Chương 4
Chương 4/9
Audio chương
Rất nhanh đã qua ba tháng cấm túc.
Sau khi giải trừ cấm túc, Kỷ Linh dường như đã rút ra bài học, không hề phát biểu những lời kinh thế hãi tục nữa.
Nhưng ta biết, cô ta không những không sợ, còn càng điên cuồng hơn.
“Bản vẽ này cô xem hộ tôi đi.”
“Trước khi xuyên đến cô học gì? Sinh viên nghệ thuật hay sinh viên khoa học?”
Bản vẽ Kỷ Linh đưa cho ta, rõ ràng là bản vẽ một đống súng lục.
“Cô điên rồi à?”
“Không nói đến tôi vốn dĩ không học đến kiến thức về súng ống, cái này cô đưa cho tôi, tôi xem cũng không hiểu.”
“Kể cả bản vẽ của cô không có chút lỗi nào thì sao? Với kỹ thuật của thời cổ đại, căn bản không thể gia công linh kiện tiên tiến của súng ống, càng không phải bàn đến sản xuất số lượng lớn.”
“Không có bối cảnh thời đại, không thể có trình độ sản xuất ra được, cái này hoàn toàn vô nghĩa.”
Ta cũng bất chấp lễ nghi tôn ti, muốn mạnh mẽ gõ cho cô ta tỉnh ra.
Nhưng nhiệt huyết trong mắt Kỷ Linh không hề bị gáo nước lạnh của ta làm cho lụi tắt.
“Không thử sao biết?”
Nói xong, cô ta lại đưa cho ta xem những bản vẽ khác.
Ta vừa nhìn qua đã thấy, đường trắng, thủy tinh, xà phòng,...
Những trang bị thiết yếu cho người xuyên không.
Ta chỉ cảm thấy nhức nhức cái đầu.
“Kỷ Linh, rốt cuộc là cô muốn làm gì?”
Ta buông bản vẽ, lạnh lùng nhìn cô ta.
Cô ta cũng dùng ánh mắt tương tự nhìn lại ta.
“Tôi muốn giúp Bệ hạ, mở ra một thời kỳ thái bình hưng thịnh. Vậy nên, tôi cần sự giúp đỡ của cô.”
“Tôi biết cô hầu hạ Thái Hậu nhiều năm, có tình cảm sâu đậm với bà ta.”
“Nhưng thiên hạ này, vẫn là của họ Triệu.”
“Trụy Nguyệt, chúng ta là đồng hương, tôi không muốn nhìn cô đi đến đường chết.”
À, đường chết.
Ta thấy cô ta đúng là não yêu đương không còn đường lui nữa rồi.
Là người từng trải, sao ta có thể không biết trong lòng cô ta đang nghĩ gì.
Đơn giản là thấy Tiểu Hoàng Đế tài cao chí lớn, chẳng qua là trời không giúp, bị Thẩm Thái Hậu cùng quan lại trong triều đè nặng, không thể làm việc lớn đúng không.
Đơn giản là cảm thấy nam nhân mình yêu thương thật đáng thương, muốn giúp hắn đúng không.
Đơn giản là cảm thấy dựa vào tài trí, sự thông minh của mình có thể cướp lại quyền lực trong tay Thái Hậu về cho tiểu hoàng đế đúng không.
Đơn giản là cảm thất nếu mình giúp hắn, có thể khiến hắn càng yêu thương cô ta hơn có đúng không.
Cảm thấy một người nam nhân đáng thương, chính là khởi đầu cho mọi nỗi bất hạnh của nữ nhân.
“Cô nói muốn vì Bệ hạ mà mở ra một thời kỳ thái bình hưng thịnh, vậy tôi hỏi cô.”
“Thái Hậu nương nương buông rèm nhiếp chính mấy năm nay, nghiêm khắc tiết kiệm mộc mạc, sống cùng dân. Hiện giờ quốc gia chính trị thanh minh, ngoại không chiến tranh, nội không loạn lạc, dân chúng an cư lạc nghiệp, sức mạnh của quốc gia này chưa từng cường thịnh đến thế bao giờ.”
