, lại không có hậu thuẫn chống lưng, thanh danh cũng hoàn toàn thối nát.

Trong cả Vương phủ, ta giống như rơm rác ai ai cũng đều có thể chà đạp.

Vì có thể sống tiếp, ta đành vứt bỏ tôn nghiêm của một con người hiện đại, cố gắng đi lấy lòng Tấn vương.

Ta đã từng rất khinh thường những người xuyên không sao chép thơ văn của cổ nhân vì lợi ích của mình. Nhưng vì phục sủng, ta chỉ có thể làm thế.

So với những nữ tử sinh ra và lớn lên ở thời cổ đại này, ta không có gia thế, dung mạo cũng không được khuynh quốc khuynh thành, cầm kỳ thư họa lại càng chưa từng chạm đến.

Trừ cách đạo văn của cổ nhân ra, ta không nghĩ ra mình còn có thủ đoạn nào để có thể trở mình.

Thơ văn ta viết ra, đều được Tấn vương đem dâng lên cho những quan trên hắn.

Nhất thời, vô số tài tử thanh liêm theo chân hắn, đối với hắn ta lại có công dụng. Vì thế, ta phục sủng.

Nhưng ta biết, mình chỉ là một công cụ đại hạ giá.

Chỉ cần ngày nào đó mất đi giá trị lợi dụng, lập tức sẽ bị tùy ý mà vứt đi.

Nhưng ta không nghĩ tới, ngày đó sẽ đến nhanh như vậy.

Ngày đó Tấn vương đăng cơ, cung nhân bưng đến cho ta một ly rượu độc.

Thỏ khôn chết, chó săn bị thịt.

Chim bay cao hết, cung tốt vứt bỏ.

Đường đường là ngôi cửu ngũ chí tôn, sao có thể giữ lại một vết nhơ như nữ tử đạo thơ văn?

Cho nên, ta phải chết.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Ai Dạy Cậu Dùng Búp Bê Cổ Thuật Làm Búp Bê Đồng Cảm Vậy Hả?

Ai Dạy Cậu Dùng Búp Bê Cổ Thuật Làm Búp Bê Đồng Cảm Vậy Hả?

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 05:42 18/04/2026
Khủng Hoảng 132 Ngày

Khủng Hoảng 132 Ngày

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 11:00 17/04/2026
Quả Báo Của Cô Bạn "Trà Xanh" Cùng Phòng

Quả Báo Của Cô Bạn "Trà Xanh" Cùng Phòng

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 13:14 17/04/2026
Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Tác giả: Mặc Linh

Cập nhật: 08:34 08/04/2026
Ta Viết Lại Kết Cục Cho Nữ Chính Truyện Ngược

Ta Viết Lại Kết Cục Cho Nữ Chính Truyện Ngược

Tác giả: Bạch Đoàn Chi Ma Viên

Cập nhật: 09:02 02/04/2026