“Cái này không phải là thời kỳ thái bình hưng thịnh sao?”
“Hay cứ phải là Bệ hạ mở ra thái bình hưng thịnh thì mới được gọi là thái bình hưng thịnh, người khác thì không được à?”
“Cái cô muốn, rốt cuộc là dân chúng thái bình hưng thịnh hay là Bệ hạ thái bình hưng thịnh?”
Cái cô ta thương hại, cuối cùng là triệu triệu người dân hay là nam nhân mặc nhiên hưởng thụ cẩm y ngọc thực, nhưng bị mất quyền lực kia?
Tất cả những điều cô ta làm, là vì lê dân bá tánh, hay là vì ham muốn quyền lực của hắn?
Dường như bị ta chọc thủng suy nghĩ trong lòng, Kỷ Linh có vài phần thẹn quá hóa giận.
“Thế thì sao?”
“Bệ hạ đã kế vị nhiều năm như vậy, Thẩm Thái Hậu vẫn còn buông rèm nhiếp chính, vốn là danh không chính ngôn không thuận, gà mái báo sáng*.”
“Bà ta sớm nên trả cho Bệ hạ rồi. Giờ chẳng qua là tôi chỉ ra tay giúp thôi.”
Gà mái báo sáng?
Danh không chính ngôn không thuận?
Ta cười lạnh nói:
“Chuyện cô đang làm, chẳng phải là gà mái báo sáng, danh không chính ngôn không thuận sao?”
“Sao, nữ nhân xuyên không có thể như nam nhân, tạo nên sự nghiệp, còn nữ nhân cổ đại thì không thể sao?”
“Nếu Thẩm Thái Hậu đi ngược lại, gầy dựng thiên hạ, nuôi béo một người, cô lật đổ bà ấy tôi đương nhiên không có lời gì để nói. Nhưng theo tôi thấy, bà ấy là một người cầm quyền vô cùng tốt.”
“Ngược lại là Bệ hạ của cô, trèo cao với xa, nói như rồng leo, làm như mèo mửa. Tính kế không ít, độ lượng chẳng nhiều. Đem thực quyền giao vào trong tay hắn, sao có thể làm tốt hơn Thẩm Thái Hậu.”
Kỷ Linh bị lời ta nói làm cho tức phát điên rồi.
Cô ta vốn muốn xúi giục ta, khiến ta trở thành nội gián bên người Thái Hậu, lại không ngờ bị ta từ chối, còn nói người trong lòng cô ta thành kẻ chẳng ra gì.
Nói xong lời này, ta lại có chút hối hận.
Trong cung tai vách mạch rừng.
Nếu lời này của ta truyền ra ngoài, đủ để chém mười cái đầu.
Chỉ là Kỷ Linh trước mặt này, thực sự rất giống ta khi còn trẻ.
Ta không nhịn được mà muốn giữ cô ta lại, đừng đi lên con đường không quay đầu lại được.
Nhưng cô ta đã hoàn toàn bị lún sâu vào trong tình yêu, hoàn toàn không lọt tai những lời ta nói.
“Quan điểm bất đồng, không thể nói tiếp.”
Ánh mắt Kỷ Linh nhìn về phía ta, là ánh mắt lạnh như băng trước nay chưa từng có.
“Hy vọng sau này cô đừng hối hận.”
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Ai Dạy Cậu Dùng Búp Bê Cổ Thuật Làm Búp Bê Đồng Cảm Vậy Hả?
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 05:42 18/04/2026
Khủng Hoảng 132 Ngày
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 11:00 17/04/2026
Quả Báo Của Cô Bạn "Trà Xanh" Cùng Phòng
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 13:14 17/04/2026
Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!
Tác giả: Mặc Linh
Cập nhật: 08:34 08/04/2026
Ta Viết Lại Kết Cục Cho Nữ Chính Truyện Ngược
Tác giả: Bạch Đoàn Chi Ma Viên
Cập nhật: 09:02 02/04/2026